Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

blog Nam Ròm - thêm chi tiết về André Menras, tên Pháp kiều thân cộng!

Tượng Thủy Quân Lục Chiến 1970 và thằng hồ cương quyết (việt+ gốc pháp)

  • Đọc thêm tại đây: http://tunhan.wordpress.com/2013/05/09/andre-menras-toi-biet-han-43-nam-truoc-tai-saigon/
Cờ Việt Cộng (MTGP) miền Nam Trên Bức Tượng Thủy Quân Lục Chiến.
.
Thời còn miền Nam VNCH thì ở vị trí đối diện với tòa nhà thời bây giờ gọi là Nhà Hát Thành Phố là công trường Lam Sơn có bức tượng 2 Thủy Quân Lục Chiến (làm bằng cement) chỉa súng vào tòa nhà (khi đó là trụ sở của Hạ Nghị Viện chính quyền miền Nam VNCH). Vì trong diễn đàn đã có nhiều tấm hình về bức tượng 2 người lính Thủy Quân Lục Chiến nầy rồi nên Phạm Thắng Vũ (PTV) không chưng lên đây nữa mà chỉ chưng các tấm khác.







Các tấm ảnh chụp 2 gã Pháp kiều treo cờ Việt Cộng trên bức tượng 2 người lính Thủy Quân Lục Chiến.

Vào 1 giờ trưa ngày 25 tháng 7 năm 1970, có 2 gã mắt xanh mũi lõ đã leo lên và phất cờ Việt Cộng miền Nam (Mặt Trận Giải Phóng) cùng tung ít truyền đơn (khoảng 100 tờ) phản chiến, kêu gọi hòa bình (chỉ yêu cầu 1 phía chính quyền miền Nam VNCH bỏ súng thôi). Hai gã mũi lõ mắt xanh nầy cầm cự trên bức tượng được khoảng nửa giờ đồng hồ thì bị dân chúng (tập trung chung quanh rất đông) ném đá và lôi cổ xuống đất, đập cho một trận trước khi cảnh sát can thiệp. Một gã mắt xanh mũi lõ thứ ba khi thấy 2 gã ở trên tượng, đã chạy đến bảo 2 gã đừng có đùa, giỡn mặt với chế độ Thiệu... thì y ta cũng bị dân chúng đập cho sặc máu mũi phải bỏ chạy mất. Tới giờ PTV cũng không biết gã thứ 3 nầy tên gì, người nước nào (theo lời kể của Andre Marque Menras thì người Tây Phương đó không quen biết gì với 2 gã, có lẽ y chỉ tình cờ đi ngang qua). Hai gã bị lôi xuống đất thì lúc đầu ai cũng tưởng là người Mỹ, chừng cảnh sát coi giấy tờ thì mới biết là người Pháp. Một gã tên là Andre Marcel Menras (25 tuổi), gã kia tên là Jean Pierre Debris (26 tuổi), người da trắng gốc Caucasian. Khi đó, cả 2 đến miền Nam VNCH theo chương trình: Thanh Niên Pháp Đi Làm Nhiệm Vụ Hợp Tác Quốc tế. Chính quyền miền Nam VNCH đã bắt 2 gã và nhốt gần 3 năm tại Trung Tâm Cải Huấn Chí Hòa (TTCHCH) rồi sau đó trục xuất về Pháp (ngày 1 tháng 1 năm 1973). Hai gã cũng khai thêm một đồng đảng thứ 3 (cũng người Pháp) tên là Jean Paul Bert, 1 sinh viên trường Đại Học Sorbonne thì sau đó cảnh sát đã đến bắt (gã bị bắt là vì ý định sẽ phân phát các truyền đơn kêu gọi binh sĩ Hoa Kỳ rút khỏi miền Nam VNCH) và đưa gã đi trú ẩn trong Trung Tâm Báo Chí Quốc Gia trước khi trục xuất về nước. Hai gã Andre Marcel Menras và Jean Pierre Debris sau khi về Pháp thì có viết chung quyển Thoát Khỏi Ngục Tù Sài Gòn, Chúng Tôi Tố Cáo (tháng 5 năm 1973) để cố chứng minh hành động của mình (phất cờ Việt Cộng) cùng các điều tai nghe-mắt thấy trong cảnh địa ngục trần gian (TTCHCH) nhằm chờ cơ hội thì 2 gã sẽ là nhân chứng buộc tội. Thực ra thì khi ở trong địa ngục trần gian, 2 gã thuộc loại tù ông cố nội (vì không ai dám đụng đến), trung bình mỗi tuần/1 lần thì tòa Tổng lãnh Sự Pháp (TTLSP) cử người đến thăm và khám sức khỏe cho. Thực đơn thì theo tờ trình của Ủy Ban Quốc Tế của Hội Hồng Thập Tự báo cáo là mỗi ngày, suất ăn của mỗi gã là: 500gr bánh mì, 2 quả chuối tươi, 200 gr thịt bò cộng thêm ít muối-hành-mỡ. Ngoài ra thì TTLSP còn gửi thêm cứ 2 ngày mỗi người 1 hộp sữa đặc. Lợi dụng sự dễ dãi của cảnh sát dành cho bản thân, thời gian ở trong tù 2 gã đã liên lạc, giúp đỡ cho các tay Việt Cộng cùng bị nhốt trong TTCHCH nầy.

Sau ngày 30-4-1975 thì chính quyền Việt Cộng đã cho người (giả danh dân thường tự phát) đi tay búa đập bể, kéo đổ hoặc chuyển đi dấu một số tượng thời miền Nam VNCM trong đó có tượng 2 người lính Thủy Quân Lục Chiến tại công trường Lam Sơn. Hai gã Pháp phản chiến nầy có quay lại Việt Nam, Jean Pierre Debris (lúc nầy đã có tên Việt là Hồ Tất Thắng) làm đại diện thương mại cho 1 công ty Pháp, lấy vợ người Việt rồi được 1 một thời gian thì thu xếp đưa cả gia đình về Pháp mà vẫn chưa thấy quay trở lại Việt Nam thêm lần nữa (có lẽ gã nầy khi tiếp xúc với xã hội Việt Cộng và thấy cách chúng đối xử với người dân miền Nam VNCH nên đã tỉnh).



Đám Việt Cộng nằm vùng (cùng bọn trở cờ) đang kéo sập bức tượng.

Khác hẳn với Hồ Tất Thắng thì Hồ Cương Quyết (tên Việt của Andre Marque Menras) vẫn bám vào nước Việt của thời Việt Cộng. Gã vẫn như người mù (hay là gã biết rõ mười mươi nhưng vẫn làm bộ như không thấy-không nghe-không biết) trước các thảm trạng mà người dân miền Nam VNCH bị chế độ Việt Cộng hành hạ (từ các vụ bắt sĩ quan -viên chức của chế độ cũ đi tù, tịch thu tài sản, đẩy dân lành đi khai hoang trên vùng rừng núi, tổ chức thành băng nhóm địa phương để bán bãi vượt biên lấy vàng bỏ túi...), vẫn vỗ tay chung một nhịp với chế độ. Gã Hồ Cương Quyết nầy đã nhập quốc tịch Việt Nam và gần đây nhất thì người ta ghi nhận là có thấy gã đứng bên lề đường (chung với các gã cựu sinh viên tranh đấu Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng...) như một quan sát viên thời cuộc trong im lặng trước cuộc tuần hành xuống đường của dân chúng Sài Gòn trong vụ kêu gọi Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam (chống bọn Tàu Cộng).

Phạm Thắng VũJan 11, 2014.

Đem về từ bên FB :
  • Dung Dang Mình kg bình luận những gì ông tây này đã làm trước đây, nhưng cần phải công bằng khi nhận xét.
    Câu "gần đây nhất thì người ta ghi nhận là có thấy gã đứng bên lề đường như một quan sát viên thời cuộc trong im lặng trước cuộc tuần hành xuống đường của dân chúng Sài Gòn trong vụ kêu gọi Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam" là không đúng, mình đã từng cùng với ông này xuống đường biểu tình chống TQ tại Saigon hai lần và hoàn kg có chuyện ông ta chỉ đứng bên đường.

  •  
  • Dugtus Nguyen Chắc giờ này ổng đang hối hận về hành động "bồng bột" ngày xưa của mình cũng như cảm thấy chính bản thân bị CS... lừa!
  •  
  • Song Thu Ổng là tây làm sao biết cho nổi được lòng của "ta" ? Giờ thì ổng đã biết phải, biết trái là được. Chỉ sợ loại người thích làm "hoàng đế ở truồng". Đó mới là ghê nhứt
Bao nhiêu dân miền Nam VNCH đã thê thãm với cái sai của nó .Nhưng nó vẩn tiếp tục chơi với cs ,khoái hí hửng khi được triết lùn tiếp đón (?) và được quyền thờ cờ máu .


  • Nhà Văn Thụyvi thằng Tây này sáng mắt rồi mà chưa một lời xin lỗi người miền Nam nên chị vẫn khinh nó.

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Đừng nghe (VC) nói… Hảy nhìn kỹ xem bọn Họ (VC) làm những gì!

Posted on | Để lại phản hồi | Sửa   

Mập mờ lá bài chính trị Việt Nam

Tiến sỹ Đoàn Xuân Lộc

Gửi cho BBC Việt ngữ từ London


Ông Dương Chí Dũng từng nói ông bị ép cung trong giai đoạn bị bắt giam để điều tra.
Một trong những điểm quan trọng được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu lên trong thông điệp đầu năm của ông là ‘xây dựng một Nhà nước pháp quyền’, trong đó ‘mọi quyết định quản lý của Nhà nước đều phải minh bạch’.
Những chi tiết liên quan đến ‘vụ án’ Dương Chí Dũng mới được tiết lộ trong những ngày qua – như tham ô, hối lộ, mật báo, chạy tội – cho thấy để có thể phát triển, hơn bao giờ hết Việt Nam cần ‘xây dựng một Nhà nước pháp quyền’.
Nhưng chính những lời khai, tiết lộ chấn động ấy cũng minh chứng thêm rằng trong một thể chế coi trọng tình ‘đồng chí’ và nặng tình ‘huynh đệ’ như Việt Nam hiện xây dựng một Nhà nước thực sự thượng tôn pháp luật quả là không dễ – nếu không muốn nói là không thể.
  • Nặng tình ‘đồng chí’, ‘anh em’
Có một thuật ngữ, dù chỉ mới chỉ xuất hiện trong ‘chính trị’ Việt Nam kể từ hơn một năm nay nhưng lại là một cụm từ rất phổ biến, được viết, được dùng nhiều trong thời gian qua: đó là ‘đồng chí X’. Vừa mới gõ ‘đồng chí X’ vào mục tìm kiếm của Google, chỉ trong vòng 0.25 giây, tác giả bài viết này đã thấy có đúng 37 triệu kết quả liên quan đến thuật ngữ đó.
Thuật ngữ ấy được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dùng để nói về ‘một đồng chí trong Bộ Chính trị’ không bị thi hành kỷ luật tại Hội nghị 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam vào tháng 10 năm 2012.
Trước khi Hội nghị 6 diễn ra, dư luận quốc tế và Việt Nam đồn đoán rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị kỷ luật.
Tòa nêu tên Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ đúng như lời khai bị cáo nhưng nhiều báo tránh gọi tên ông.
Và mấy ngày qua, báo chí và dư luận Việt Nam lại biết đến một thuật ngữ khác được ông Dương Chí Dũng dùng khi khai về người đã báo tin cho mình bỏ trốn là ‘một ông anh’ trong ngành Công an. Danh tính của người ‘ông anh’ được (hay bị) ông Dũng tiết lộ là Phạm Quý Ngọ – Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an, Cựu Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm.
Khi tường thuật về phiên tòa xét xử ông Dương Tự Trọng về tội ‘Tổ chức cho người khác trốn ra nước ngoài, một số báo Việt Nam đăng (rồi gỡ xuống) đã nêu đích danh người mật báo cho ông Dũng là ông Ngọ, trong khi một số báo khác chỉ gọi người báo tin ấy là ‘một ông anh’.
Cũng trong phiên tòa này, ông Dũng còn khai ra một số ‘anh’, ‘chị’ khác biết hay liên quan đến ‘công việc làm ăn’ hoặc chuyện hối lộ của mình như ‘chị Lan’, ‘anh Tiệp’, ‘anh Trần Đại Quang – Bộ trưởng Bộ Công an’.
Khác hẳn với mối tương quan nặng tình ‘đồng chí’ giữa ông Trọng, ông Sang và ‘một ủy viên Bộ Chính trị’ không bị thi hành kỷ luật, ‘quan hệ’ giữa ông Dương Chí Dũng với những người được ông tiết lộ lại đậm tình ‘anh, chị, em’ – vừa rất gia đình nhưng nghe cũng có chút gì đó hơi ‘giang hồ’.
Câu chuyện về ‘đồng chí X’ và người ‘ông anh’ trên hé mở nhiều điều đáng bàn, đáng lo về chính trị ở Việt Nam – trong đó có tình trạng không minh bạch, thiếu pháp quyền trong tổ chức, quản lý Nhà nước. Đây vừa là nguyên nhân vừa là hậu quả của những bất cập, bê bối, tệ nạn, nhức nhối khác, như tham nhũng hay những ‘đại án’, như Vinalines – tại Việt Nam.
  • Quan hệ mờ ám
Trong cuộc nói chuyện với cử tri tại TP Hồ Chí Minh hai ngày sau Hội nghị 6 kết thúc, được Đài Truyền hình Trung ương VTV1 cũng như báo chí Việt Nam tường thuật rộng rãi, ông Trương Tấn Sang giải thích rằng Hội nghị không tiến hành kỷ luật ‘đồng chí X’, không phải vì cá nhân đó ‘không có lỗi’ mà ‘chỉ vì cân nhắc tình hình hiện nay, cân nhắc lợi hại’.
Bộ trưởng Trần Đại Quang được thăng lên hàm Đại tướng.
 
Khi trả lời những chất vấn, bức xúc của dân trong một lần ông tiếp xúc với cử tri tại Hà Nội vào đầu tháng 12 năm 2012 và cũng được báo chí Việt Nam trích dẫn, tường thuật, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì cho rằng kỷ luật không phải là tốt và đúng vì làm vậy ‘mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ’.
Chuyện ông Sang và ông Trọng không dám nêu đích danh ‘một ủy viên trong Bộ Chính trị’ ấy là ai – và đặc biệt cách họ giải thích, biện hộ cho việc không tiến hành kỷ luật nhân vật ấy – cho thấy giới lãnh đạo chóp bu của Việt Nam không chỉ mập mờ, né tránh mà còn cả nể, lãnh đạo bằng tình cảm hơn là bằng luật pháp và vẫn coi trọng quyền lợi của đảng, của ‘đồng chí’ mình hơn quyền lợi của người dân, đất nước.
Những chuyện như thế chắc chắn không xảy ra tại một nước dân chủ, đa đảng vì tại những quốc gia đó – dù là quan chức cao hay thấp, thuộc bất cứ đảng phái nào – nếu bị phát hiện làm những điều phi pháp, gây tổn hại cho dân, cho Nhà nước đều bị truy tố, xét xử, trừng phạt.
Chẳng hạn, cách đây hai năm, tại Anh, ông Chris Huhne buộc phải rời bỏ chức dân biểu đảng Dân chủ Tự do và vị trí Bộ trưởng Bộ Năng lượng khi bị cáo buộc đã đổ cho vợ lái xe vượt quá tốc độ cho phép 10 năm về trước. Và trong phiên tòa vào tháng Ba năm 2013, ông buộc phải thừa nhận tội đó và bị kết án tám tháng tù.
Nếu sống trong đất nước pháp luật công minh hay trong một quốc gia thượng tôn pháp luật, ông Trọng chắc chắn không phải sợ chuyện ‘ân oán, thù oán’ vì những chuyện đó thường chỉ diễn ra trong một xã hội không có pháp luật hay ở những chốn giang hồ.
Sự không minh bạch, thiếu thượng tôn pháp luật trong quản lý Nhà nước hay công tư nhập nhằng tại Việt Nam thể hiện khá rõ qua những lời khai gây sốc của ông Dương Chí Dũng.
“Xem ‘vụ án lộ bí mật nhà nước’ được tiến hành như thế nào và những nhân vật ông Dũng khai đã mật báo cho ông bỏ trốn, nhận tiền hối lộ của ông hay biết đến việc làm ăn của ông có bị điều tra trong những ngày tháng tới hay không sẽ biết được quyết tâm cũng như thực lực của họ trong việc chống tham nhũng”
Chưa bàn đến những tiết lộ chấn động của ông Dũng đúng hay không – và nếu đúng, đúng đến mức độ nào. Nhưng cách ông gọi ông Phạm Quý Ngọ và ông Trần Đại Quang, hai vị tướng trong ngành công an – một người mới đây được giao làm Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Vinalines là và người kia là một Ủy viên Bộ Chính trị và Bộ trưởng Bộ Công an – bằng ‘anh’ một cách thân thiện trong một phiên tòa đang được công luận quan tâm như thế chứng tỏ rằng họ có liên hệ với nhau và mối quan hệ đó khá mật thiết, rất riêng tư.
Trong thời gian qua dư luận và thậm chí một số lãnh đạo Việt Nam cho rằng ở Việt Nam tham nhũng nhiều vì các ‘nhóm lợi ích’ câu kết với nhau, lũng đoạn và chi phối kinh tế, xã hội Việt Nam.
Những lời khai và cách xưng hô của ông Dũng trong phiên tòa giờ còn cho thấy giữa một số quan chức Việt Nam và một số lãnh đạo doanh nghiệp, đặc biệt cách doanh nghiệp, tổng công ty nhà nước, có những mối quan hệ ‘làm ăn’ gần gũi, đặc biệt.
Và phải chăng đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến nạn tham nhũng, tham ô hay những vụ như Vinalines?
Dù sao đi nữa những tiết lộ và cách xưng hô của ông đã đặt ra biết bao nhiêu câu hỏi, nghi ngờ về sự minh bạch trong quản lý, tổ chức Nhà nước và chính trị Việt Nam nói riêng và buộc giới lãnh đạo Việt Nam phải trả lời nếu họ thực sự muốn ‘xây dựng một Nhà nước pháp quyền’.
  • Nói dễ làm rất khó
Nếu theo dõi những phát biểu hay động thái gần đây của một vài lãnh đạo cao cấp của Việt Nam – như ông Nguyễn Phú Trọng hay Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh, người đã đến dự hai phiên tòa xét xử Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng và cũng là người đã từng tuyên bố sẽ ‘hốt hết, hốt liền’ những kẻ tham nhũng – xem ra chính quyền Việt Nam (hoặc ít ra một số lãnh đạo) mong muốn và quyết tâm chống tham nhũng.
Ông Nguyễn Phú Trọng là Trưởng Ban Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.

Có thể nói, trong giới lãnh đạo Việt Nam hiện tại, ông Trọng được coi là người trong sạch hơn hay ít tì vết hơn và ông Thanh là người khá cương quyết, mạnh bạo và được cho là ‘nói ít làm nhiều’.
Nhưng liệu hai ông và những quan chức khác ủng hộ lập trường của họ có thể giải quyết được nạn tham nhũng khi – như ông Trọng thừa nhận trong một lần tiếp xúc với cử tri tại quận Ba Đình vào tháng 9 năm 2013 và được báo giới trích dẫn – ‘có tham nhũng trong lực lượng chống tham nhũng’?
Xem ‘vụ án lộ bí mật nhà nước’ được tiến hành như thế nào và những nhân vật ông Dũng khai đã mật báo cho ông bỏ trốn, nhận tiền hối lộ của ông hay biết đến việc làm ăn của ông có bị điều tra trong những ngày tháng tới hay không sẽ biết được quyết tâm cũng như thực lực của họ trong việc chống tham nhũng.
Tuy vậy, dù kỳ vọng, mong đợi chắc có không ít người cho rằng chúng sẽ khó được tiến hành minh bạch, đến nơi đến chốn vì trong một thể chế chính trị như Việt Nam việc kỷ luật, điều tra hay xét xử một quan chức cao cấp liên quan đến tham ô, tham nhũng hoặc làm những sai trái gây tổn hại lớn cho Nhà nước và Nhân dân là một điều không dễ.
Chỉ khi nào mô hình, cơ cấu chính trị, kinh tế của Việt Nam – từ việc phân bổ quyền hành, chọn nhân sự đến việc lấy quyết sách – có sự minh bạch, cạnh tranh và bình đẳng thì quốc gia này mới hy vọng không còn những vụ án như vụ Vinalines và mới có thể xây dựng được ‘một Nhà nước pháp quyền’ như ông Nguyễn Tấn Dũng nêu trong thông điệp đầu năm của mình.
Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một nghiên cứu viên tại tổ chức Global Policy Institute tại Anh Quốc.//

 

nhà báo Đặng Chí Hùng được hưởng quy chế tị nạn!

Posted on | Để lại phản hồi | Sửa   


Nhà báo tự do Đặng Chí Hùng được công nhận quy chế tị nạn


Hôm 8 tháng 1, 2014, văn phòng Cao Ủy Tị nạn Liên hiệp quốc (UNHCR) ở Thái Lan đã gửi đến văn phòng của Thượng nghị sĩ Canada Ngô Thanh Hải văn thư xác nhận họ đã công nhận ông Phạm Mạnh Hùng là một người tị nạn theo quy chế của UNHCR và sẽ cố gắng để khẩn cấp đưa ông Hùng đi định cư ở một nước thứ ba. Ông Phạm Mạnh Hùng là một nhà báo tự do ở Việt Nam, sử dụng bút hiệu Đặng Chí Hùng. Loạt bài viết “Những sự thật không thể chối bỏ”, “Những sự thật cần phải biết” và “Chúng ta phải làm gì” của ông trên trang mạng Dân Làm Báo nhắm vào việc cung cấp cho người đọc những thông tin về các lãnh tụ cộng sản VN mà người dân trong nước bị bưng bít hay nhồi sọ không hề biết. Các bài viết của ông, với tài liệu và bằng chứng, đã được nhiều trang mạng khác tiếp tay truyền tải và khiến cho nhà cầm quyền CS lo sợ và bực bội, nhất quyết phải bắt ông cho bằng được. Ông Hùng đã phải trốn sang Cam Bốt rồi từ đó chạy sang Thái Lan, nhưng gần đây, mật vụ CS VN đã sang tận Thái Lan nhờ cảnh sát Thái bắt giữ ông, và yêu cầu Thái trục xuất ông Hùng về Việt Nam. Thu-cua-UNHCRThu-cua-TNS-Ngo-Thanh-Hai
Hôm 16/12, Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải đã gửi đến văn phòng UNHCR một văn thư kêu gọi Cao ủy bảo vệ ông Đặng Chí Hùng. Trong văn thư gửi Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải, bà Mireille Girard, đại diện văn phòng UNHCR ở Thái Lan cũng xác định đã theo dõi sát tình trạng của ông Hùng từ ngày ông bị bắt và đưa về trại giam của Bộ di trú ở Suan Phlu. Bức thư viết, văn phòng đã can thiệp nhiều lần với chính phủ Thái. Văn thư viết, “Nhận thức nguy cơ đang tiếp diễn về việc trục xuất, UNHCR đang tìm cách tái định cư khẩn cấp ông Phạm Mạnh Hùng sang một nước thứ ba.”

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Nguyen Van Phu - nói chuyện 'sòng phẳng' với TT Dũng!

Phải nói sòng phẳng

(Được chia sẻ công khai) -  01-01-2014
 
Phải nói sòng phẳng bài viết của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có những nội dung quan trọng, lần đầu tiên đưa ra công luận cách nhìn của người đứng đầu Chính phủ về một số vấn đề kinh tế, chính trị và xã hội.

Tuy nhiên đáng tiếc là bài viết sử dụng ngôn ngữ quá khó với đại đa số người dân. Nên nhớ diễn văn của các tổng thống Mỹ chỉ sử dụng ngôn từ như thế nào đó mà người chỉ mới học xong cỡ lớp 8 hay lớp 9 cũng hiểu dễ dàng. Tôi thử khảo sát bỏ túi – rất nhiều người mơ hồ về cụm từ “thể chế” là một trong những từ khóa của bài viết.

Tóm tắt có thể thấy ý chính nổi lên là phải đổi mới: về chính trị đó là xây dựng dân chủ thật sự và tinh thần thượng tôn pháp luật, giảm bớt sự can thiệp của nhà nước; về kinh tế đó là cạnh tranh bình đẳng, cải cách doanh nghiệp nhà nước và cải cách hành chính.

Cái tuy nhiên thứ nhì là liệu những điều này có khả thi? Ví dụ, để mở rộng dân chủ trực tiếp thì phải bầu trực tiếp, ví dụ bầu chủ tịch xã. Nhưng Hiến pháp vừa sửa đổi đã khóa con đường này lại rồi. Điều 114 Hiến pháp viết: “Ủy ban nhân dân ở cấp chính quyền địa phương do Hội đồng nhân dân cùng cấp bầu…” như thế việc thí điểm để người dân trực tiếp bầu chủ tịch ủy ban nhân dân các cấp xem như không thể thực hiện được nữa bởi sẽ vi hiến.

Nói chung nếu làm được những điều trong bài viết (ví dụ “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh” trong một thể chế chính trị hiện đại”) thì đây là một bước tiến lớn của năm 2014.//

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Thủ tướng XHCN VC "naói"....

http://namrom64a.blogspot.ca/2014/01/au-nam-nghe-3dung-no-gi-kia-hahaha.html

|"Đầu năm nghe 3dũng nói gì kìa ....hahaha! "


Thủ tướng nói…
.
  • Cánh Cò, viết từ Việt Nam 2014-01-05
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
nguyentandung.org

.
Đầu năm 2014, hầu hết các trang mạng điện tử đều chú ý tới bài thông điệp đầu năm của Thủ tướng. Đỉnh nhất có lẽ là bài của nhà văn Phạm Thị Hoài với nhận xét ngắn gọn và chính xác: không thấy bóng nhân dân trong đó.
Một bài “thông điệp” nói với nhân dân mà không có bất cứ một anh nông dân hay một chị bán báo nào thì có lẽ anh chàng viết diễn văn này của Thủ tướng sắp nhận được chiếc phong bì cuối cùng trong cuộc đời làm “ma” viết (ghostwriter).

Càng nói ... càng sai

Bài thông điệp dài nhưng không buồn ngủ. Không phải ở sự hấp dẫn thông tuệ của nó mà do ẩn phía sau những từ ngữ quen thuộc đã được đánh bóng, tân trang lại cho hợp với cái gout ngôn ngữ ngày nay. Bóng quá nên trơn trợt và gây nên nhiều dấu hỏi cần được nêu ra trong tinh thần chính thủ tướng đề xướng ở những dòng kết luận: “phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân”
Với tư cách một người dân, tôi làm chủ với Thủ tướng.
Theo trình tự từ đầu tới cuối của bài thông điệp, trước tiên Thủ tướng nói: “Thực hiện Kết luận của Trung ương Đảng, Quốc hội và Chính phủ đã có Nghị quyết về phát triển kinh tế - xã hội năm 2014.”
Phát huy quyền làm chủ
Phát huy quyền làm chủ. AFP
Tôi nói: Như vậy là Thủ tướng đã chính thức thừa nhận trước nhân dân cả nước rằng Quốc hội và Chính phủ là công cụ của Đảng do đó phải thi hành kết luận của Trung ương Đảng. Xin hỏi Thủ tướng, đây có phải là một khẳng định “có tính lịch sử” về điều 4 Hiến pháp đã bắt đầu bạch hóa?
Thủ tướng nói: “Chúng ta đang sống trong thời đại toàn cầu hoá và hội nhập quốc tế sâu rộng....Báo cáo thường niên của nhiều tổ chức quốc tế đều xếp hạng năng lực cạnh tranh của các nền kinh tế. Đây là chỉ báo tham khảo quan trọng về vị trí của từng quốc gia trong cuộc ganh đua toàn cầu. Quốc gia nào có năng lực cạnh tranh cao sẽ có nhiều cơ hội để vượt lên, phát triển nhanh và bền vững.”
Tôi xin hỏi thủ tướng: Còn báo cáo thường niên về chỉ số tham nhũng của Việt Nam thì sao? Báo cáo thường niên về đàn áp và bỏ tù nhà báo và blogger của Việt Nam thì sao? Báo cáo thường niên về chỉ số tin tưởng của doanh nghiệp Việt Nam thì sao?
Thủ tướng có nghĩ rằng những chỉ số này có làm cho Việt Nam lừng lững trong mắt của bạn bè quốc tế không? Nếu không thì giải pháp mà Thủ tướng đưa ra là gì?
Thủ tướng nói: “Dân chủ là tư tưởng lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh”
Tôi nói: Người viết bài diễn văn này cho Thủ tướng tỏ ra không biết gì về lịch sử của hai từ Dân chủ. Anh hay chị ta chỉ cần vào Wikipedia sẽ thấy ngay: “Thuật ngữ này xuất hiện đầu tiên tại Hy Lạp với cụm từ "quyền lực của nhân dân” được ghép từ chữ δήμος (dēmos), "nhân dân" và κράτος (kratos), "quyền lực" vào khoảng giữa thế kỷ thứ 5 đến thứ 4 trước Công nguyên để chỉ hệ thống chính trị tồn tại ở một số thành bang Hy Lạp, nổi bật nhất là Anthena sau cuộc nổi dậy của dân chúng vào năm 508 TCN.”
Cái bệnh “ăn theo” bác Hồ đã ăn sâu vào não thùy của rất nhiều bài diễn văn nhưng thông điệp đầu năm mà như thế thì thật là đáng buồn Thủ tướng ạ.
Nông dân làm chủ
Nông dân làm chủ. RFA files
Thủ tướng nói: “Chế độ xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang xây dựng phải ưu việt hơn về dân chủ và Đảng ta phải nắm chắc ngọn cờ dân chủ”.
Là người dân tôi xin hỏi: Ý nghĩa thật sự của câu này là gì vậy? cái chế độ xã hội chủ nghĩa mà Thủ tướng đang nói thì ông Tổng Bí thư đã khẳng định rồi, phải đến hết thế kỷ này chúng ta mới biết được diện mạo của nó, vậy mà khăng khăng cho là nó “sẽ” đẹp trai hơn các chàng trai của xã hội dân chủ hiện nay trên khắp thế giới thì có quá hoang tưởng hay vĩ cuồng không?
Thủ tướng nói: “Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước cũng là nhằm phát huy tốt hơn quyền làm chủ của Nhân dân”.
Xin thưa với thủ tướng: Không có bất cứ nước nào trên thế giới lấy lãnh đạo và quản lý để gọi là giúp cho tốt hơn cái quyền làm chủ của người dân cả. Thủ tướng đang nói ngược lại với sự thật. Dân chủ là phương tiện, công cụ giúp cho lãnh đạo và quản lý nhà nước không sai phạm và đi ra ngoài hiến pháp, tức những gì mà pháp luật quy định.
Thủ tướng nói: “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh” trong một thể chế chính trị hiện đại.”
Câu này Thủ tướng nói đúng 50%.
“Dân chủ và nhà nước pháp quyền là một cặp song sinh” là chính xác nhưng “trong một thể chế chính trị hiện đại” thì hoàn toàn sai. Cách đánh tráo khái niệm này rất thường thấy trong bất cứ bài diễn văn nào của cán bộ các cấp, tuy nhiên đối với một thông điệp chính thức của lãnh đạo thì không thể xem thường, bởi ngày nay mạng lưới Internet không cho phép người ta “nói lời rồi lại nuốt lời như không”.
Việt Nam không hề là một thể chế chính trị hiện đại.
Tam quyền phân lập mới là thể chế chính trị hiện đại. Mặc dù nó đã ra đời hàng trăm năm nhưng vẫn chưa có mô hình nào tốt hơn để thay thế. Trong khi ngay từ câu đầu tiên Thủ tướng đã xác định Việt Nam chỉ chịu sự lãnh đạo duy nhất của Đảng thì hiện đại chỗ nào thưa ông?
Thủ tướng nói: “Nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Pháp luật phải bảo đảm được công lý và lẽ phải. Mọi hạn chế quyền tự do của công dân phải được xem xét cẩn trọng”Câu này thì sướng tai cho ai không biết về thông tin trên Internet.
Tôi hỏi: Những cái chết thương tâm trong đồn công an, những cuộc khiếu kiện đắng lòng của dân oan khắp chốn, những công dân Việt Nam chưa hề phạm một tội gì vẫn bị cấm xuất cảnh vì sự vượt luật của ngành công an. Thưa Thủ tướng ông gọi những vụ việc này là gì vậy?
Thủ tướng nói: “Nâng cao chất lượng hoạt động chất vấn của Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp và trách nhiệm giải trình của người đứng đầu cơ quan hoạch định chính sách.”
Thưa thủ tướng, tôi hỏi: Quốc hội là của Đảng, nó ngang hàng với Chính phủ. Vì là hai đứa con song sinh nên khó lòng biết đứa nào là anh đứa nào là em, vậy thằng em chất vấn thằng anh trước 90 triệu con người vừa hiền vừa bất lực như cừu thì nghĩa lý gì thưa ông?
Thủ tướng nói: “Nhà nước phải bảo đảm và phát huy được quyền làm chủ thực sự của người dân, nhất là quyền tham gia xây dựng chính sách, quyền lựa chọn người đại diện cho mình và quyền sở hữu tài sản.”
Tôi hỏi: Cái quyền tham gia xây dựng chính sách là quyền gì vậy và liệu nó có thật hay chỉ là một phần trong vở kịch nhiều chương hồi? Nếu anh nông dân tham gia chính sách thì với sự chân chất vốn có anh ta góp vào cái quyền ấy như thế nào? Chị bán rau ngoài chợ liệu dám ngồi đôi co với một bà chủ tịch Hội phụ nữ đầy quyền lực hay không?
Về cái quyền lựa chọn người đại diện cho mình, tôi có ý kiến:
Mỗi lần đi bầu Quốc hội tôi cứ nghĩ người nào tôi bỏ phiếu phải là người giúp dân giúp nước, thế nhưng sau khi hiệp thương thì toàn những khuôn mặt do chính quyền chọn trước. Bỏ ai cũng rơi vào rọ hết thì người dân chúng tôi làm sao thực hiện được cái quyền cao sang đó, thưa ông Thủ tướng?
Rồi lại còn quyền sở hữu tài sản nữa chứ!
Người ta chỉ coi cái gì là tài sản khi nó có thể bán được hay chí ít cho thuê được, kể cả trí tuệ và bản quyền. Tôi là nông dân nên không có trí tuệ lẫn bản quyền nhưng tôi có đất. Mảnh đất từ ông bà tiên tổ để lại từ hàng trăm năm bỗng nhiên trở thành “sở hữu toàn dân và nhà nước quản lý”.
Sờ hữu toàn dân mà tôi quay sang hỏi ông hàng xóm ổng có biết gì về miếng đất của tôi hay không thì ông ấy lắc đầu. Xin Thủ tướng giải thích thêm vì tôi nghĩ vốn tiếng Việt của mình hình như có vấn đề nên không thể nào hiểu cho suốt một câu tuy ngắn nhưng đầy gai nhọn như thế.
Thủ tướng nói: “Nhà nước phải tạo môi trường cạnh tranh bình đẳng theo cơ chế thị trường; kiểm soát chặt chẽ và xóa bỏ độc quyền doanh nghiệp cũng như những cơ chế chính sách dẫn đến bất bình đẳng trong cạnh tranh”
Tôi thề sẽ chấm dứt sau mấy cái …“Thủ tướng nói” này, vì càng nói ông càng sai, người nghe càng mỏng và tôi càng mệt.
Ông quên những Tổng công ty, Tập đoàn do chính ông sinh ra và chỉ đạo từ đó đến nay. Hỏi nhỏ ông nhé, chúng có độc quyền không và chúng có cạnh tranh bình đẳng không, thưa ông?

Cánh Cò, Việt Nam 05/01/2014

*Nội dung bai viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

Tuanvietnam.net - Đừng Đổ Thừa Tại Lịch Sử!!

Đừng đổ thừa cho hoàn cảnh lịch sử

  • Sau 40 năm nhìn lại hải chiến Hoàng Sa


 - "Tôi có thể khẳng định rằng các thế hệ đàm phán của Việt Nam đều không bao giờ cắt đất cho Trung Quốc cả. Nhưng cũng còn những chuyện khác  do hoàn cảnh lịch sử..."

LTS: Nhân kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng Hòa, 19.1.1974, có một băn khoăn của nhiều người là tại sao lúc đó Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại không lên tiếng.

Có phải chăng như sử gia Nguyễn Đình Đầu đã nghĩ rằng tình đồng chí giữa những người Cộng sản lúc đó còn lớn hơn lãnh thổ?

Tuanvietnam có cuộc phỏng vấn với nhà nghiên cứu Trung Quốc lão thành Dương Danh Dy - người có may mắn biết được nội tình câu chuyện.

-Có một câu hỏi mà nhiều người thắc mắc là, hồi Trung Quốc đánh Hoàng Sa đầu năm 1974, tại sao Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lại không lên tiếng phản đối?

Và, đối với một số người, thậm chí còn đặt vấn đề nặng hơn là Việt Nam lúc đó đã nể, sợ Trung Quốc. Thậm chí không ít người còn chỉ trích Ban Lãnh đạo Việt Nam lúc đó còn (...) đặt tình đồng chí cao hơn lãnh thổ quốc gia.

Tôi xin nói rằng đó chính là câu hỏi mà tôi cũng thắc mắc cách đây 40 năm, khi còn là một tổ trưởng theo dõi quan hệ Việt - Trung. Tất nhiên, tôi phàn nàn với mấy anh bạn đồng nghiệp thôi. Nhưng không hiểu sao, ông Nguyễn Cơ Thạch, lúc đó là Thứ trưởng Ngoại giao, nghe được, và cho gọi tôi lên gặp ông.

Ông Thạch, vốn rất quí tôi vì biết rõ tính ngay thẳng của tôi, đã nói luôn:

"Dy ơi, sao cậu dại thế! Đất nước đã thống nhất chưa? Thống nhất đất nước so với việc Trung Quốc chiếm nửa Hoàng Sa thì cái nào lớn hơn?

Cậu có biết rằng viện trợ của Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu dành cho chúng ta chủ yếu đi qua đường nào? Rồi cậu chắc biết hơn những người khác rằng Trung Quốc viện trợ cho chúng ta như thế nào trong cuộc kháng chiến chống Mỹ...

Thế mà bây giờ, vì cái chuyện Hoàng Sa, mà đằng nào họ cũng chiếm của Việt Nam rồi, chúng ta lên tiếng, đã không làm được gì còn ảnh hưởng tới sự nghiệp lớn hơn."

Lúc đó, ông Thạch chỉ nói cho tôi đến thế thôi, và tôi cũng thông.

Ảnh vệ tinh đảo Quang Hòa (Duncan) - nơi bắt đầu trận hải chiến Hoàng Sa 1974

Đến tháng 4.1975, khi chúng ta giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, chúng ta đã đồng thời giải phóng luôn những hòn đảo ở Trường Sa, tôi mới ngã ngửa người ra rằng Ban lãnh đạo Đảng ta quả thật là tài tình, và quá hiểu Trung Quốc.

Vì sao? Việc không nói để không ảnh hưởng tới sự nghiệp thống nhất đất nước thì rõ rồi. Nhưng việc không nói còn làm cho Ban Lãnh đạo Trung Quốc chủ quan, nghĩ rằng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa coi nhẹ vấn đề biển đảo mà không tìm cách đánh chiếm luôn quần đảo Trường Sa nữa.

Tôi có đọc được một tài liệu của Trung Quốc nói rằng họ lại tiếc rằng tại sao trong đầu năm 1979, khi tấn công Việt Nam, lại không chiếm luôn những hòn đảo mà Việt Nam chiếm giữ thuộc Trường Sa đi.

Tức là ông nói rằng nếu chúng ta lên tiếng khi họ đánh quân Việt Nam Cộng hòa năm 1974, họ sẽ cảnh giác hơn và có khi chiếm luôn Trường Sa từ Việt Nam Cộng hòa?

Tôi nghĩ vậy. Trong lúc chúng ta tập trung quân trên bộ trong chiến dịch Hồ Chí Minh, Trung Quốc sẽ thừa cơ chiếm các đảo.

Hơn nữa, có khi chuyện này còn ảnh hưởng tới sự nghiệp thống nhất đất nước ấy chứ. Chắc anh còn nhớ vụ Pháp, thông qua Tùy viên Quân sự - Tướng Vanusseme, định can thiệp với Đại tướng Dương Văn Minh - Tổng thống Việt Nam Cộng hòa cuối Tháng Tư năm 1975, về khả năng đưa quân Trung Quốc vào Việt Nam, chứ?

Vâng. Nhưng tôi muốn hỏi thêm rằng lúc đó ý niệm về biển đảo của chúng ta có rõ ràng như hiện nay không, hay vẫn mơ hồ?

Ý thức rằng Hoàng Sa là một phần lãnh thổ Việt Nam là bất di bất dịch. Ngay cả thời gian trước khi Trung Quốc đánh Hoàng Sa, trên bản đồ của họ đã vẽ rành rành cái đường lưỡi bò, và chúng tôi bên ngoại giao có phản ứng lại họ, bảo tại sao trên bản đồ của Trung Quốc lại vẽ đường lưỡi bò. Họ mới giải thích rằng đấy là của bọn Quốc Dân Đảng nó vẽ thôi, chứ Đảng Cộng sản Trung không cho chuyện đó là nghiêm túc, nhưng có điều họ dứt khoát không bỏ cái đường lưỡi bò đi.

Đường lưỡi bò có trên bản đồ của họ từ lúc đó?

Từ năm 1947, thời Quốc Dân Đảng, đường lưỡi bò bắt đầu xuất hiện trên bản đồ chính thức của Trung Quốc. Khi chính quyền cộng sản lên nắm quyền vào 1950, đường lưỡi bò vẫn tiếp tục tồn tại trên bản đồ cho đến nay.

Nhân đây, nhân chuyện Hoàng Sa, tôi muốn hỏi ông về mối nghi ngờ đây đó trong dân chúng rằng, khi đàm phán biên giới trên bộ, Việt Nam đã chịu mất đất. Với tư cách là người nghiên cứu kỹ Trung Quốc và quan hệ Việt - Trung, ông có thể trả lời được không?

Tôi có thể khẳng định rằng các thế hệ đàm phán của Việt Nam đều không bao giờ cắt đất cho Trung Quốc cả. Nhưng cũng còn những chuyện khác  do hoàn cảnh lịch sử...

Ví dụ, có một thời gian để viện trợ cho Việt Nam đánh Mỹ, mỗi đêm Trung Quốc có 500 chiếc ô tô để chở vũ khí, hàng hóa hay lương thực, nhu yếu phẩm cho Việt Nam, và những xe này phải về ngay trong đêm để không ảnh hưởng đến chuyện khác.

Muốn vậy, phải làm đường cho tốt, và chỗ biên giới giáp nhau nếu làm theo đúng biên giới Trung Quốc thì đường phải đi vòng, hoặc qua đèo lội suối, nhưng để làm việc đó chúng ta đã để cho Trung Quốc được thuận tiện làm đường cho ngắn nhất, đơn giản nhất. Đến lúc sau này khi đàm phán với Trung Quốc, họ bảo đường của họ đến đâu thì đất của họ ở đấy.(!)

Hay, trong thời gian đó, từ năm 1966, Trung Quốc tiến hành Cách mạng Văn hóa, một số người Trung Quốc trốn tránh đấu tranh áp bức của Hồng Vệ Binh truy đuổi, chạy sang Việt Nam, và chúng ta đã cho nương nhờ theo nghĩa "đồng chí", cấp đất cho họ ở. Từ đó đến nay, làng xóm hình thành, mồ mả có, và khi đàm phán Trung Quốc nói dân của họ ở đâu thì đất Trung Quốc đến đấy.(!!!)

Vấn đề biên giới Trung - Việt chỉ có chuyện từ khi Trung Quốc tiếp đón Nixon năm 1972, và Việt Nam phản ứng dữ dội lại, từ đó Trung Quốc mới dùng vấn đề biên giới tác động. Chứ trước năm 1972, biên giới Trung - Việt cơ bản là biên giới hữu nghị và hòa bình.

Cám ơn ông.



A-Đả đảo VC

Trần Khải Thanh Thủy - Chết Ngoài Kế Hoạch!


  • Thánh nhân thì ở cõi Người chứ không xa


TRANKHAITHANHTHUY-0
1. Thái độ chê bai hoặc là ca tụng, chống hay bênh vực thì mình cũng có thể hiểu được. Vì đó là hoàn cảnh chung của một đất nước sau cuộc nội chiến, và sau đó nữa,
Khi cưỡng chiếm toàn miền nam, cái gọi là “mô hình Xã hội chủ nghĩa” chụp lên đời sống đất nước, cũng là lúc những bán tín bán nghi được giải đáp, so chiếu. Những gì chưa thấy đã được thấy; những gì còn mơ hồ xuất hiện dần hình dáng. “Trăm nghe không bằng một thấy” – Thấy con người và cơ chế cộng sản, cùng hiện thực nghèo đói, ngu dốt thông qua thể chế chính trị độc đảng, độc tài, lạc hậu… Diên Nghị, trích lời tựa cuốn Chết Ngoài Kế Hoạch của Trần Khải Thanh Thủy.
Hôm qua, mình thấy nhận định của Jonathan London tuy là rất tích cực, nhưng rõ ràng chính tác giả cũng thú nhận, nói thì dễ hơn làm!
Chúng ta phải chấp nhận, muốn bước vào một thời đại mới, một thời đại được kỳ vọng hơn phải xóa bỏ những hạn chế về cả thể chế lẫn bệnh lý. Muốn nó, nhiều dân Việt Nam cả ở trong lẫn ngoài bộ máy, phải nỗ lực hơn nữa để tiến lên một nền văn hóa thực sự cởi mở, tự do. – Jonathan London, “Fin de siècle”
Rút cuộc lại, chiến thắng nào cũng có thể được xem là oanh liệt, nhưng có một nhận xét khác nữa: Chiến thắng vạn binh không bằng tự thắng mình. Chiến thắng mình là chiến công oanh liệt nhất!
2. Mình cả đoan, viên tướng quân nằm dưới ba thước đất chỉ muốn người ta cư xử với mình như một con người và chỉ cần làm được như thế, đời sống đã tốt đẹp lắm rồi.
Đeo đuổi lý tưởng “giải phóng” miền nam Việt Nam, viên tướng quân hy sinh hàng triệu binh sĩ mà thành tựu sau đó đem xây dựng thành trì của Ðảng và Nhà Nước. Nhưng rồi để củng cố “quyền bính” về tay, Ðảng cũng hy sinh cả viên tướng quân cùng mấy mươi triệu dân. “Thắng cuộc” như thế mang ý nghĩa gì? Và thử hỏi ngày nay Ðảng ghi công sự hy sinh của hàng triệu binh sĩ, kể cả nhân dân đất nước mình với tâm ý nào?
Mình cũng cả đoan, đất nước trầm đắm đã quá lâu trong đêm tối, nhân dân vì vậy mong có một bậc thánh nhân ra đời, để tiếp tục hy vọng sống còn. Xét ra hy vọng là cái quyền duy nhất mà nhân dân chưa bị tước đoạt.
tran Khai thanh thuy-970
“Chết sông chết suối, ngờ đâu chết đuối đọi đèn…”
Thằng cháu tôi đi bộ đội bốn năm, bảy tháng, lù lù dẫn xác về. Chưa kịp nhập hộ khẩu, đã sinh cờ bạc, số đề, rượu, chè, rồi đau khổ, ai oán, thất tình… Trưa hôm ấy nó nốc rượu say mèm và gục mặt chết ở vũng nước tiểu của mình.
Gom góp họ hàng được gần ba trăm ngàn, tôi tức tốc đạp xe lên cửa hàng huyện, nơi chuyên bán áo quan, xô màn: Chị… chị làm ơn…
Chị bán hàng mặt lạnh như tiền: Hết rồi bác ạ!
Kia thây… tôi lặng người rón rén chỉ vào đống áo quan trước mặt.
Chị ta bảo: Của quý bốn nay bác ạ, quý ba bán hết từ ba hôm nay rồi. Tuần sau bác lại.
Tôi kêu lên: Trời ơi… có mà đau đẻ chờ sáng giăng…
Thông cảm với bộ dạng nhớn nhác, ủ ê, chán chường của tôi, chị bán hàng nói với giọng đầy thông cảm.
Thôi thế này, bác chịu khó đạp xe lên trung tâm huyện xin chữ ký, chứng thực, đề nghị linh động giải quyết, rồi về đây cháu bán cho…
Nhưng rồi thấy tôi cứ đứng lặng đi, tưởng đang nói chuyện với thây ma chị bán hàng gắt: Kìa, đi đi bác. Quãng chục cây số nữa thôi… Nhưng bác nhớ phải quay về xã viết đơn và xin dấu má chứng thực thật đầy đủ đấy.
Gần sáu mươi tuổi đầu, bao lần đứng đối mặt với cái chết, chưa bao giờ tôi trải qua tâm trạng bực bội và căng thẳng đến mức này… Xếp cả chồng tiền gần ba trăm ngàn, tháo luôn cả chiếc đồng hồ Citizen vàng chanh, tôi bảo: Ðây, để làm tin, đề nghị chị linh động giải quyết, sức vóc tôi không đạp nổi ba chục cây số nữa đâu.
Ấy chết không được, Chị ta nguây nguẩy – có chỉ thị của trên rồi. Quý ba này chúng cháu chỉ được phép bán hai chục cái, mà đã vượt mức trên hai chục cái rồi… Khổ sao bác không chịu khó đến từ tuần trước? Sang quý tư cháu hụt chỉ tiêu giao thì khốn.
Thế… tôi ngơ ngác… chị nói… nói thế… nghĩa là… cháu tôi chết ngoài kế hoạch? - Trần Khải Thanh Thủy, Chết Ngoài Kế Hoạch, nxb Cội Nguồn, 2013
Mình trích đến đây thôi, một đoạn trong tác phẩm mới xuất bản của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy. Và chúng ta còn tìm thấy hàng trăm câu chuyện cười ra nước mắt như thế trong hai tập sách này. Rồi qua đây chúng ta phải thấy chị là một tác giả không có liên hệ sâu nặng với chế độ miền nam Việt Nam trước 1975, thành thử không có động cơ của “thành phần bất mãn thuộc chế độ cũ,” mà ngược lại, chị đã sống và làm việc trong cái chế độ sau ngày “giải phóng” với vô số ban bệ, kế hoạch và thành tích nhưng nhân dân thì phải sống dở chết dở với những kiểu ban bệ và kế hoạch do các nhà lãnh đạo bày biện ra. Thời bao cấp những tưởng đã qua rồi, nhưng chỉ là sự biến tướng của chính nó để hình thành guồng máy tham nhũng khổng lồ trong xã hội hôm nay.
3. Cái chết của viên tướng quân ngày 4 tháng Mười là cái chết tự nhiên ngoài kế hoạch, nhưng cái chết lần thứ hai ngày 13 tháng 10, 2013 khi có sắc lệnh hạ cờ rũ chấm dứt quốc tang vội vã, hòng kịp nghinh rước thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường đến Việt Nam, là cái chết thứ hai trong kế hoạch dành cho viên tướng quân. Cho nên mình phải biết cái gì ở Việt Nam cũng có thể rơi vào trường hợp ngoài kế hoạch như nhà văn Trần Khải Thanh Thủy kể, ngoại trừ dâng linh hồn cho quan thầy Trung Cộng thì chắc Ðảng phải sẵn có một kế hoạch từ lâu rồi.
Uổng lòng, bấy bao nhân dân đã lo lắng và buồn phiền nhau xung quanh việc sẽ an táng viên tướng quân ở vùng đất nào được cho là hữu tình trên quê hương, mà sự toàn vẹn lãnh thổ thì không biết chỗ đất nào còn và vùng biển nào của nước ta đã mất!?
Bấy giờ, người ta cố gây thêm tình tiết bi kịch cho cuộc đời và sự nghiệp của viên tướng quân tận giờ phút hạ huyệt, bắt ông sống và chết không bình thường như một con ngườihòng mong rằng nhân dân sẽ tin có vị thánh vừa mới ra đời. Trong khi họ, những kẻ rắc tâm buôn thần bán thánh thì mới biết thánh không linh, nên cứ tha hồ tạo ác.
Song, dân gian vẫn lắm kẻ khinh đùa với thánh thần mà bị vật! Thánh nhân thì ở cõi Người chứ không xa.

16 tháng Mười, 2013 UYÊN NGUYÊN
http://nguoivietblog.com/uyennguyen/?p=13051