Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

CS BẮC VIỆT “XÂM LƯỢC”; HAY GIẢI PHÓNG ‘NÚP’ [1]

BẮC VIỆT “XÂM LƯỢC” MIỀN NAM, HAY GIẢI PHÓNG ‘NÚP’ [1]
* * *
  • Thiện ngôn
 
"Nếu đừng có Tháng Tư Đen tàn nhẫn
Người trả thù người thâm độc dã man
Thì dân Việt, đời sẽ không lận đận
Bản Giốc vẫn còn, còn cả Nam Quan
!"
Thơ Ngô Minh Hằng
  • ‘GIẢI PHÓNG’ LÀ GÌ? TẠI SAO ? *THÁNG 4 ĐEN* AI GIẢI PHÓNG AI?
 Trước đây cũng đã có một số nhận định về chữ Giải Phóng, tuy nhiên với dụng ý hạn hẹp của bài viết, “giải phóng” được hiểu nghĩa như một động cơ thúc đẩy, có mục đích chấm dứt hay thay đổi cái “cũ, xấu” bằng cái “mới, tốt hơn”.
Cụ thể hơn nữa, “Giải phóng” là một sự kiện nhắm can thiệp, giải thoát cho một thực thể (một tập thể bị động, yếu thế), tức đối tượng đang bị cai trị, đang bị đàn áp do bởi một cá nhân hay một nhóm người. Phía đàn áp (tức đối tượng chủ động) thường “núp” sau một chính sách và những quy luật, được tự sáng lập để tự diễn; Hơn nữa, một hệ thống võ trang hùng hậu còn được tổ chức, gồm cả quân đội, cảnh sát và các toán đặc biệt để tự bảo vệ lấy quyền lợi cá nhân thuộc phe nhóm thống trị.
Kết quả sau khi được đem đến từ một cuộc giải phóng, tất nhiên phải được đa số tán thành, đón nhận; Đồng thời còn phải phù hợp với lẽ công bằng, bác ái; Tạo nên tình trạng an sinh xã hội tốt đẹp hơn. Vì thế một cuộc giải phóng, theo đúng nghĩa, sẽ đem lại phúc lợi cho một tập thể, lớp người bị cai trị; Từng phải trải qua một thời kỳ mất tự do, bị đàn áp và ngược đãi.
Để hiểu rõ nghĩa của từ ngữ “Giải phóng”; tưởng cần lấy thêm thí dụ về cuộc “Cách Mạng Hoa Lài” (CMHL); Hoa Lài là biểu tượng của một số các cuộc giải phóng vừa xẩy ra vào đầu năm 2011 thuộc vùng Bắc Phi Châu; Theo đó người dân bản xứ được “giải thoát” khỏi chế độ cai trị độc tài, tham nhũng, áp bức; đã diễn ra ở một số các nước, như Tunisie (với nhà cầm quyền Ben Ali); Ai cập (với Mubarak); Yemen (với Saleh); Syria (với Bachar el-Assad); tới Lybie,  v..v… Kết cuộc nhóm cầm quyền độc tài, tham nhũng, bóc lột đàn áp người dân, trong suốt tù 3 đến 4 thập kỳ, sau cùng đã bị đưa ra xét xử trước Công lý.
Nhờ có phong trào vùng lên, tự giải phóng, được biểu hiện qua diễn tiến CMHL, tình trạng Xã-hội và Chinh-trị tại một số quốc gia nêu trên tại Bắc Phi, trở nên sáng sủa hơn. Người dân, trước kia là những kẻ bị trị, cuôc sống khổ ải dưới áp lực bởi những kẻ nắm quyền cai trị, tàn ác, vô nhân; Nay được “giải phóng”, dân chúng có quyền tham gia trực tiếp, hoặc gián tiếp lựa chọn người đại diện trong chính quyền mới, thuộc thể chế tất nhiên là đối nghịch với “độc tài, tham nhũng” xẩy ra trước đó. Nhờ thế Tunisia, Ai cập v..v.. đã kịp thời hội nhập với các quốc gia tự-do trên thế giới, trong kế hoạch phát triển về cả kinh tế lẫn chính trị.
Một thí dụ khác, không kém phần quan trọng và rất cụ thể, giúp ‘nhân dân’ được “Giải phóng” khỏi chế độ CS độc tài, đảng trị tại VN; Nhờ đó sớm chấm dứt vai trò độc quyền thống trị đất nước của ngụy quyền VC Hà-nội hiện nay. Đó là sư hiện diện của một tập đoàn ‘nhà nước’ ăn cắp, hối lộ; Che trở, bênh vực cho cán bộ thuộc cấp dùng vũ lực bóc lột ‘nhân dân’. Một tệ trạng “người bóc lột người” đã gây nên quốc nạn tham nhũng, kéo theo tình trạng xã hội ngày càng xuống thấp, hiện đã khiến trở thành tồi tệ. Khoảng cách giữa sự nghèo khổ (người không có nhà cửa) và giầu có (các đại gia, các bậc tỉ phú Đỏ) gia tăng mỗi ngày một nhanh chóng dưới chế độ Xã hội Chủ nghĩa VC hiện tại.
Ngụy quyền VC Hà-nội vi phạm Hiến pháp do chính chúng thiết lập, bất tuân pháp luật cũng do chính chúng làm ra và còn xử dụng.một Bộ Công an (CAND); trấn áp đồng bào, tùy tiện băt bớ, tra khảo, gây tử vong cho những người vô tội trong khi bị lưu giữ trái phép tại những đồn CAND. Nhóm thủ lãnh thuộc BCT VC, chủ yếu là bao che cho các cán bộ đảng viên, thành phần thuộc cấp cuồng tín, mù quáng, nhắm mắt thừa hành ‘lệnh trên’ để ‘quán triệt’ khẩu hiệu ‘có Đảng TA, thì mới có TA !!’.
Ngụy quyền VC Hà-nội dùng CAND để củng cố chế độ; bằng cách tiếp tay dọa nạt, uy hiếp đồng bào qua mọi thủ đoạn vô nhân đạo, khốn nạn, như: đòi hối lộ, phá nhà,  cướp đất, ruộng vườn của dân chúng; Kể cả một số bất động sản thuộc các tổ chức hội đoàn tôn giáo địa phương v..v.
  • CS BẮC VIỆT “XÂM LƯỢC”  MIỀN NAM - CÁC *BẰNG CHỨNG* KHÔNG THỂ CHỐI CÃI!  
Lùi lại gần 40 năm về trước,  sau ngày ký kết Hiệp ước Hòa đàm Ba-lê 27-1-73; Cuộc chiến kéo dài suốt 19 năm trời tại miền nam Việt nam (54-73). Nếu không có gì xẩy ra, trên nguyên tắc, “chiến tranh” sẽ được chấm dứt vào thời điểm này.
Tuy nhiên khi nền Hòa bình được coi như vãn hồi, trên thực tế lúc đó lại đã xẩy ra một cuộc chiến tranh mới, và đặc biệt là chỉ xuất hiện tại miền đất phía nam Vĩ tuyến 17 mà thôi! (tức phần lãnh thổ của VNCH). Quan sát viên của Ủy Ban Điều hợp Bốn Bên (ICCS= kiểm soát đình chiến) đã ghi nhận được vô số những vi phạm gồm những cuộc pháo kích, phá hoại và tấn công của lực lượng CS Bắc việt; Đã lại xẩy ra giống như trước kia.
Một số chi tiết ghi nhận sau đây là “BẰNG CHỨNG” cụ thể và đầy đủ để tố cáo trước công luận thế giới cho cuộc xâm lăng VNCH của phe Lê Duẩn và tập đoàn CS Bắc việt.
Sau đây là vài đoạn được trích đăng trong một tài liệu, loại sách Niên giám, ghi nhận về Chiến Tranh Việt Nam [2]:
* 27-1-73, là ngày ký kết Hiệp định Hòa đàm Ba-lê của tất cả thành viên thuộc 4 phe, sau hơn 4 năm trời thảo luận và bàn cãi (từ năm 69 đến 27-1-73).
Cuộc ngưng bắn tại chỗ tức khắc được áp dụng. Tuy nhiên riêng điều khoản rút hết các lực lượng tham chiến khỏi VN, thực tế chỉ được áp dụng cho Hoà-kỳ và các nước đồng minh (Canada, Úc, Phi luật Tân, Đại hàn.v..v);
Vì thế trong khi Mỹ và đồng minh rút quân khỏi lãnh thổ VNCH; thì lúc đó vẫn còn thấy một lực lượng gần 300,000 lính CS Bắc việt (3) đang hiện diện tại miền nam Vĩ tuyến 17. Lực lượng này của cộng quân, đáng nhẽ cũng phải rút ra khỏi VNCH sau ngày ngưng bắn, như đã từng được thảo luận. Nhưng không may, vì bị áp lực do ảnh hưởng của nội tình chính trị tại Thủ đô Hoa thịnh Đốn, cộng thêm những khúc mắc khác đặc biệt liên quan đến vấn đề tù binh Mỹ…Thành thử điều khoản “buộc ngụy quyền VC Hà-nội phải rút hết bộ đội chính quy về phía bắc vĩ-tuyến 17”, đã bị Lê đức Thọ, Xuân Thủy …(đại diện phe VC) và chính Kissinger (phiá Hoà-kỳ) bỏ qua một cách bí mật; mờ ám; Cho nên không hề thấy ghi nhận trong văn bản chung quyết của Hiệp định thư, tức bản văn chính thức dùng để ký kết.
Vào ngày kết thúc Hiệp định Ba-lê (27-1-73), đặc biệt về khía cạnh quân sự, những tin tức đã ghi nhận được như sau [2]:
-- Theo phần thống kê được xác nhận, chính phủ của TT Nguyễn văn Thiệu (73), kiểm soát hơn 75% lãnh thổ bao gồm 85% tổng số dân chúng tại miền nam.
Ngoài ra, sau ngày ngừng bắn, quân đội VNCH hiện trong điều kiện trang bị đầy đủ và tiếp tục nhận viện trợ Hoa kỳ. Đặc biệt về Không Quân, sự tổ chức và khả năng tác chiến của Không lực VNCH lúc đó (1973) được xếp vào hàng thứ tư trên thế giới.
Các hoạt động quân sự của cộng quân xẩy ra ở miền nam lúc đó, chứng tỏ sự vi phạm trắng trợn Hiệp ước Hoà đàm Ba-lê 73. Hơn nữa còn tự tố cáo trước dư luận quốc tế âm mưu xâm lược miền nam VNCH của Lê Duẩn và ngụy quyền VC Hà-nội :
1/-: Theo Hồ sơ giải mật của Hoa kỳ, Ngoại trưởng Mỹ Kissinger mới đây tố cáo phe đã từng ngồi thương thuyết với ông ta là: “Mỹ muốn thoả hiệp (nhưng) Hà-Nội muốn chiến thắng” [4].
Nội trong năm (1973), tập đoàn CS Bắc việt gồm Lê-Duẩn (Tổng bí thư) và Phạm văn Đồng (Thủ tướng) vẫn tiếp tục van xin thêm “viện trợ quân sự” từ hai nước Cộng sản đàn anh; Nhưng đã bị cả Nga sô lẫn Trung cộng thẳng thắn từ chối.
2/- Đúng 7 tháng sau (24-8-73), khi Hoa bình được vãn hồi; Nguồn tin tình báo tiết lộ chi tiết sau đây:
CS Bắc việt đã lén lút di chuyển thêm 70, 000 lính, 400 xe tăng thiết giáp, 200 cỗ pháo (tối thiểu), 15 cỗ đại bác phòng không. Đồng thời hoàn thành 12 sân bay, cộng thêm một đường tiếp tế, giao thông được thiết lập có thể chạy thẳng từ miền bắc vào đến Tỉnh Tây Ninh (VNCH).
3/- Một năm sau ngày Hiệp định Ba-lê được công bố, kết quả dựa trên số tổn thương về nhân mạng của đôi bên, đã chứng tỏ các cuộc giao tranh ở mức cao độ vẫn còn được phe CS Bắc việt chủ động, tiếp tục gây tang tóc tại miền nam VN:
(a) VNCH: Số tử vong: 1/- binh sĩ 13, 788; 2/- thường dân: 2159.
(b) CS Bắc việt và MTGP: 45, 057 thương vong (gồm binh lính và.thường dân)
Đó là kết quả phải trả giá cho cái lý do "Hà Nội muốn chiến thắng”!! chứ không hề muốn Hòa đàm, như Kissinger đã tiết lộ (ghi nhận trong đoạn dẫn chứng nêu trên).
4/- Khoảng ba (03) tháng (25-1-75) trước Tháng 4 Đen, tức trước ngày Thủ đô Sàigòn bị cưỡng chiếm; Tổng thống Hoa kỳ G. Ford cho biết, vào thời kỳ đó tại miền nam VN hiên đang có 289, 000 quân lính CS Bắc việt cùng hàng trăm thiết giáp, đại pháo lẫn súng phòng không...
Qua các diễn tiến vừa nêu, chứng tỏ trong thời kỳ thương thuyềt, VNCH gặp phải bất lợi vì sự phản bội (do nội tình chính trị) của đồng minh; Vì thế nguồn tài trợ bị cắt giảm, dưa đến sự chấm dứt hỗ trợ quân viện từ Hoa kỳ. Trong khi đó phe CS Bắc việt vẫn tiếp tục được “bơm” đầy đủ quân viện từ Nga sô, Trung cộng và khối CS quốc tế.
Hơn nữa, căn cứ vào cách đối thoại, mặc cả gian xảo của Lê đức Thọ, phía CS Bắc việt, đã để lộ mưu đồ “xâm lăng miền nam” không thể chối cãi, được hoạch định từ thời kỳ Hồ chí Minh; Thì nay lại do đám hậu duệ đem ra thi hành,  gồm: Duẩn, Chinh, Đồng, Thọ, Giáp..v...v,  và đồng bọn CS Bắc việt.
Đó là lý do đã khiến các quan sát viên quốc tế tiên đoán được sự xụp đổ nhanh chóng, không thể tránh khỏi, của nền Đệ Nhị Cộng Hoà tại miền nam vào thời kỳ “hậu” Hiệp định Hòa Đàm năm 73, trong đó có phe CS Bắc việt vừa đặt bút ký và vết mực vẫn còn chưa kịp ráo !!!.
  • (VC) GIẢI PHÓNG = XÂM LƯỢC + ĂN CƯỚP !!   
 Đúng như dư luận đã có dịp ghi nhận, biến cố 30-4 tức “Tháng 4 Đen”, được dẫn chứng bằng hình ảnh một chiếc xe tăng do Nga sô viện trợ, được ‘lính bác hồ’ điều khiển, có cắm cờ Mặt trận Giải phóng (mang ngôi sao vàng trên nền cờ nửa đỏ nửa xanh); hung hãn húc xập một bên cổng để vào chiếm cứ Dinh Độc Lập, một nơi được coi là biểu tượng, tập trung quyền lực tối cao của nền Đệ Nhị Cộng Hờa miền nam VN.
Điều xẩy ra đã được ngầm hiểu, sự hiện diện của một thể chế Tự do, Dân chủ đối nghịch với Cộng sản, đã bị cáo chung kể từ sau cái giờ phút đó !!
A/. XÂM LƯỢC: VC ‘NÚP’ DƯỚI CHIÊU BÀI “THỐNG NHẤT” (1)
Sáng ngày 30-4, thời gian 36 năm về trước, những tên bộ đội với số tuổi hầu hết từ 15 đến 16, mặt mày non choẹt, tay ôm súng AK, được ‘bác hồ và đảng’ chòng vào cổ cho một tội danh ‘Sinh bắc, Tử nam’’. Từng tốp lội bộ hoặc ngồi chen chúc trên mấy chiếc xe tăng, hoặc loại xe vận tải do Nga viện trợ. Đám ‘chiến sĩ anh hùng’ này vừa mới được di chuyển về vùng đô thị, hết thẩy đều còn ngơ ngáo bởi lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy một thành phố phồn thịnh, ‘hoành tráng’, mang tên “Sàigòn, Hòn ngọc của Viễn Đông” !.
Đám thiếu niên “cháu ngoan bác hồ”, được trang bị súng AK, vừa hoàn tất xong cuộc “giải phóng miền nam”. Một cuộc ‘giải phóng ảo’ vẫn được học tập trong chốn rừng xâu hàng ngày từ các đồng chí Chính ủy của đơn vị; Nhắm nhồi sọ, tác động tinh thần, trước khi đám thiếu niên miền Bắc bị buộc phải lao mình vào một trận chiến tranh mới, khốc liệt, không kém mức độ đẫm máu và tương tàn; Lập tức xẩy ra sau ngày Hòa bình vừa mới vãn hồi trên quê hương đất nước.
Những đơn vị cộng quân được dịp đặt chân vào Sàigòn, theo lối ngụy ngôn của Võ văn Sung, một trong những tên cán bộ VC thâm niên, thuộc phe thương thuyết của Hiệp ước Hòa đàm Ba-lê 73; Đấy là:
-- “Đơn vị ‘quân giải phóng’ tiến vào Sàigòn đầu tiên đã bắt buộc (Tổng thống VNCH) ông Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện
Nhưng sau khi thôn tính được xong miền nam; một “cuộc chiến” kéo dài 2 năm + 3 tháng, không hề có một người lính ‘Mĩ’, mà chỉ còn người Việt nam ‘mình với ta’; Cũng chính tên Sung đã vẫn láo khoét tuyên bố cái ngày:
-- “30-4-75 là ngày lịch sử, ‘chống Mĩ xâm lược’ ”.
Thực chất ngày 30-4-75có nghĩa là ngày Giải Phóng “NÚP” hay Giải Phóng “ẢO” của Lê Duẩn và đồng bọn CS miền Bắc (!)
Được biết, Bộ Chính trị VC Ba-đình và Lê Duẩn, sau khi ‘NÚP’ kín dưới bóng cờ MTGP, xua ‘lính bác hồ’ vào cưỡng chiếm Thủ đô Sàigòn nhằm che dấu mưu gian xâm lược VNCH của chúng; Chỉ sau một thời gian ngắn, lá cờ của Mặt Trận Giải Phóng (được treo trên nóc Dinh Độc Lập vào ngày đầu tiên để ngụy trang), tức thì đã được phe CS Bắc việt giật xuống, cho thay thế bằng ‘cờ máu với sao vàng’ (lá cờ Đảng của Việt minh). Thái độ này, chứng tỏ ngụy quyền VC Hà-nội và MTGP có sự tranh công lẫn nhau!
Việc Tướng Văn tiến Dũng nói với LS Trương như Tảng, một Bộ trưởng (Tư pháp) trong Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền nam, rằng “Đã có sự hợp nhất trong Quân đội ! (Nhân dân) [5]; Chỉ là một lối ngụy biện che đậy sự dối trá và lòng phản bội, một trong những giáo điều căn bản của Hồ chí Minh đã dạy cho đám hậu duệ Việt minh,Cộng sản sau này.
Văn tiến Dũng được lệnh ngụy che cuộc tranh công ‘nội bộ’ đảng (giữa các thành phần gồm CS Bắc việt, BCH Trung ương Cục miền nam, MTGP v..v).
Được biết, VM/CS do Hồ chí Minh thành lập, trong quá khứ cũng đã tổ chức những vụ thanh trừng, bắt bớ, bỏ tù, thủ tiêu đẫm máu giữa bọn ‘đồng chí, đồng rận’ với nhau. Đó là giai đoạn đầu được coi là khởi sự cho chính sách kỳ thị Nam, Bắc. Sau này đã được triệt để áp dụng vào đường lối “bầu chọn nhân sự” trong nội bộ đảng của ngụy quyền VC Hà-nội.
Hai ngày sau (2-5-75), cũng tại dinh Độc Lập (cũ) tên Trần Văn Trà (Tướng VC, Chủ tịch Ủy Ban Quân quản Sàigòn-Chợ lớn) đã ngụy tạo phát biểu, bằng cách lập lại những lời tung hô, tuyên truyền, mà dân chúng Thủ đô đã được nghe ra rả từ các loa phóng thanh trước đó:
"Đối với chúng ta, không có kẻ thua, người thắng mà chỉ có dân tộc Việt Nam chúng ta thắng Mỹ !".
Vào thời điểm 30-4, thái độ huênh hoang của những ‘kẻ chiến thắng’, không chỉ được văng ra từ cửa miệng những tên cán bộ nồng cốt VC có nhiều tuổi đảng; Mà còn ở cả thành phần cán ngố ‘sinh Bắc tử Nam’; sau những ngày tháng lặn lội Truờng sơn Đông, Truờng sơn Tây, may mắn thoát chết trong chiến trường B, được dịp tiến vào thành phố “phồn vinh” của miền nam; cũng đã thốt ra những lời lẽ hung hăng, sặc mùi đấu tranh, sắt máu!
Vì thế, sau ngày 30-4, người dân miền nam và cả nước vẫn không thể nào quên một số những tuyên bố, phát biểu cực đoan, hạ cấp của vài tên VC tự xưng có 4, 5 chục tuổi đảng. Loại ngôn từ của kẻ “vô học, bất nhân, thất đức” chứng tỏ chúng được ‘học tập tốt và quán triệt tốt’ tấm gương ‘đạo đứt bác hồ’ của chúng:
* Phạm văn Đồng (cựu Thủ tướng ngụy quyền VC Hà-nội) ám chỉ tập thể những người miền nam di tản vào dịp 30-4-75, qua lời tuyên bố:
--“ Bọn phản động, đồ đĩ điếm, cút ra khỏi nước theo đế quốc Mĩ ”.
* Nguyễn Hộ, một tên cán bộ kỳ cựu của MTGP VC, bị coi là “xúc vật” vì lối tuyên bố thất học và ‘cực kì’ khốn nạn của hắn sau đây:
--" Nhà (của Ngụy) chúng ta ở, Vợ (của Ngụy) chúng ta lấy, Con (của Ngụy) chúng ta bắt làm nô lệ".
(Phần trong ngoặc do người viét tự ghi chú thêm)
………
Ngược lại, cũng còn thấy xuất hiện tiếp theo một vài nhận định hoặc cảm nghĩ, tương đối còn giữ được nhân tính, có đôi chút đúng đắn về ngày 30-4, tức NGÀY GIẢI PHÓNG “NÚP” của ngụy quyền VC Hà-nội.
Sau đây là một số các trích đoạn:
1/- Cảm nghĩ của giới thanh niên (học sinh, sinh viên) miền Bắc:
--“ Chúng tôi đã được học tập dưới hệ thống nhà trường xã hội chủ nghĩa (XHCN) về lý do tại sao có cuộc chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như: - “chế độ khát máu
Mỹ-Diệm”, - ”miền Nam bị Mỹ, Nguỵ kìm kẹp”, - “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, - “ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ”, - “giải phóng miền Nam” v…v…
..”Nhưng ngày nay, với sự phổ biến của công nghệ thông tin, chúng tôi đã hiểu biết
nhiều hơn trước. Về lý do tại sao đã có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam
1954-1975, hoàn toàn không phải như chúng tôi đã được tuyên truyền học tập trong nhà trường. “ (X)
2/- Tâm sự của một nữ chiến binh ‘bộ đội bác hồ’, Dương thu Hương đã thổ lộ, khi theo đoàn quân tiến vào đến Thủ đô Sàigòn, bà bị choáng ngợp với sự văn minh, phồn vinh mà CS Bắc việt gọi là “phồn vinh gỉa tạo”. Bà DT Hương đã ngồi bên vệ đường khóc cho ngày ‘giải phóng miền Nam thay vì nơi cần được giải phóng phải là miền Bắc, Bà xác nhận:
--“..Nhưng sau cuộc giải phóng thì tôi nghĩ tôi đã hoàn toàn sai lầm vì đây là một cuộc nội chiến, và đây là một cuộc chiến giữa hai ý thức hệ và cái phần chiến thắng nó lại mang tính man rợ, tại vì dẫu gì đi nữa thì cái mô hình tư bản chủ nghĩa vẫn khá hơn.” (Việt Tide số 23 ngày 21-12-2001)
3/- Nhận định tương tự về ngày 30-4 của một cựu Đại tá, cựu phó Tổng Biên tập tờ Báo Quân đội VC. người đã có dịp cư trú tại Thủ đô Sàigòn vào lúc Hiệp định Ba-Lê bắt đầu có hiệu lực; Ông ta còn có mặt trong Ủy ban Trao trả Tù binh; đã suy nghĩ về ngày 30-4 như thế nào? Sau đây là đoạn trích đăng:
--“Thất bại lớn nhất trong ngày 30-4-1975 là không thực hiện hòa hợp và hòa giải dân tộc, vì đảng Cộng sản Việt Nam đã «ăn quỵt» lời hứa danh dự hòa giải và hòa hợp dân tộc. Thay vào đó đảng Cộng sản đã thực hiện trên thực tế chính sách chiếm đóng miền Nam, trả thù Việt nam Cộng hòa bằng tù đầy trong hàng trăm trại tù thảm khốc mang tên ‘trại cải tạo’..” - (Theo “Bui Tin Blog” của Đài VOA)
--“ Ngay sau ngày 30/4/1975, tôi bị ''vỡ mộng'', khi thấy lãnh đạo ÐCS thi hành chính sách chiếm đóng chứ không phải giải phóng, họ bỏ chính sách hòa giải hòa hợp dân tộc mà họ từng hứa, bỏ tù hơn 200 ngàn sỹ quan, viên chức cũ, gây nên thảm họa ''thuyền nhân'', còn kiêu ngạo chiếm đóng Cambốt gần 10 năm (1979-1989), hy sinh thêm hơn 50 ngàn chiến sỹ một cách oan uổng !..” - (Tôn Vân Anh và Robert KRZYSZTON (Balan) Phỏng Vấn Bùi Tín - Trích từ Con Ong)
B/- ĂN CƯỚP = PHẢN BỘI + VƠ VÉT !
Sàigòn và Hà-nội là Thủ đô của hai miền đất nước biệt lập: VNCH và XHCN CS; Không những hai nước độc lập mà còn khác nhau về cả lối sống lẫn thể chế chính trị.
-- Ngụy quyền CS Miền Bắc, rập khuôn theo chủ thuyết Cộng sản Mác-Lê của Nga sô và Trung cộng; triệt để áp dụng Vô sản Chuyên chính, chủ trương Đấu tranh Giai cấp và cổ võ chính sách Tam vô.
-- Miền Nam, VNCH ngược lại, đương nhiên được tiếp nhận sự hỗ trợ của Thế giới Tự-do, áp dụng thể chế Tự do Dân chủ và tôn trọng Nhân quyền.
(a) Chính phủ Sàigòn áp dụng nền kinh tế tự do. Người dân được tự do buôn bán để sinh sống, quyền tư hữu của dân được chính quyền tôn trọng, cộng thêm những quyền tự do căn bản giành riêng cho mỗi con người.
Nếu đem so sánh hai lối cấu trúc về chính trị và xã-hội, giữa hệ thống “Tư bản” và “Vô sản”; Miền Nam VNCH, tất nhiên tiến bộ hơn và giầu mạnh hơn gấp mấy chục lần so với một nước chủ trương chính sách ‘Vô sản chuyên chính’ và ‘Bần cùng hóa nhân dân’ như XHCN VC miền Bắc.
(b) Thi hành nghiêm chỉnh các điều khoản được nêu ra trong Hiệp định thư, Mỹ và Đồng minh, trong vòng 60 ngày, đã rút hết lực lượng còn lại, ra khỏi miền nam VNCH. Đồng thời việc trao trả tù binh đòi hỏi được hoàn tất tương đương với thời hạn rút quân.
Nói một cách chính xác, sau 2 tháng kể từ ngày ký kết bản Hiệp ước, tức 60 ngày sau, tức ngày 27-3-75, tại miền nam tuyệt đối không còn một đơn vị quân đội nào của Hoa-kỳ và đồng minh; Tức đúng vào thời điểm Lê-Duẩn và tập đoàn CS Bắc việt thực hiện cuộc xâm lược miền nam.
Vì thế nếu rêu rao là ‘Đánh Mĩ để Giải phóng miền nam’ (!) tức ngụy quyền VC Hà-nội đã tự thú cái tội “Dối trá” và “Phản bội’ mà chúng đã ưng thuận, tự tay ký kết trong bản Hiệp ước Hòa đàm Ba-lê năm 1973.
Cho nên "Nổ“ hay “bốc phét” theo lối tuyên truyền ba xạo kiểu ‘bác hồ‘; Như ngụy quyền VC Hà-nội; Như Trần văn Trà và như Võ văn Sung, nói rằng:
--“30-4-75 là ngày lịch sử, chống Mĩ xâm lược!” hay
--“..chỉ có dân tộc Việt Nam chúng ta thắng Mỹ !"
Cả hai tên, Sung và Trà cùng hết thẩy cả hệ thống Thông tin Tuyên vận của Bộ Chính trị lẫn Ban tuyên giáo VC đều láo khoét, gian manh như tên thủ lãnh Hồ chí Minh của chúng !!
  • PHẦN TẠM KẾT
“Tháng 4 Đen”, tức ngày 30-4-75 vẫn là một dịp để mọi người dân tại miền Nam lẫn cả ở hải ngoại ghi nhớ và cùng tưởng niệm như “Ngày Quốc Hận”.
30-4 là một biến cố đen tối nhất của lịch sử Việt nam, bấy lâu nay bị ngụy quyền VC Hà-nội che dấu rất kỹ dưới chiêu bài “Giải phóng”; Vì thế người viết xin được gán thêm cho cái mỹ từ ‘hoành tráng’ tức Giải Phóng “NÚP”! Hay cũng còn gọi là Giải Phóng “ẢO”!.
Phe CS Bắc việt lợi dụng ngụy ngữ “Hoà hợp, Hòa giải” trong nội dung tuyên truyền, nhằm vận động cuộc Hoà đàm tại Ba-lê năm 73. Chúng biết chắc, nếu dựa vào “ưu điểm” là lừa bịp và xảo trá sẵn có; Phe VC sẽ nắm được lợi thế cả về chính trị lẫn quân sự.
Bằng chứng là với quân số khoảng vài chục Sư đoàn lính Chính quy được trang bị đầy đủ vũ khí của Nga sô, sau Hiệp ước Ba-lê ký kết, vẫn còn “Núp” ở lại miền Nam; Cho nên chỉ cần sau 2 năm + 3 tháng (75) là Lê Duẩn và tập đoàn CS Bắc việt đã hoàn tất cuộc chiến tranh “xâm lược”; Tuyệt nhiên không hề có ý nghĩa “giải phóng”, như ngụy quyền VC Hà-nội thường tự xưng, tự diễn và tự đánh bóng để tuyên truyền cho cái “Chính nghĩa” kiểu VC, trong lúc ngậm hơi lặn xâu, “NÚP” cho thật kỹ trong suốt 36 năm qua!
  • MIỀN NAM VNCH KHÔNG HỀ BỊ NGOẠI BANG CAI TRỊ !  (Từ 20-7-54 đến 30-4-75)
  • MIỀN NAM VNCH KHÔNG CẦN AI ĐÓ PHẢI VÀO ‘GIẢI PHÓNG’!
Thực chất của sự kiện “Giải Phóng”, do phần đinh nghỉa mở đầu, là một hành động có điều kiện. Vì thế, theo điều kiện ắt và đủ, sự giải phóng chỉ xẩy ra cho một hiện trạng “bất bình thường”; Tập thể dân chúng bị áp đặt dưới hệ thống cai trị độc tài, chuyên chế, áp bức kèm theo bạo hành. Số phận người dân do đó cần phải được giải thoát càng sớm càng tồt (giải phóng) khỏi cái chế độ cai trị phi nhân này.
Ngược lại hành động “giải phóng” không cần thiết đối với một “xã hội bình thường”; Tức trong đó người dân có cuộc sống ấm no hạnh phúc, nhân quyền được tôn trọng, dưới một thể chế dân chủ, gồm Tam quyền phân lập. Tình trạng này là biểu tượng của miền nam VNCH trước ngày 30-4 năm 1975. Hơn nữa, nhắc lại phần thống kê đã ghi nhận, vào đầu năm 1973, chính phủ VNCH kiểm soát hơn 75% lãnh thổ bao gồm 85% tổng số dân chúng tại miền nam [2]; Chứng tỏ tại miền nam, trong lãnh thổ trách nhiệm của VNCH, người dân từ thành thị đến nộng thôn, vẫn được sinh hoạt ở tình trạng bình thường; mặc dù vấn đề an ninh có phần suy giảm vì bị bọn Viêt cộng không ngừng khuấy rối, phá hoại và tấn công.
Một nước tự-do, dân chủ như VNCH không thể bị xếp trong danh sách những đối tượng “cần phải được giải phóng” (!).
Về mặt chính trị, ngược lại Miền Nam không hề bị đặt dưới sự cai trị của bất cứ một cuờng quốc nào, mặc dầu VNCH đã tiếp nhận viện trợ từ một số các nước tự do trên thế giới. Đặc biệt trong đó Hoa kỳ đã gửi sang VN thêm một số các đơn vị vũ trang đễ hỗ trợ và cố vấn cho phương diện quân sự
Tại miền bắc, cũng tương tự, ngụy quyền VC Hà-nội nhận viện trợ của Nga sô, Trung cộng và các nước khác trong khối CS quốc tế; Tất nhiên cũng phải chấp nhận trên phần đất của nhà nước XHCN CS Bắc việt; sự hiện diện (khoảng chừng 320,000; theo Hong Kong Reuter) của binh lính và cố vấn của các đơn vị quân sự Nga sô và Trung cộng.
Chiến tranh Việt nam (54-75), do Hồ chí Minh phát động, với ý đồ xâm lăng miền nam và toàn cõi Đông dương; Giúp chủ nghĩa cộng sản bành chướng trên toàn cầu.
Sẵn có tư tưởng và hành động của một “TÊN BÁN NƯỚC”; họ Hồ đã tự nguyện trung thành với các đấng đàn anh cộng sản Sô viết, Tầu cộng như sau:
(Trích đoạn):
Trong bài nói chuyệncủa Hố chí Minhđăng trên báo Nhân Dân, 20-7-1965,
--..“Các nước bạn chỉ mong chúng ta cố gắng làm cho nhân dân ta thắng lợi trong cuộc đấu tranh”…. "luôn hướng về Liên Xô, đất nước của Lênin vĩ đại và coi Liên Xô là Tổ quốc của cách mạng, Tổ quốc thứ hai của mình  [7]… - (mình = tức CS miền Bắc VN)
(Ngưng trích)
Về tình hình kinh tế, nhận xét chung sau 1954 cuộc sống của ‘nhân dân’ miền bắc, đặc biệt nền ‘Kinh tế Bao cấp’, đã nhẫn tâm lôi kéo mức sống của ‘nhân dân’ dưới chế độ ‘Việt nam, Dân chủ, Cộng hòa, Độc lập-Tự do-Hạnh phúc’’ (sau đổi thành Xã Hội Chủ Nghĩa) bước thụt lùi trở lại, kém văn minh đến cả vài chục năm trời.
Trong lối so sánh giữa cảnh huống giầu và nghèo của hai nước, một cách lô-dích (logically), tạm thời có thể căn cứ vào sự chênh lệch về hối xuất (Kim bản vi); So sánh trị giá giữa tiền nội địa với đồng Mỹ kim:
-- Năm 1973, trong thời kỳ có cuộc Hòa đàm Ba-lê:
- 1 US Dollar = 700 (?) đồng VNCH (Ngân Hàng Quốc gia VN). [6]
-- Năm 2011 (sau 38 năm) Hối xuất của đồng “tiền giấy bác hồ” tại Việt nam như sau:
- 1 US Dollar = 21, 000 đồng ‘bác hồ’, XHCN VN.
Do con số chênh lệch về “trị giá tiền tệ” nêu trên, đưa đến kết luận là nền kinh tế của VC, trước kia là “Kinh Tế Bao cấp” (một loại KT lạc hậu, bóc lột khủng khiếp, vẫn còn như một cơn ác mộng đối với dân chúng miền Bắc cho tới ngày hôm nay). Hậu quả thê thảm khiến nhà nước XHCN VC phải nhắm mắt thay đổi bằng chính sách ‘Cởi trói’,  thực hiện “KT Thị trường”, tiếp theo được gọi  “KT Thị trường Định hướng theo XHCN”, hay hiện tại được gọi là “KT Vĩ mô” (?. Hối xuất căn cứ vào tiền Dollar Mỹ dưới XHCN VC Hà-nội hiện nay (2011), chỉ bằng 1/30 giá trị (kim bản vị) của chính thể VNCH trong thời kỳ 38 năm về trước (1973) !!
Sự chênh lệch (về hối xuất) giữa hai thời kỳ kinh tế, trước và sau ngày ‘giải phóng’ (!) 30-4-75; Nếu đem so sánh với hiện tại, cho thấy rõ dân chúng miền nam có cuộc sống “tương đối an cư lạc nghiệp”, đặc biệt dưới thời Đệ Nhị Cộng Hòa.
Do đó miền nam không cần một nước nghèo đói, lạc hậu, như nền “Kinh tế Bao cấp” của Cộng sản miền Bắc, phải vào “giải phóng” đất nước! Theo như lối tuyên truyền láo khoét, bịp bợm của ngụy quyền VC Hà-nội, vẫn lập đi lập lại vào ngày 30 Tháng 4 mỗi năm.
* * *
Sau khi Hiệp định Ba-lê kết thúc, 60 ngày sau, bắt đầu từ ngày 27-3-75 không hề còn một bóng dáng quân đội Mỹ hay bất cứ của nước nào khác, hiện diện tại miền nam Việt nam. Lúc đó, trong lãnh thổ của VNCH chỉ còn có “Ta” với “Ta”; Tức Quốc gia và Việt cộng, Tức người Việt với nhau mà thôi !
Nhưng nếu vì ngu dốt, vẫn còn ngoan cố, say sưa, tiếp tục rêu rao: -‘Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào!’, - giải thoát ‘Ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ’, - hoặc ’Giải phóng miền nam, khỏi tay Mỹ Ngụy!’; Thì hết thẩy những “xảo ngữ hoành tráng” nêu trên, của giới “Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người” gồm tập đoàn 3 triệu tên cán ngố thuộc ngụy quyền VC Hà-nội đều Láo Khoét và Sai Bét. Vì bọn chúng sẽ không bao giờ tìm được cách bào chữa chính đáng cho hành động khốn nạn của một Đảng Cướp chỉ biết dựa vào sự “Lừa lọc, Dối trá và Phản bội” để mong đươc tồn tại. Đúng như lời của Lê Duẩn, TBT đảng CSVN, tuyên bố cuộc chiến tranh xâm lược miền nam (VNCH); hắn và đồng bọn CS Bắc việt là đánh cho các nước đàn anh cộng sản, tức Liên Xô và Trung cộng!
Để chấm dứt cho phần Tạm Kết, người viết, thêm một lần nữa dẫn chứng cảm nghĩ của một cựu Đảng Viên CS Bắc Việt; Nữ văn sĩ Dương Thu Hương khi vào đến Sàigòn, đã NGồI BÊN Vệ ĐƯờNG KHÓC CHO NGÀY ‘GIảI PHÓNG MIềN NAM’ THAY VÌ NƠI CầN ĐƯợC GIảI PHÓNG PHảI LÀ MIềN BắC (!)

*Thiện ngôn
GHI CHÚ:
[1]- Nhân dịp đọc bài “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa NÚP” của tác gỉa Vũ Đông Hà (danlambao); đăng ngày 11/04/2011.
[2]- The Vietnam War – An Almanac; Nhà xuất bản: World Almanac Publication; (Trưởng ban Biên Tập: John S. Bowman-1985).
[3]- Vietnam Voice- Perspectives On The War Years, 1941-1982; John Clark Pratt (Pg 555).
[4]- Henry Kissinger: "Americans want to compromise," he said. "Hanoi wanted to win." (Bởi AP - Thứ năm 30 Tháng Chín 2010)
[5]- Trích trong “Inside The VC And The NVA, The real story of North Vietnam’s armed forces- Page 285 (Tác giả: M. L. Lanning và D. Cragg)
[6]- Cám ơn quý vị nào còn nhớ hối xuất năm 1973, xin giúp ý kiến cho chính xác.
[7]- Sách "sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua" do NXV Sự thật phát hành năm 1979; Đàn Chim Viêt //

Một Chú Cừu Non Đang Bám Theo Lề (!)

- CHUYỆN DANG DỞ -
Một Chú Cừu Non Đang Bám Theo Lề (!)
---------------
Thiện ngôn
Người ta phát hiện được một đoạn trong cuốn Sổ tay blog Thích học Toán, theo đó để trả lời đọc giả (comments) Gs Ngô Bảo Châu đã viết như sau:
“…Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu,
không phải việc của con người tự do”.
Phó Thủ tướng (VC) Nguyễn Thiện Nhân chúc mừng Giáo sư Ngô Bảo Châu - Ảnh: Chinhphu.vn
Con “Cừu”, còn gọi là Trừu, đươc nhắc đến ở đây là loài vật được nuôi trong các trang trại với mục đích cung cấp thịt (Cừu) để ăn và lông (Cừu) được dệt thành áo để mặc cho ấm vào mùa lạnh.
Nghề chăn nuôi Cừu hầu như không thấy có ở VN, mà chỉ thịnh hành ở những xứ có mùa Đông tương đối dài với nhiệt độ khá lạnh; như tại một số quốc gia nằm xa hai bên đường xích đạo. Đặc biệt trong bài này, xứ có nuôi Cừu được đề cập tới là Pháp quốc.
Trải qua hơn 20 năm được may mắn sống tự do và ăn học tại Pháp, du học sinh Ngô Bảo Châu đã có rất nhiều lần chứng kiến cảnh những đàn Cừu được người ta dẫn dắt đi trên đường lộ. Các con vật vô tội này, do bị hối thúc, ép buộc bằng roi vọt, đương nhiên phải phục tòng dưới tay kẻ chăn nuôi (mục đồng); khi thì họ cho di chuyển bên lề phải, khi thì bắt đi theo phía lề trái; đó chỉ là chuyện rất thông thường đối với bất cứ một bầy xúc vật nào.
Do kinh nghiệm được mục kích tận mắt cái cảnh “ngoan ngoãn và thuần phục tuân theo lời” của bầy Cừu nhỏ như vừa kể; Ngô Bảo Châu đã liên tưởng ngay đến một khía cạnh khác về triết lý sống của ông ta, vì “sự mất tự do”! Như hiện nay người dân trong nước buộc phải quy thuận trước bạo lực. do nhà nước CSVN tận dụng tổ chức CAND và lực lượng dân phòng (thành phần bất lương, trộm cắp) để khống chế tất cả mọi thái độ lẫn tiếng nói của “nhân dân”, mục đích che đậy những hành động vi Hiến, vi Luật pháp của nhóm đương quyền thuộc Đảng CSVN, giúp chúng kéo dài mưu đồ thống trị đất nước đến vô tận!
Theo quan điểm của Gs Ngô Bảo Châu, nếu con người ta không có đủ khả năng làm được hơn xúc vật, tức loài Cừu, mà vẫn cứ tiếp tục “tuân thủ, nhắm mắt đi theo Lề”; thì thật sự đó là điều xỉ nhục đối với những kẻ vỗ ngực tự nhận là những Con-Người-Tự-Do!!!
Người viết bài này thiết nghĩ không quá kém hiểu biết cũng như bất lịch sự đến độ đem so sánh con người với xúc vật; do căn cứ vào lời của Gs Châu: “…bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”; Tác giả thấy cần phải đóng góp thêm ý kiến cho một phép “lý giải” (1) theo lối “Tam đoạn luận (thiếu)” sau đây:
“Cừu là loài súc vật chỉ biết cúi đầu “tuân thủ” bám theo lề; Những ai “tự nguyện” hay bị “bắt buộc” bám theo lề để được yên thân, sống phồn vinh dưới chế độ XHCN CS; thì họ cũng chẳng khác gì những con Cừu; Không những thế, mà còn bị coi khinh là một giống “Cừu Ghẻ” !
  • CS HÀ NỘI BẮT NGÔ BẢO CHÂU PHẢI “BÁM THEO LỀ” (!)
Hiện tại, nhờ vào kỹ thuật kết nối liên mạng (link), cho nên lúc blog Thích học Toán “được phép” tái xuất giang hồ, người ta có dịp đọc để biết được THÁI ĐỘ của tác giả, Gs Ngô Bảo Châu qua một số mạng lưới của cộng đồng Đốt Com (“.com”).
Ngày 18-9-2011, dư luận lưu ý đến một bài viết, tựa đề “Chuyện dang dở”. Bài này do chính người chủ blog, Gs Châu viết và một lần nữa cũng lại được công bố trên Sổ tay blog cá nhân của ông ta. Hãy thử tính nhẩm để biết, từ lúc blog Thích học Toán “bị gỡ đi” khỏi mạng lưới điện tử, đến khi được “bộ phận người LẠ” chấp thuận (?) cho tái xuất hiện; thời gian đã bị gián đoạn mất khoảng chừng 5 tháng!
Sau đây là phần trích đăng “Chuyện Dang Dở” trong blog (tái sinh hoạt) của Gs Ngô Bảo Châu:
http://ngobaochau.wordpress.com/
(Written by thichhoctoan 18/09/2011 lúc 16:18)
Trong cuộc đời mình, mỗi chúng ta thường xuyên phải đối mặt với lựa chọn: tiếp tục bấu víu vào những kế hoạch còn dang dở hay là buông cho nó trôi đi theo dòng chảy của thời gian. Duy trì cái blog Thích Học Toán là một trong những chuyện như thế.
Có bao nhiêu thứ với ta là gắn bó nhưng ta vẫn phải coi nó như vĩnh viễn thuộc về miền của ký ức. Sức có hạn, nếu trái tim không để những thứ nặng nề ở lại phía sau thì đôi chân làm sao mà “rảo bước với thời gian”.
Nhưng tình thân của nhiều bạn đọc với blog Thích Học Toán đã làm cho người coi chùa ấm lòng. Hôm nay blog được mở lại để đáp lại cái tình đó. Nhưng chúng ta sẽ giữ gìn để nó không lại trở thành một hòn đá níu bước chân ta.
Sổ tay Thích Học Toán không nhận nhận xét của độc gỉả. Quả cũng hơi tiếc vì nhận xét của độc giả là phần thưởng lớn nhất cho người viết blog. Nhưng có một số bạn đọc nhầm lẫn giữa nhận xét và tranh cãi, còn chủ blog thì không thích tranh cãi. Người khôn chỉ cần nói với nhau một lời là hiểu.
Một chuyện nhỏ dang dở khác mà cũng nhân tiện đây ta cho vĩnh viễn đi về qua khứ.”
............
(Ngưng Trích)
Toàn bài “Chuyện Dang Dở”, sau phần được duyệt đọc, có nội dung không liên quan gì tới môn Toán học; ngược lại còn chứa đựng ý nghĩa tâm sự, giãi bầy những điều mà tác giả, tức chủ blog, muốn gói ghém chuyển đến từng cá nhân đọc giả.
Có lẽ sẵn cùng một chủ đích, “Chuyện dang dở” cũng được viết ngắn, gọn (khoảng chừng 300 chữ); tương tự như một bài báo trước đây, của cùng một tác giả, đã gây bẽ mặt cho ngành Tư pháp TAND và nhà nước VC Hà Nội. Đó là bài “Về sự sợ hãi” đăng trên trang blog của Gs Châu (13-4-2011); được công bố trước khi nhà cầm quyền VC, TT Nguyễn Tấn Dũng; ra lệnh đóng cửa “ngôi chùa” của Đại đức Thích học Toán trong tuần lễ kế tiếp.
Theo từ ngữ, “Dang dở” được hiểu nghĩa là “chưa xong”, “chưa hoàn tất”; áp dụng cho một sự kiện hay công việc “đang diễn tiến” bỗng dưng, vì một lẽ gì đó, bị gián đoạn, bị ngưng, khựng ở nửa chừng.
Bài “Chuyện dang dở” nêu trên của NB Châu, tạm được phân thành vài tiểu đoạn, với “phần lý giải” (1) được trình bầy, đại ý như sau:
A- “..... phải đối mặt với sự lựa chọn”, vì tác giả muốn tiếp tục: “Duy trì cái blog Thích Học Toán…”
Tại sao phải có sự lựa chọn? Ai bắt tác giả Ngô Bảo Châu phải lựa chọn? Và lựa cái gì, chọn cái gì?
Thông thường sự lựa chọn xẩy ra khi có 2 vấn đề, hoặc 2 sự kiện xuất hiện cùng lúc đối với một cá nhân. Riêng ở đây chỉ có Gs Toán học đối diện với cuốn Sổ tay hay Trang blog của ông ta. Sự lựa chọn trong trường hợp này nếu có, khiến đọc giả phải hiểu là một lời cam kết»! tức môt số điều kiện được nhà nước VC Hà Nội chủ ý đưa ra (?), buộc đương sự ‘phải tuân theo’.
Câu hỏi đã nêu lên: Liệu “Đại đức” Thích học Toán, NB Châu đã phải chấp nhận “.. sự lựa chọn” những điều kiện gì của Đảng nhà nước, để ông được phép duy trì trang blog cá nhân?
B- Sự tạm bỏ, như một lời hứa, “để những thứ nặng nề ở lại phía sau.. ” nhằm giúp tác giả “rảo bước với thời gian”.
Quyết định “để những thứ nặng nề ở lại phía sau”! Có phải là một trong những «điều kiện khiến NB Châu phải lựa chọn» nếu ông muốn quyển Sổ tay Thích học Toán được tái xuất hiện trên diễn đàn (?)
Những chuyện gì “đã xẩy ra rồi”, thì cứ coi như “thuộc về miền của ký ức”, tức ‘dĩ vãng’. Đó là “sự cố” khiến chủ blog Thích học Toán phải đối mặt với Bộ Chính Trị TƯ, Ban Tuyên giáo, gồm có bác Rứa, chú Huynh..., do hậu quả của sự phán xét nghiêm khắc của NB Châu trước hành động của cán bộ Thẩm phán Nguyễn Hữu Chính, Chánh án TAND Hà Nội.
C- “Sổ tay Thích Học Toán không nhận nhận xét của độc gỉả” (?) đuợc kể như là lời tuyên bố “hơi” khó hiểu trong đoạn cuối bài viết của Ngô Bảo Châu. Đọc giả rất ngạc nhiên vì không biết nguyên do tại sao chủ blog “từ chối” ý kiến đóng góp với trang blog (mới)? Hay hoặc chỉ từ chối các ý kiến “ngoài” lãnh vực khoa học toán mà thôi? Điều này xẩy ra khiến dư luận nghĩ rằng “con người tự do” của NB Châu bỗng nhiên bị khai tử ở đây ?
Tiếp theo, tác giả còn đưa dẫn chứng “... có một số bạn đọc nhầm lẫn giữa nhận xét và tranh cãi, còn chủ blog thì không thích tranh cãi... ”
Đọc giả tự hỏi, đã có xẩy ra tranh cãi hồi nào? Và tranh cãi về việc gì? Ai tranh cãi ai?
Tất cả thắc mắc này, thiết nghĩ chủ blog Thích học Toán, Gs NB Châu cần phải giải thích với lớp đọc giả ngưỡng mộ cho thật rõ ràng!
Như mọi người đều biết, không cần phải đậu tới bằng Thạc, hay Tiến sĩ; ai nấy cũng phân biệt được hai nhóm chữ “nhận xét” và “tranh cãi” có sự khác nhau như thế nào; so với cả nghĩa đen và nghĩa bóng của từ ngữ.
Có phải ông Ngô Bảo Châu đã có sự hiếu lầm, hiểu lộn như trong trường hợp này ?
Tiếp theo đó ông Gs Toán còn phát biểu thêm: “Người khôn chỉ cần nói với nhau một lời là hiểu” ! Xem đến đoạn này thật sự đọc giả không hiểu chủ blog, muốn nói gì nữa trước khi chấm dứt bài viết của ông ta? NB Châu muốn ám chỉ những ai khôn ở đây? Nếu ngộ nhỡ trong số đoc giả có nhiều người không khôn như ông NB Châu, thì sao??
Hầu hết các lời giải thích nói trên, khiến người ta thấy không ổn! Vì thiếu tính cách Toán học; Không nhắm thẳng vào vấn đề; Thiếu sự gẫy gọn mà lại còn gây thêm khó hiểu!
Tuy nhiên đọc giả đã nhận thấy rõ, nội dung của “Chuyện dang dở” hoàn toàn khác hẳn với bài “Về sự sợ hãi”, đã được Sổ tay blog Thích học Toán công bố trước đó khoảng 5 tháng.
Vì do sự kiện “Một tin, Chín ngờ”, kết cuộc dư luận phải đặt câu hỏi: chắc chắn một trăm phần trăm, Gs Ngô Bảo Châu đã viết “Chuyện dang dở” trong một hoàn cảnh mới, rất đặc biệt vào đúng lúc ông ta đang “bị mời làm việc” với CAND tại Hà Nội ???
* * *
Trong kỳ nghỉ Hè vừa qua (2011), là lần đầu tiên Gs Ngô Bảo Châu về nước làm việc, luôn tiện đảm nhận chức Tân Giám đốc Viện Nghiên Cứu Cao Cấp (NCCC) về Toán học ở Hà Nội. Gs Châu nhân đó, được chứng kiến phiên tòa Sơ thẩm ngày 4-4-2011, xử nghi can Cù Huy Hà Vủ và đã cho phổ biến một bài viết của ông, mang tựa đề “Về sự sợ hãi” (13-4-2011).
Sau đó ít lâu thì cả bài nhận định lẫn cuốn Sổ tay, blog Thích học Toán của ông tân Giám đốc Viện NCCC về Toán, bị giựt xập bởi một “thế lực thù địch” (?). Dư luận tức thì nghi ngờ rằng Gs Ngô Bảo Châu đã ‘bị’ (từ đó) trải qua những cuộc “viếng thăm miễn cưỡng” của Bác Tô huy Rứa (Trưởng ban Tuyên giáo TƯ), hay Chú Đinh thế Huynh (Trưởng ban TG kiêm Chủ tịch Hội đồng ‘lí luận’ TƯ).
Đảng nhà nước VC Hà Nội có chủ đích muốn “rà sát” lập trường của ông Gs trẻ NB Châu; một trí thức du học mới về nước sau hơn 20 năm được huấn luyện ở ngoại quốc. Cho nên đã tổ chức những buổi thăm viếng xã giao (miễn cưỡng) tại tư gia; hẳn nhiên được ngụy tạo cho những buổi “tập huấn” (do Ban Tuyên giáo?). Đó là hậu quả không thể tránh, do quan điểm cá nhân “Về sự sợ hãi” cộng thêm thái độ và ý kiến đối với “quyền tự do bầy tỏ chính kiến” đương sự đã nêu lên truớc đó. Thật tình “sự cố” này xẩy ra là điều tất yếu khiến nhà nước cần phải đối phó, “canh me” một nhân vật trí thức được hấp thụ nền giáo dục cởi mở, tại một nước tự do dân chủ được liệt vào bậc nhất của Tây phương là Pháp quốc.
Sự kiện tác giả blog Thích học Toán, tức Gs Ngô Bảo Châu CÓ hay KHÔNG bị TT Tấn Dũng bắt “Học tập, Cải tạo tư tưởng” (?) đã nằm trong “chiến lược” của nhà nước XHCN “Cộng Sản độc tài, Công an trị” như ở VN hiện nay. Hiển nhiên đọc giả nhìn thấy ngay cái kết quả học tập ’Tốt’ ấy ra sao (!); nhờ căn cứ vào lối hành văn “lấp lửng, nước đôi”, mục đích tự bênh vực và tự biện hộ của tác giả Ngô Bảo Châu, khi ông Gs Tân Giám đốc Viện NCCC này cho công bố bài “Chuyện dang dở” trên trang blog Sổ tay Thích học Toán của ông ta.
Thực tế cho thấy rõ rệt vài “sự cố” nêu ra tiếp theo đây, đương nhiên được tác giả “vô hiệu hoá” để khiến “chúng” hết thẩy phải coi “như vĩnh viễn thuộc về miền của ký ức” (tức kể như đã bị khai tử)! Phải chăng đó là lời ông Gs Châu hứa (?) để chứng minh với Bác Rứa, Chú Huynh (còn có thể cả ‘Chú’ Ba Dũng nữa!); hầu giúp bước chân (NB Châu) được dễ dàng “rảo bước với thời gian”!
Do cách hành văn và nội dung của bài “Chuyện dang dở”, dư luận hiểu rằng: tác giả đã “cam kết” với Ban Tuyên giáo Đảng CSVN “sẽ không bao giờ để cho xẩy ra nữa!”; trong đó được bao gồm các sự việc do chính Gs Châu “chủ động” trước đây, tiêu biểu như sau:
  • Viết thư gửi QH (nhà nước XHCN) phân tích hậu quả của kế hoạch để TC khai thác Bô-xít Tây nguyên; đồng thời tố cáo chính sách “thực dân mới ” của Trung Cộng!
  •  Nhắc đến “quyền tự do bày tỏ chính kiến” trong một dịp nói chuyện, khi được vinh dự đem Giải Thưởng Fields về Hà Nội.
  • Phê phán Tòa án ND tại Hà Nội -“Về sự sợ hãi”;
Sau đây là phần được tạm khai triển cho các vấn đề vừa nêu ra:
1/- Gs NB Châu gửi thư đến Quốc hội Khóa 12 (VC)
(boxitvn.net - boxitvn.wordpress.com 27/01/2010)
Là một trong số những người có tâm huyết đối với đất nước (?), Gs Ngô Bảo Châu trình bầy trong bức thư những điều tốt xấu, lợi và bất lợi về kế hoạch cho “nước ngoài” khai thác mỏ Bô-xít Tây nguyên, của những người “đứng đầu nước”.
Được biết cho đến nay, hơn một năm sau khi bức thư gửi đi, cũng như mọi trường hợp khác của các Thư ngỏ, Kiến nghị của “nhân dân” gửi đến Đảng nhà nước VC Hà Nội, tác giả NB Châu không hề nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào từ những người mang danh nghĩa “đại biểu nhân dân” trong Quốc hội VC.
Trong phần nội dung bức thư gửi QH, Gs NB Châu trước hết nhắc sơ lược mối quan hệ giữa VN và TQ gồm có phương diện Địa lý, Sử ký và kể cả Nhân chủng học… Nêu rõ ý kiến về đường lối cư xử cần áp dụng.
“Suy nghĩ nghiêm túc có hệ thống tránh cho ta việc trong thời bình lại ứng xử tình thế như trong thời chiến: lúc thì ‘môi hở răng lạnh’, lúc lại xua đuổi Hoa kiều mà nhiều gia đình đã gắn bó với mảnh đất này qua nhiều thế hệ.”
Tác giả viết tiếp:
“Cái tôi muốn đề cập đến trong bức thư này không phải là quan hệ giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Trung Quốc mà là chính sách “thực dân mới” của chính quyền Trung Quốc.”
……..
“ .. năm 2006 khi Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào sang thăm Việt Nam, ta nhận thấy một điều hiển nhiên là Trung Quốc rất quan tâm đến tài nguyên này và muốn ta khai thác bằng được. Trong những trường hợp như vậy, chỉ suy diễn ta cũng thấy việc này có lợi cho họ nhiều hơn cho ta.”
Nhưng không may cho đất nước, cũng như cho chính cá nhân Gs Châu, người gửi bức tâm thư đến cho QH thuộc nhà nước XHCN; Kế hoạch khai thác Bô-xít này trước khi bị tiết lộ trước dư luận, đã được giấu giếm, bàn bạc từ nhiều năm qua, giữa các nhân vật lãnh đạo ‘cấp cao’ của hai nước anh em cộng sản, tức Việt cộng và Trung cộng. Hơn nữa ‘sự cố’ đã được TBT NĐ Mạnh và TT Tấn dũng qua mặt QH, đã “đồng thuận” với Hồ Cẩm Đào, cho nên đương nhiên nó trở thành vấn đề “không thể tranh cãi !”
[Theo tiết lộ của WikiLeaks, do hành động ký kết dự án khai thác Bô-xít “Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh nhận lãnh 300 triệu USD – Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng được 150 triệu USD, là sự kiện có thật”]
2/- Gs NB Châu nhắc đến quyền “Tự do bầy tỏ chính kiến”
Trong trang blog cá nhân, Giáo sư Ngô Bảo Châu đã từng (Bấm) nêu quan điểm của ông về “quyền tự do bày tỏ chính kiến”.
Cũng để trả lời một số ý kiến (comments) gửi dến trang blog Thích học Toán, Gs Châu cho biết:
''Có một vài bác không quen, bình thường cũng tỏ ra rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc về chuyện NBC [Ngô Bảo Châu] là lề trái hay lề phải; Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do” (tức chỉ xẩy ra ở những con người Cộng sản).
“Tuyên bố của Giáo sư Châu được đưa ra trong bối cảnh thông tin đang được phân luồng theo lề trái, lề phải với lề trái đại diện cho những thông tin từ người dân và lề phải là báo chí đi theo sự chỉ đạo về tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam.”
(Bấm) Mời quý vị chia sẻ ý kiến với Diễn đàn của BBC về câu chuyện này.
3/- Gs NB Châu phê phán Tòa án ND Hả Nội - “Về sự sợ hãi”
Sau đây là bài nhận định của Gs Ngô Bảo Châu sau kết quả phiên tòa sơ thẩm, được tổ chức ngày 4-4-2011, tại TAND Hà Nội.
(Trích đoạn)
Bài viết, tựa đề “Về sự sợ hãi”, xuất hiện ngày 13-4-2011 trên Blog Thích học Toán:
“............
Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên tòa nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ.
"Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này.
"Nghĩ mãi tôi cũng chỉ tìm ra hai cách lý giải.
"Khả năng thứ nhất là họ muốn làm nhanh cho xong việc. Trong trường hơp này, họ rất xứng đáng được truy cứu trách nhiệm.
"Khả năng thứ hai là ông quan tòa sợ phải đối mặt với những lý lẽ của ông Vũ. Trong trường hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyển sang công tác khác, phù hợp hơn.
"Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ."
(Ngưng trích)
…………
Người chủ blog Thích học Toán thực sự không “nói” nhiều.
Ý kiến của ông ta trước sau được gói ghém, cô đọng; thậm chí có người đã mất công đếm, tổng cộng được không quá 300 chữ. kể cả tựa đề. Cách thức nhận xét được diễn đạt ngắn gọn, sắc bén, không thiếu, không thừa; khiến đọc giả liên tưởng ngay tới phương thức giải đáp, cố hữu của ông, áp dụng cho các đề tài hóc búa trong lãnh vực Khoa học Toán.
Tác giả Ngô Bảo Châu dùng câu văn ngắn gọn, sắc bén thay thế cho lời khiển trách TAND Hà Nội, đặc biệt cho riêng cán bộ Thẩm phán Nguyễn Hữu Chính: "Không thể lấy sự cẩu thả và sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ" đối với hành động của ông cán bộ này trong phiên tòa Sơ thẩm ngày 4-4-2011.
Đọc giả nắm vững được một số chi tiết trong bài viết, đại ý như sau:
a) - Sự cẩu thả (vì nhắm mắt tuân theo lệnh trên?) khiến cán bộ chánh án đã hành sử pháp luật một cách ấu trĩ, bôi bác, vội vã (vì sợ hãi!); Nhất là làm mất tính cách độc lập (!) của Ngành Tư Pháp. Hơn thế nữa, nội dung nghị án phi pháp vì “thiếu phần đối chất của luật sư biện hộ cho nghi can Ts Luật CH Hà Vũ”.
b) - Sự Sợ Hãi, theo đó, qua một vụ xử án được “tuân thủ” chỉ thị (?) của nhà nước VC (ám chỉ TT Tấn Dũng là kẻ viết ‘kịch bản’):
(i) - Cố tình che đậy: vì giới hạn triệt để số người được tham dự, trong lúc TAND Hà Nội tuyên bố phiên tòa được “xử công khai”!
(ii) - Vội vàng: qua ‘sự cố‘ Chánh án TAND- Thẩm phán Nguyễn Hữu Chính “tuyên án chỉ nội hơn một giờ sau bữa nghỉ trưa” v..v… TAND Hà Nội sau khi đơn phương xử án theo sự ‘chỉ đạo’ của Đảng CSVN, buộc cho bị cáo Ts CH Hà Vũ “tội tuyên truyền chống nhà nước….!”. Phiên xử được diễn ra theo đúng bài bản được soạn sẵn, đã kết thúc bằng bản án : “7 năm tù giam + 3 năm quản chế,”
Khởi đầu từ “chiến lược 2 bao cao xu”, hơn 4 tháng sau ông TT Tấn Dũng cho chuyển qua cáo trạng thuộc về phần hình sự, tội danh được “đổi hướng 180 độ”, buộc Cù Huy Hà Vũ “Tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự”.
“Thông tin cập nhật về phiên tòa, tuy được lưu truyền rộng rãi trên các trang mạng, không được nhắc tới trong các bản tin của báo chí chính thống (báo đảng, tức báo lề phải).”
Hành động này đã thể hiện thái độ ấu trĩ, độc đoán (sài luật rừng) của một cán bộ VC, đại diện nhà nước tức Nguyễn Tấn Dũng, để lộ cách trả thù cá nhân, hèn mọn và bỉ ổi; cho phép bọn đàn em CA thành hồ- Sàigòn, bắt giữ ông Cù Huy Hà Vũ giữa đêm khuya tại khách sạn, sỉ nhục với tang chứng “2 bao cao xu đã qua xử dụng”. Ngoài ra còn cấm nhà báo đăng tên bị cáo với học vị Tiến sĩ, để triệt hạ phẩm giá của đối phương; Tức kẻ đã từng làm khó dễ cá nhân ông TT VC Tấn Dũng qua những vụ kiện cáo công khai xẩy ra trước đó không lâu.
Nguồn tin mới nhất cho biết phản ứng chính thức của Liên Hiệp Quốc về việc nhà nước VC Hà Nội giam giữ ông Cù huy Hà Vũ:
(Trích dẫn)
 Ngày 1-11-2011, tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở thành phố New York, Trung tâm Luật bảo vệ môi trường (EDLC – Environmental Defender Law Center), cho phổ biến đến tất cả các đại biểu của 196 nước thành viên một thông cáo báo chí cho biết Ủy ban Giám sát việc bắt giữ vô căn cứ (Working Group on Arbitrary Detention ) của Liên Hiệp Quốc đã phát hiện việc bắt giam nhà hoạt động xã hội- Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ là «vô căn cứ» và «vi phạm Điều 9 và Điều 19 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam là một thành viên». Ủy ban yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ và «cho ông quyền được hưởng bồi thường».
(Hết trích)
  • MỘT CON “CỪU” VỪA ĐƯỢC PHÁT HIỆN ! (Thay phần tạm kết)
Tiến sĩ Toán học Ngô Bảo Châu sinh năm 1972 tại Hà Nội.
Tuy không thuộc thế hệ “Sinh Bắc, tử Nam” vào thời kỳ ông Hồ chí Minh xua bộ đội tràn qua vĩ tuyến 17, xâm lăng VNCH; Nhưng ít ra ở tuổi học trò, Ngô Bảo Châu cũng được quàng lên cổ chiếc khăn mầu máu đỏ (máu của nhân dân đã bị Búa và Liềm phập vào cổ) để làm “cháu ngoan bác Hồ”! Và ít nhất cũng được dạy làm những bài tính đố vói đáp số gồm tổng cộng những máy bay “con ma” của Mỹ Ngụy bị “các bộ đội bác hồ anh hùng” bắn rớt mấy trăm chiếc mỗi ngày!
Hơn nữa, gia đình lại không thuộc vào dạng 3 đời “bần cố ‘lông’, đóng khố hở mông” (!); Cá nhân ông Châu còn thêm may mắn được trải qua hơn hai chục năm sống tự do, ăn học ở xứ người, đặc biệt tại Pháp. Nên đương nhiên phải có kiến thức, lẫn tư duy khác biệt với những người đồng lứa tuổi lớn lên ở trong nước. Đó là thành phần được Đảng nhà nước chủ trương tích cực nhồi sọ từ lúc tuổi trẻ, nhằm nhuộm đỏ, đúc khuôn theo Chủ thuyết Mác-Lê, để trở thành con người CSVN (VC) vô sản chuyên chính, giới “3 vô” bất nhân bất nghĩa.
Sự khác biệt vì thế không cần bàn cãi, qua cách so sánh đơn giản như trường hợp 2 con chim sau đây:
(i)- Một con, không bị nhốt trong lồng, hoàn toàn được tự do, bay nhẩy; không bị ép buộc, thỏa chí vẫy vùng, sống theo ý muốn trong môi trường thiên nhiên,
(ii)- Một con chim khác, bị nhốt trong lồng! Bất kể lồng được làm thô sơ bằng tre hay bằng gỗ được sơn phết hào nhoáng; đương nhiên không có sự tự do, vì chiếc lồng chính là cái nhà tù, mà con người đã xử dụng để nhốt (giam) con chim!
Con vật nhỏ này buộc phải sống trong cảnh “Cá chậu, Chim lồng”! Bị uốn nắn, gò ép theo một khuôn khổ trái ngược với luật thiên nhiên, sinh tồn của tạo hóa.
Khi trở về nước với Giải thưởng Fields trong tay, Gs Ngô Bảo Châu, dĩ nhiên đã được nhà nước VC Hà Nội trao tặng một số phần thưởng, điển hình nhất là được cấp phát một “căn hộ cao cấp”!
Đấy là một đơn vị gia cư (suite) gồm ba phòng ngủ trên tầng lầu cao tại tòa tháp Vincom B nằm giữa 2 con phố Bùi Thị Xuân và Mai Hắc Đế thuộc quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Đây cũng là “căn hộ” được “đánh giá có vị trí đắc địa của cả khu nhà”, và là một trong số ít căn hộ có diện tích rộng 160m2.
Chót ngửa tay nhận lãnh bổng lộc từ Đảng nhà nước Ba đình, Hà Nội, qua việc tiếp nhận căn chung cư do TT Tấn Dũng chỉ thị cấp phát; Cả (đại) gia đình Ngô Bảo Châu lẫn bản thân ông Gs Toán, được ví như những con chim bị nhốt trong lồng, trường hợp này cái lồng là “căn hộ cao cấp”! Vì thế cho dù có nơi ăn chốn ở sang trọng hay “hoành tráng” cỡ nào, vô tình họ là những con chim bất hạnh đang bị giam lỏng ở một “nhà tù nhỏ”, được đặt trong “một nhà tù lớn”; Một đất nước thuộc chế độ phi nhân và bạo lực tức Cộng sản độc tài. độc trị. Kết quả hơn nửa thế kỷ vừa qua “nhân dân” VN đã và đang phải gánh chịu các vấn nạn tồi tệ, suy thoái trên khắp mọi lãnh vực dưới chế độ Cộng sản, từ Kinh tế, Chính trị đến Y tế, Đạo đức Giáo dục lẫn An sinh Xã hội v..v.
Hiện tại qua môt thống kê ghi nhận Việtnam, dưới chế độ XHCN VC, đang bị xếp đứng Hạng 3 trong tổng số 15 nước “Nghèo khó nhứt trên thế giới”! Theo tạp chí Business Insider (2) http://www.businessinsider.com/the-15-most-miserable-countries-in-the-world-2011-6##ixzz1gfdFLPAz.
Trước khi trở về đất nước, coi như tự đâm đầu vào trong cái “nhà tù lớn” của nước XHCN VC; bản thân Ngô Bảo Châu là một trí thức, đã thấu hiểu tường tận mọi vấn đề; mà từ trước đến nay vốn dĩ đã bị Đảng CSVN, kể từ ‘triều đại’ Hồ chí Minh, nhóm cầm quyền VC Hà Nội tìm đủ mọi cách bưng bít trong cả nước lẫn ngoài thế giới.
Nội một cái câu chuyện “xú uế” của TT (VC) Nguyễn tấn Dũng, bắt nguồn từ “2 bao cao xu đã qua xử dụng” (condom) mà Gs Toán học cũng biết tường tận, cũng đã phải “ngửi”; thì thiết tưởng với giác quan bén nhậy cỡ đó, không chuyện gì xẩy ra trong cái “thiên đường mù CS” (Ba đình), khả dĩ có thể qua được mắt Gs Ngô Bảo Châu!
Khốn nạn thay!
Vẫn cái chuyện miếng cơm manh áo, nói chung là bả “phú quý phồn vinh”, khiến bỗng chốc ai cũng có thể bị thay đổi! Ông GS Châu, là một con người (!), tất nhiên cũng khó tránh được những hệ lụy tầm thường ấy!
Cho nên trước đây, trong giây phút vừa mới bước chân về nước, ông vẫn còn giữ được phong độ thư thái “hiên ngang” với lời tuyên bố dõng dạc khiến dư luận rất nể phục:
“…BÁM THEO LỀ LÀ VIỆC CỦA CON CỪU, KHÔNG PHẢI VIỆC CỦA CON NGƯỜI TỰ DO!”
Đây là hình ảnh con Cừu ở nước XHCN VC theo 'lý giải' của ông GS Toán "Bỏ Đề"
Nhưng tiếc thay sau khi được các cán bộ Tuyên giáo VC “cấp cao”, gồm các Chú TH Rứa, ĐT Huynh “triển khai nhồi sọ” (còn nghi ngờ có cả Chú Ba Dũng nữa!); khiến trí óc Ngô Bảo Châu bị xúc phạm, lũng đoạn, bị “tẩy não, để được“xuyên suốt, hầu lập thành tích tốt để dâng đảng và dâng lên bác vĩ đại kính yêu”! cho xứng đáng với cái giới “đỉnh cao trí tuệ” của một loại “người” !
Đó là phần “lý giải” (1) khiến đọc giả hiểu tại sao Ngô Bảo Châu đã không tránh khỏi bị “động não” bởi cái “cơ chế” ấy. Do vì cái “bả phồn vinh” mê hoặc khiến thân tâm ông Gs Toán, theo Nhà Phật là “không được An Lạc”, khiến cả tinh thần lẫn thể chất bị quay cuồng, phải tự chấp nhận đổi hướng 180 độ!
Rút cuộc cho thấy, con người Ngô Bảo Châu, sau khi nhận đuợc bổng lộc “Vua” ban, cũng lại răm rắp tuân lệnh, nhắm mắt “Bám Theo Lề” (?) nào có khác gì một con Cừu non, hay Trừu (một trong những loại súc vật); như ông ta đã từng lên tiếng để minh xác cái hướng đi lý tưởng của mình trong lúc Nghĩa Khí của N B Châu còn chưa bị chao đảo !.///
Thiện ngôn
* * *
Ghi chú:
(1)- “Lý giải” Chữ dùng của tác giả NB Châu.
(2)- Theo tạp chí Business Insider ngày 13 tháng 6, 2011, Việt Nam đứng hàng thứ ba trong 15 nước nghèo khổ nhất trên thế giới. Theo tạp chí này, kinh tế gia Arthua Okun đã dùng chỉ số nghèo đói (miserable index) bao gồm sự lạm phát và nạn thất nghiệp để đánh giá tình trạng nghèo đói của 1 quốc gia. Trong bảng sắp hạng, Venezuela của nhà độc tài Chavez hiện đang bệnh ung thư chiếm hàng đầu; Nam phi đứng thứ nhì và Việt Nam chiếm hạng ba.
Theo tờ báo này nguyên nhân của sự nghèo đói hiện nay là tình hình kinh tế thế giới suy thoái. giá cả leo thang (thực phẩm, nhiên liêu), tình hình bất ổn tại nhiều quốc gia.
Các quốc gia đứng hạng kế tiếp là Tây Ban Nha, Ai cập, Lithuania, Ấn Độ, Hy Lạp, Oman, Pakistan (Hồi Quốc), Thổ Nhĩ Kỳ, Jordan, Jordan, Latvia, Ái Nhĩ Lan, Argentina...
Trong số 81 quốc gia được xếp hạng, không hiểu Cuba, Bắc Hàn đứng hạng mấy, và điều ngạc nhiên là Việt Nam lại được xếp hạng nghèo đói hơn các nước này.
(ĐT.)
Nguồn: http://www.businessinsider.com/the-15-most-miserable-countries-in-the-world-2011-6##ixzz1gfdFLPAz

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

một nhận xét sự việc vừa xẩy ra tại Vatican

----- Original Message -----
From: Jerry B 
Sent: Sunday, March 31, 2013 5:38 AM
Subject: Thảm-họa của CS.
 
 
NGUYÊN NHÂN CHÍNH ĐỨC GIÁO HOÀNG BIỂN ĐỨC THỨ 16 TỪ NHIỆM
.
Hà Nhân Văn.
 
ĐGH Bênêđíchtô hay Biển Đức thứ 16 rời ngôi giáo hoàng, không đơn giản. Rất phức tạp! Khi vừa được bầu, ngài đã nói với các Hồng y, ngài ở ngôi không lâu, chỉ là giai đoạn chuyển tiếp. Vị giáo hoàng người Đức này, gần suốt cuộc đời tu hành sống trong thế giới Triết học và âm nhạc Mozart, làm sao chịu nổi cơn giông bão tuy âm thầm mà như sóng thần đổ ập xuống Vatican do Hồng y Quốc vụ khanh Tarcisio Bertone cầm đầu, một quốc vụ khanh gắn liền với nhiều tai tiếng (controversy) về tài chính qua vụ ngân hàng Tòa Thánh, gọi là viện Công vụ tôn giáo IOR (hay là The Institute for the Works of Religion), còn bị phê bình là độc đoán, bảo thủ, ngăn cản canh tân, đồng thời phạm nhiều sai lầm về chính trị (thiết lập bang giao với bạo quyền CSVN là một vụ điển hình sai lầm), ông còn bị phê bình là thiếu kinh nghiệm ngoại giao, làm cho Vatican càng ngày càng mất ảnh hưởng trên trường quốc tế so với 29 năm thời ĐGH Gioan Phaolô II (thí dụ vấn đề VN đã không am tường lại còn khoán trắng cho bộ ngoại giao Tòa Thánh vẫn do mấy ông Tây thân CSVN khuynh đảo, qua mặt luôn ĐGH. Vụ tiếp TBT đảng CSVN đã gây một làn sóng ngầm công phẫn ngay ở Rôma. Bởi đó là một sai lầm). Trong 8 năm ở ngôi ĐGH, chồng chất khó khăn do giáo điều (the Curia) gây ra đã soi mòn tinh lực và đức kiên nhẫn của vị Giáo tông triết gia này. Dù vậy, sự làm việc và sức chịu đựng của ngài thật là phi thường. Dù rất bận rộn, một ngày làm việc từ 12-14 giờ không kể giờ nguyện, Đức Bênêđíchtô vào giờ nghỉ vẫn không rời sách báo về Triết học và tư tưởng hiện đại, nhất là khoa học. Chỉ trong 8 năm, thừa kế chỉ đạo của Đức Gioan Phaolô II, ngài tiếp tục mở rộng cửa Liên tôn và đã xóa hẳn tàn dư của Thần học giải phóng (thiên Tả thân Mác). Ngài đã tiến tới đích điểm sáng tỏ Thần học Nhân bản Kitô trong thế giới tiến bộ khoa học hôm nay. Một nền Thần học không đối nghịch Liên tôn, đặc biệt với Phật giáo và ứng xử với khoa học hiện đại. Nếu gọi là vì lý do sức khỏe tuổi già thì có thể nói không sức nào ở một ông già 86 tuổi có thể chịu nổi, nghĩa là không thể gánh nổi nữa, vì trách nhiệm thiêng liêng phải hạ gánh! ĐGH Biển Đức bị vây bủa trong một tình huống, theo báo The Economist, vốn rất thận trọng về các vấn đề tôn giáo, đã phải thốt lên về triều đại Giáo hoàng Biển Đức như sau: "Một giáo triều bị vây hãm lại bị thêu dệt thêm ra trong âm mưu, một số cảm thấy có sự tranh thủ ngôi thừa kế" (A beleaguered papacy is embroiled in intrigue. Some scent a succession struggle". Economist viết như trên trước 6 tháng ĐGH từ nhiệm và cho rằng, Hồng y Quốc vụ khanh Bertone là một nguyên nhân (God's bankers - báo đã dẫn, July 7, 2012). Xin lập lại, sự nghiệp tư tưởng vĩ đại của ĐGH Biển Đức là ngài đã sáng tỏ cho nhân loại thấy rõ từ bản chất, tôn giáo và khoa học, nhất là khoa học vũ trụ hiện đại đã không có gì mâu thuẫn, Đức Tin tôn giáo không trái với khám phá hiện đại nhất của khoa học về không gian và vũ trụ.

KHOA HỌC, CÔNG GIÁO VÀ PHẬT GIÁO

Cuộc chiến tương lai, dù cục bộ, khoa học và siêu kỹ thuật vẫn là yếu tố chủ yếu quyết định ai được ai thua. Báo The Economist, số ra ngày 7-7-2012, với chủ đề lớn "A giant leap for science" (Bước nhảy vọt của khoa học). Đây là những bước đi của "thần linh". Cơ quan NASA Hoa Kỳ đã chấm dứt kỷ nguyên "Khoa học không gian". Từ năm 2011 là kỷ nguyên "khoa học vũ trụ". Vũ trụ vô cùng nhưng không vô tận cũng đang biến, "tam thiên thế giới, bát vạn thế giới" (lời nhà Phật) đang dần dần lộ ra dưới mắt khoa học hiện đại. Số báo trước HNV nói về ánh sáng linh quang, từ một cõi nào trong vũ trụ những ngàn, vạn năm mới đến hành tinh của chúng ta, hẳn có độc giả cho rằng HNV lại "lên đồng" hoang tưởng. Nhưng lại là sự thực dưới ánh sáng siêu khoa học hôm nay "Làm thế nào có thể nhìn những gì không thể nhìn được" (How to see the unseeable", ScAm, vol. 303, no. 5, Nov. 2010). Các báo koa học như Scientific American hay Science trong năm 2012, chuyên chú về vũ trụ đã cho ta thấy ánh sáng linh quang mà ngàn xưa tiên tổ Việt tộc đã đề cập đến. Và Đức Phật đã sáng rọi. Chẳng hạn như cõi trời Đâu Suất trong ngàn cõi khác, gọi là đâu suất thiên, hay là Tusita, Tàu dịch là Hi-túc (túc đầy đủ, hài lòng). Một đời người ở cõi đâu suất dài bằng 4000 năm ở cõi nhân gian này. Thời gian một ngày một đêm ở cõi đâu suất dài bằng 400 năm ở thế gian (Đức Trạng Trình gọi thời gian ở cõi ngoài nhân gian là không thời. Nhà bác học Einstein gọi là "space time" trong không gian 4 chiều). Theo truyền thuyết Đức Phật Thích Ca đã từng ở cõi trời đâu suất trước khi "thị hiện nhân sinh" xuống nhân gian. Hàng trăm triệu dân Tàu Hoa Lục ngày nay đang hướng về vùng trời đâu suất mong Đức A Di Lặc "thị hiện nhân sinh" ở Hoa Lục. Đặc biệt tượng Đức A Di Lặc cười tươi như hoa. Với Thiên Chúa giáo, thiên đàng là điều hiển hiện, mắt ta không nhìn thấy. ĐGH Biển Đức thứ 16 chìm đắm vào kho sách Thần học mênh mông, Ngài đã soi rọi Thần học Thiên Chúa giáo vào khoa học hiện đại và ngược lại để sáng tỏ rằng, Tôn giáo, một cách chung và Thần học không có gì mâu thuẫn với khoa học. Nhà Phật nói đến Chủng tử, chủng là hạt giống, là căn nguyên (shu), chủng tử là hạt giống (shuji). Hơn 2000 năm sau, khoa học Y, Sinh, Hóa hiện đại mới tìm ra cái chủng tử ấy gọi là "gen" (genesis) và phương pháp DNA đã sáng rõ đâu là chủng tử - tức "gene". Con khỉ tinh tinh (khỉ đột) hay đười ươi giống như người đến 99% nhưng cái chủng tử, cái căn nguyên chỉ 1% khỉ khác người nên khỉ là khỉ, người là người. Thiên Chúa giáo cũng gọi là cái căn nguyên Nguyên khởi do Thiên Chúa (God) mà ra, đấng chỉ có một. ĐGH Bênêđíchtô thứ 16 (vừa từ chức) qua âm nhạc Mozart mà ngài nhuần thấm. Người khác khỉ và muôn loài là do tiếng nói (Ngôi lời). Đức Phật Thích Ca nói "Pháp bất nhị môn", khởi từ Pháp là lời vậy. Thế giới hôm nay là "thế giới của tôn giáo". Khoa học vũ trụ càng mở rộng, Pháp của Đức Thích Ca với "tam thiên thế giới" càng ngày càng rõ. Đức Chúa Trời, hay Thượng đế hay "Trời đất Chúa tể càn khôn" càng ngày càng hiển hiện qua Thần học của ĐGH Bênêđíchtô 16, một nền nhân bản, con người là gốc. Tôn giáo đang thăng hoa. Phật giáo chắc chắn sẽ phục hưng toàn diện ở Tàu. Hình tượng Phật A Di Lặc đã trùm phủ. Về Công giáo ở Tàu hiện nay, do chính sách ứng xử linh hoạt và gắn bó với giáo hội địa phương của ĐGH Biển Đức thứ 16, trong vòng 8 năm dưới triều đại của ngài, giáo hội thầm lặng Trung Hoa càng ngày càng phát triển, số linh mục nhà nước quay trở về với Vatican lên đến con số kỷ lục. Giáo phận Thượng Hải là bằng chứng về sự sụp đổ của "giáo hội" nhà nước CS. Giáo dân theo "GH quốc doanh" trở về GH Mẹ, vào năm 2012 đã lên đến 12 triệu giáo hữu.

GƯƠNG THÁNH VỀ TRÁCH NHIỆM

Như tin tức đã đăng tải, ĐGH Bênêđíchtô thứ 16, VN gọi là Biển Đức cũng là tên một Dòng khổ tu, vị Giáo tông thứ 265 của Hội Thánh Công giáo toàn cầu đã từ nhiệm ngày 28-2-2013. Đúng 8 giờ tối ngày 28-2 này, ngài sẽ rời ngai Giáo hoàng, 86 tuổi. Đây là vị Giáo hoàng thứ 2 từ nhiệm trong lịch sử Hội Thánh Công giáo. ĐGH Gregory từ nhiệm năm 1415 vào lúc giáo hội khủng hoảng trầm trọng trong nội bộ. Ba giáo hoàng phải rời khỏi điện Vatican. Chút nữa, GH lại thêm một cuộc ly khai. Nguyên nhân cũng là do giáo thuyết bị "lạc". Các ông Tiến sĩ Hội Thánh tự coi là các bộ óc của Hội Thánh. Vào thời này, các Hồng y Pháp là một thế lực khuynh đảo Vatican. Một biến cố ghê gớm đã xảy ra, GH Bênêđíchtô bị Cộng đồng Vatican cách chức về tội "bội phản, phe phái và rối đạo". ĐGH tiền nhiệm Gregory XII 90 tuổi đủ khôn ngoan đã tự thoái vị. Sau cuộc khủng hoảng trầm trọng này, GHCG La Mã lại trở lại bình thường và cho đến nay mới lại xảy ra một biến cố làm xôn xao trong và ngoài GH La Mã. Có thể nói là rung chuyển. Sau gần 600 năm, La Mã mới xảy ra một biến cố như vậy. Không đơn giản là lý do sức khỏe của giáo hoàng. Phải nói rằng, ngài quyết định một việc phi thường. Nếu nói về lý do sức khỏe, tuy cũng là như thế nhưng chưa phải là "lý do chính yếu". Trong giáo triều La Mã, nhiều Giáo hoàng ngoài 90 tuổi, sức khỏe suy yếu vẫn ngồi trên ngai, tượng trưng sự hiện thân của Đức Kitô trên trần gian, còn công việc dù nặng nề cách mấy đã có Hồng y đoàn niên trưởng, các Hồng y Thánh bộ phò tá và Giáo triều với Hồng y Quốc vụ khanh. Theo báo The Economist, cách nay nhiều tháng, ĐGH Biển Đức 16 đã trải qua một cuộc khủng hoảng nội bộ, kể cả một số vấn đề rối loạn cùng các áp lực chồng chất đè nặng trên thân thể của một ông già với tâm hồn nghệ sĩ và "rất hiền lành, cả đời tu hành trước khi lên ngôi GH chưa từng đương đầu, đối phó". Biến cố đau lòng nhất là quản gia thân cận nhất của ngài "tiết lộ bí mật" rồi bị bắt giam. Chủ tịch ngân hàng của Vatican bị cách chức vì bê bối. Rồi họa báo chí truyền thông làm rùm beng mà ngài không quen chịu đựng. Trong khi báo giới bảo thủ thì cố bưng bít, nếu ai nói ra lại bị buộc tội "rối đạo" (một số giáo sĩ và giáo dân VN có thói quen này, hễ ai đụng chạm này nọ đến những sai lầm trần thế cuả giáo triều trần gian là bị chụp mũ "rối đạo").



Vụ ngân hàng Vatican gây tai tiếng, "tệ hại nhất", kể cả rửa tiền (money laundery) mà báo La Republica đã công khai hóa. Ngân hàng chồng chất sai lầm, kể cả bất hợp pháp. Thậm chí Hội Đồng Âu Châu phải nhảy vào cuộc, lập một ủy ban điều tra ra lệnh cho ngân hàng trong một tháng phải phúc trình. Cái chết đầy bí ẩn cuả một chủ ngân hàng Ý Roberto Calvi lại càng gây thêm tai tiếng. Vị giáo hoàng học giả triết gia này có bao giờ biết đến tiền bạc. Lung tung, rối bời. Hồng y Quốc vụ khanh bị tố nhiều sai phạm, lợi dụng quyền bính bảo thủ, xía vào nhiều việc không thuộc thẩm quyền (xin nêu một thí dụ trường hợp VN: cuộc tranh đấu "tòa Khâm sứ" ở Hà Nội do ĐTGM Ngô Quang Kiệt lãnh đạo đang lên cao, đầy khí thế, giáo dân đang hăng, bỗng dưng Hồng y Quốc vụ khanh gửi thư cho ĐTGM Ngô Q. Kiệt yêu cầu ngưng! Thật là "lãng xẹc"! Hoàn toàn không thuộc thẩm quyền của Hồng y Quốc vụ khanh. Hồng y Bertone hành động chỉ vì Hồng y Pháp Etchagary thân CSVN, áp lực. Do không thể gây nứt rạn và hiểu lầm giữa Vatican và Tổng giáo phận Hà Nội, ĐTGM Ngô Quang Kiệt phải ngưng cuộc đấu tranh hoàn toàn chính nghĩa. Vụ quan trọng nhất là "bang giao VN và Vatican". Sứ thần Vatican không thường trú, một Tổng giám mục, đến Hà Nội thương thảo, ký kết với bạo quyền CSVN, "không thèm một lời hỏi ý kiến HĐGMVN!" Vị sứ thần này hoàn toàn không có thẩm quyền làm trái phép như vậy. HĐGMVN dù nhẫn nhục đã quá nhiều đã phải kín đáo lên tiếng qua một văn thư phản bác). Bộ ngoại giao Tòa Thánh với cái bóng của Hồng y Etchagary tự tung tự tác trong tiến trình bang giao với CSVN, lại trao cho một linh mục họ Cao, nguyên đệ I tham vụ Tòa Khâm sứ Tòa Thánh ở Hoa Thịnh Đốn. CSVN rất quỷ quyệt khi linh mục họ Cao đại diện bộ ngoại giao Tòa Thánh về Hà Nội thì cho "limousine" bóng loáng ra phi trường đón, đưa thẳng về dinh Quốc khách nghỉ ngơi. Đưa một linh mục VN về Hà Nội để "deal" với bạo quyền bất kể HĐGMVN! Thậm chí bộ ngoại giao Tòa Thánh quyết định việc này việc nọ, rất quan trọng đối với vận mệnh GHVN, HĐGMVN chỉ được biết khi 2 bên đã chung quyết qua văn bản! Thậm chí, Sứ thần không thường trú đến Hà Nội vào lúc biểu tình chống TC bành trướng đang lên cao, bạo quyền sợ rằng ĐTGM Ngô Quang Kiệt và giáo dân Hà Nội - Thái Hà tham gia nên yêu cầu Sứ thần Tòa Thánh can thiệp. Ngày cuối ở Hà Nội, sắp ra phi trường Nội Bài về La Mã, Sứ thần tức tốc vào ngay Châu Sơn - Nho Quan (Ninh Bình) có TGM Nguyễn Văn Nhơn tháp tùng gặp riêng ĐTGM Kiệt ít phút, không kịp ăn trưa lên xe về Hà Nội ngay để kịp giờ máy bay cất cánh! Sao lại thế nhỉ? Sứ thần TGM là thế nào mà lại dám qua mặt cả một giáo hội địa phương? Ai quyền bính hơn ai? Tiến trình bang giao Vatican và VNCS là do bộ ngoại giao Tòa Thánh và Quốc vụ khanh Bertone, vị Hồng y đã và đang bị tố cáo nhiều sai lầm và độc đoán. Biến cố ĐGH Biển Đức thứ 16 từ chức, giáo hội La Mã ngày nay không phải "biến loạn" như năm 1415, ĐGH Gregory phải từ chức với Hồng y đoàn 24 vị mà Hồng y Pháp là một thế lực khuynh đảo. Tuy nhiên bộ ngoại giao Tòa Thánh trong 20 năm qua về vấn vấn đề VN vẫn bị các ông Tây "Phú lang sa" khuynh đảo, hầu hết "đôi chút Tân Tả" (the New Left), thậm chí các ông còn chủ trương bỏ rơi Đài Loan, thiết lập bang giao với bạo quyền Bắc Kinh. ĐGH Gioan Phaolô II, lúc còn sinh thời ngài cương quyết lắc đầu. Với ngài, CS Việt hay Tàu nó vẫn là CS vẫn là sa tăng thời đại. Nêu lên VN như một thí dụ nhỏ để chứng tỏ Hồng y Quốc vụ khanh hiện nay và những sai lầm của giáo triều của Hồng y là một nguyên nhân Đức Bênêđíchtô 16 không đủ sức chịu thấu. Và ngài đã dũng cảm phi thường rời ngôi kế thừa Thánh Phêrô. Bang giao VNCS và Vatican là một đơn phương của giáo triều Hồng y Bertone trao cho một vị sứ thần không cần biết đến GHVN, tâm nguyện và ý chí, lại trao cho một vị linh mục VN gần trọn đời ở nước ngoài với tư cách một nhà ngoại giao tức Cao tham vụ. Một linh mục Tây Canada nói với HNV: "Pauvre Père Cao! Malgré lui!". Chẳng trách chi điệu nghệ lừa bịp của lãnh đạo CSVN vẫn cứ thành công "rực rỡ" ở Rôma! Báo The Economist, trước ngày ĐGH Biển Đức từ chức, nhận định rằng: Bao lâu Quốc vụ khanh Tòa Thánh (Thủ tướng Giáo triều) còn ở lại, cuộc nội tranh ở Vatican gần như còn tiếp tục (As long as the Secretary of State stays, the infighting in the Vatican seems likely to continue - the Economist, July 7, 2012).

HỒI CHUÔNG CẢNH TỈNH

ĐGH Biển Đức 16 từ nhiệm là một hồi chuông cảnh tỉnh giáo triều Vatican hiện nay, ngài quả là một vị "thánh sống". Ngài rời ngôi không phải là thoái vị (abdication) mà cũng không phải là từ chức. GH là ngôi cao tột đỉnh còn từ chức với ai. Ngài rời ngôi của Thánh Phêrô là chiếu theo điều 322-2 Giáo luật "được quyết định hoàn toàn tự do, không có vấn đề một ai khác chấp thuận". Ông già thánh này trở về thế giới. Lời Chuá qua nhạc Mozart, ngài sưu tầm và dạo đàn nhạc Mozart, 600 bài. Khi lên ngôi, ngài đưa chiếc piano vào phòng riêng, đàn lớn quá, không đưa lên được cầu thang, phải tháo ra từng mảnh đưa vào phòng ráp lại. Trong điện Vatican, mỗi Giáo hoàng lui về phòng sau 12, 13 giờ làm việc lại vang lên khúc dương cầm "Petite musique de nuit" của Mozart. Trong Lễ Tro vừa qua (13-2) vương cung thánh đường Ste Satine trên đồi cao thơ mộng Ventin, Đức Biển Đức 16 cử hành thánh lễ, vang vang như lời thiên thần "Tất cả là phù du" (Vanitas Vanitatum Omitas) cũng như dân Việt ta thường nói: "Sớm nở tối tàn - Công danh phù thế có ngần ấy thôi!" Ngài rời ngôi để cảnh tỉnh những ai đó cản trở con đường canh tân mà Ngài là một triết gia canh tân, đưa Thần học vào thế giới mới, nhân bản đại đồng liên tôn, sau Thiên Chúa chỉ có một con người là đáng quí đáng trọng hơn hết thảy. Ngài đã cảnh cáo Hồi giáo quá khích đừng bao giờ bạo động giết người rồi lại hô "Thượng đế vĩ đại" (God is great). Và là vị Giáo hoàng đầu tiên thời cận đại đã lên tiếng, một cách hàn lâm minh bạch khúc chiết nói về những sai lầm căn bản (về triết học) của chủ nghĩa Duy vật vô thần Các Mác. Sau ngày 28/2, Đức Biển Đức 16 lui về ở ẩn trong một đan viện ở Rôma (thuộc Dòng khổ tu Biển Đức - Benedictino). Tấm gương từ nhiệm của Đức Biển Đức 16 sáng rực đời đời.

HÀ NHÂN VĂN