Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

thêm bài viết nhắc đến Khoa Học Gia Việt cộng NBC!

 Tram Nguyen
Được chia sẻ công khai  -  29-08-2014

 
Ngô Bảo Châu Khoa Học Gia Việt cộng
 
Tôi không biết bằng tiến sĩ Việt Nam như thế nào, nếu ông Châu mang danh tiến sĩ  Ph.D Khoa Học ở Hoa Kỳ, nếu ông Châu không hoàn thành được công trình nào trong vài năm nữa thì sẽ bị đào thải khỏi giới khoa học, người ta sẽ nghi ngờ ông GIAN DỐI. Người ta đã nghi ngờ rằng trước kia, thầy của ông Châu là Laumon làm ra công trình, người  thầy này do thích ông Châu nên cho phép  ông Châu chép lại rồi đặt tên ông Chau làm tác giả.
---------------------------------
 
Người ẩn danh trên Internet
Ngô Bảo Châu - 1 tên cộng nô phản quốc
Gần đây 1 giáo sư (GS) Toán học là Ngô Bảo Châu (NBC) đã đầu quân cho VC. Vậy VC đã cho y cái gì và đổi lại y phải làm gì? Chúng ta hãy cùng xem xét qua các dữ kiện sau:

Về nhân thân của NBC thì không có gì phải bàn, ai cũng dễ dàng tra được từ wikipedia, tuy nhiên nhân vật này chỉ trở nên "đỉnh cao chói lọi" từ sau khi đoạt giải Field. Qua đó cho ta thấy NBC chỉ quy phục VC từ sau khi đoạt giải hay nói chính xác hơn sau khi đoạt giải thì NBC mới có giá trị lợi dụng nên VC mới kết nạp vào hàng ngũ cộng nô.

Phàm đã là con người thì khó ai vượt khỏi cám dỗ của quyền - sắc - danh - lợi. Vì 4 chữ này mà người ta có thể bán lương tâm, nhân cách làm nhiều điều tội lỗi. VC hiểu rõ điều này nên chúng dùng 4 chữ này để mua chuộc, tuyển dụng người có giá trị (lợi dụng) làm việc cho chúng. Vậy VC đã cho NBC những gì? Chỉ xét theo báo VC thì có những thứ sau:

1. Danh:

Con người ai cũng háo danh, nếu không háo danh thì Hồ tặc không sử dụng 2 bút danh Trần Dân Tiên & T.Lan để viết 2 "tác phẩm" tự ca tụng mình (Những mẩu chuyện .... & Vừa đi đường vừa kể chuyện) và NBC dĩ nhiên không ngoại lệ. NBC cũng chỉ là 1 GS Toán bình thường như bao nhiêu ... GS XHCN khác, chỉ có khác là y được giải Field. Ở nước ngoài thì việc 1 GS được giải Nobel/Field cũng rất bình thường, không tới nỗi thành "đỉnh cao chói lọi" vua biết mặt, chúa biết tên tại bản xứ. Ngay cả GS XHCN mấy mươi năm tuổi đảng cũng chưa thấy ai được như vây. NBC thì được bộ máy tuyên truyền VC tâng bốc hết lời (có thể xem các báo "lề phải"), còn cho tên cộng nô dựng tượng Châu như thể 1 "anh hùng dân tộc" qua đó đã làm thỏa mãn khát vọng "lưu danh sử sách" của Châu & làm Châu sướng đê mê....

Ai cũng có nhu cầu chứng tỏ mình hay, giỏi, quan trọng & Châu cũng vậy. Khi đón Châu thì VC làm như đón nguyên thủ quốc gia: đón tại chân cầu thang máy bay, đoàn xe có xe CA mở đường như đón nguyên thủ quốc gia.

Qua đó khiến Châu cảm thấy mình như được "vinh quy bái tổ", được chế độ trọng vọng và càng cố gắng làm việc cho VC hơn nữa.

2. Quyền:

Con người ai cũng muốn cầm đầu, chỉ huy người khác 1 phần vì ... oai (quát nạt ra lệnh & bọn thuộc cấp khúm núm với mình) và một phần làm chỉ huy thì ít phải làm việc hơn. NBC cũng chỉ là 1 GS Toán bình thường, không hề có quyền chỉ tay năm ngón bất cứ ai ở bên Mỹ. Tuy nhiên VC đã cho Châu chức .... GĐ Viện Toán cao cấp VN. Vừa đứng đầu vừa có quyền chia ngân sách 650 tỷ (sẽ nói ở phần sau) thì ... oai quá chứ còn gì nữa

3. Lợi:

Có danh, có quyền mà không có .... tiền để xài thì kể cũng kẹt, nên VC cho tiền Châu luôn:

- Mỗi lần tổ chức show "GS NBC nói chuyện với sinh viên" để mị dân thì VC trả công rất hậu.

- Mỗi khi Châu về nước để "làm việc" thì đều được trả lương cao hơn nhiều so với làm GS bên Mỹ.

- VC cấp cho cha mẹ Châu căn chung cư trị giá 600 ngàn USD mà 1 người dân lao động bình thường phải làm (không ăn gì cả) hàng trăm năm mới có thể mua được.

- Đào Hồng Tuyển (1 tên kinh tài cho VC) cấp cho Viện toán cao cấp (thực chất là cho Châu) căn biệt thự Tuần Châu trị giá 1 triệu USD.

- VC cấp ngân sách cho Viện toán cao cấp 650 tỷ và không yêu cầu phải nghiên cứu cái gì (nói trắng ra là chia nhau hết đi) và dĩ nhiên là GĐ phần của Châu phải to nhất.

“Lần đầu tiên một chương trình Toán học Việt Nam được dành ngân sách 650 tỷ đồng nhưng Chính phủ không hề yêu cầu Viện phải nghiên cứu cái gì. Sử dụng số tiền này như thế nào là quyền của GS Ngô Bảo Châu, của Hội đồng khoa học và các lãnh đạo trong Viện. Chính phủ chỉ có mong muốn là thông qua đây, với quy chế đặc biệt thì Viện sẽ trở thành một trung tâm khoa học xuất sắc của Việt Nam và khu vực, tạo một trường làm việc tốt tương đương như ở các nước phát triển để tiến hành trao đổi học thuật giữa các nhà khoa học trong và ngoài nước” - Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân bày tỏ.

Đây là ngân sách lúc thành lập, không rõ mấy năm sau này VC có cấp ngân sách thêm không.

4. Sắc:

Tôi không thấy có bài báo VC nào đưa tin đại loại như "GS NBC vận dụng toán học trong chơi gái" hay "cấp tiền cho GS NBC giải tỏa bức xúc" nên không bàn phần này.

Tiền đã trao thì cháo phải múc, vậy đổi lại Châu đã làm gì cho VC?

1. Tự hành động đầu hàng của Châu đã làm nhiều người lầm tưởng rằng VC có chánh nghĩa:như Trọng Lú có nói "mình phải như thế nào thì người ta mới mời (sang thăm) chứ" thì suy rộng ra "chế độ ta", "đảng ta" phải tốt thế nào thì 1 tên trí thức (có trình độ chứ không phải dân ngu bị đảng ta lừa à nha) được tư bản bóc lột nó nuôi ăn, giáo dục cho thành tài mới về phục vụ chứ.

Qua đó VC sẽ có lý do tuyên truyền chúng có chánh nghĩa và dụ dỗ thêm nhiều người không hiểu rõ VC theo chúng.

2. Mị dân: VC thường hay tổ chức các show "GS NBC nói chuyện với sinh viên" tại các trường ĐH để mị dân. Vì dân ta hay có tư tưởng thằng học cao nói gì cũng đúng mà quên mất rằng nó chỉ đúng (chưa chắc 100%) trong lĩnh vực chuyên môn của nó thôi. VD NBC mà nói về Vật Lý thì .... trớt quớt, tương tự về chính trị, nhân sinh cũng vậy. Tuy nhiên khi diễn show thì ngoài vài câu chuyện tự khoe kiểu "Những mẩu chuyện ...." (của Hồ tặc) thì Châu luôn kín đáo lồng vào trong đó những lời định hướng dẫn dắt SV theo cộng đảng, ca tụng chế độ.

Do tư tưởng thằng học cao nói gì cũng đúng và các em SV còn non nót nên tin Châu như sấm. Từ đó lực lượng thanh niên tương lai sẽ quy phục VC thì chúng còn lo gì có ai lật đổ chế độ nữa?

3. Cho VC mượn danh: khi VC có chánh sách gì đó cần thông qua thì chúng mượn danh Châu (và Châu im lặng, không đăng đàn cải chính) là GS NBC đã góp ý, nhờ GS NBC phản biện .... để mị dân là chánh sách của VC hay, đúng đắn.

Ví dụ gần đây nhất là VC đã mượn danh Châu: GS NBC góp ý cải cách giáo dục .... để lấy ngân sách đi "cải cách" mà chia nhau.

4. Phản quốc:

Trong lúc vô tình cho VC mượn danh thì Châu đã phạm tội phản quốc khi cho VC mượn danh Châu "Nhờ GS. Ngô Bảo Châu phản biện mã số công dân" để ra mẫu "CMND" 12 số ngõ hầu chuẩn bị sáp nhập vào TC.

Ngoài ra, Châu còn cố tình phản quốc khi cùng với Đàm Thanh Sơn lập ra trang
hienphap.
(Cùng viết hiến pháp) để tuyên truyền, biện minh cho hiến pháp VC 2013 mà quan trọng nhất là điều 4 (ĐCS đương nhiên lãnh đạo đời đời) & quân đội trung với đảng VC là ... đúng đắn, đương nhiên. Chúng ta đều biết năm 2020 là đến hạn VC sẽ bàn giao nước ta cho TC mà nay Châu-Sơn xác nhận, tuyên truyền "chỉ có ĐCS đương nhiên có quyền lãnh đạo" thì chúng sẽ ngồi chễm chệ đến 2020 rồi dâng nước ta cho TC thì còn gì giống nòi xã tắc?

Một số đường dẫn liên quan tới bầy bưng bô Việt Cộng:

- Ngô Bảo Châu, giáo sư toán ở đại học Chicago. Anh là tác giả của blog thichhoctoan

- Đàm Thanh Sơn, giáo sư vật lý ở đại học Chicago. Anh là tác giả của blog
Do đó, dù VC có bàn giao nước ta cho TC hay bị nhân dân lật đổ trước khi kịp làm việc đó thì Châu-Sơn cũng đã phạm tội phản quốc không thể chối cãi khi tuyên truyền ủng hộ cho kẻ bán nước tiếp tục nắm giữ quyền lực. Qua hành động này, Châu-Sơn lộ mặt Việt gian phản quốc quá rõ, ngày nào VC bị lật đổ thì trong danh sách những tên sẽ bị xử bắn nhất định phải có 2 tên gian tặc này.

Chưa kể người ta đã nghi ngờ thầy trò  ông Châu  Laumon có gì đó rất khác lạ, đi quá mức thầy trò thông thường.

Lý do ông Châu về nước làm việc
Thứ nhất đó là vì cha mẹ đang ở nhà giá $600,000 đô của VC cấp cho. Ông không về thì sẽ bị lấy căn nhà lại.
Thứ nhì, là vì ông đã "tịt ngòi bút" trong các năm gần đây, không xuất bản được công trình nào. Ông PHẢI về VN làm việc vặt vãnh để lấy cớ này chống chế cho việc không viết ra thêm được công trình gì.

Hai năm nữa nếu ông châu không xuất bản một công trình khoa học thì cái lý do "lập viện toán" sẽ không còn có thể sử dụng và Đại Học U Chicago sẽ đào thải, cho dọn xuống basement, cạnh restroom ở. Khi đó tự xấu hổ mà xin đi chỗ khác, đó là cách đuổi khéo kẻ bất tài.//

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Bùi Bảo Trúc: Quả bom tấn !

Quả bom tấn
 
Bùi Bảo Trúc
Sống cùng lịch sử. Tranh Babui.
Chán thay phim tướng võ nguyên
Giáp ta cóc có thằng điên nào... còi
(Thơ Bút Tre)
 
Sống Cùng Lịch Sử là một quả bom cỡ nặng. Cuốn phim được thực hiện với chi phí không nhỏ ở Việt Nam: 1 triệu đô la Mỹ.

Với chi phí như thế, với một đạo diễn có tên tuổi và một dàn diễn viên khá, cuốn phim lại có nội dung liên quan đến một người vừa mới qua đời, người từng một thời đã được tôn sùng hết mực tại Việt Nam, thì với bằng ấy yếu tố, đáng lẽ ra, cuốn phim phải được đón nhận xứng đáng. Phim Sống Cùng Lịch Sử được thực hiện và tung ra nhân kỷ niệm 60 năm “chiến thắng Ðiện Biên” và đồng thời cũng nhân dịp giỗ đầu của Tướng Võ Nguyên Giáp.

Lý ra, người ta phải kéo nhau đi xem chật rạp, vé bán ra hết ngay lập tức, số buổi trình chiếu phải tăng thêm mới đủ tiếp những người mến mộ “người hùng Ðiện Biên,” khán giả nhiều người sẽ phải mua vé xem lại hai ba lần mới mãn nhãn, ra về không có một đôi mắt nào không đẫm lệ. Nhưng thực sự thì lại không thế.

Cuốn phim được đem chiếu ở rạp Kim Ðồng có 1 buổi (?) thì phải đem cất đi không chiếu nữa. Rạp Kim Ðồng ở Hà Nội tự dưng biến thành chùa Bà Ðanh vắng tanh vắng ngắt. Theo mấy tờ báo trong nước thì buổi trình chiếu đầu tiên bán được đúng 2 vé. Ðó là tin của báo trong nước chứ chẳng phải là do cách tường thuật xỏ xiên phản động của bọn xấu. Thảm thật. Nếu bán được 1/2 rạp hay 1/3 rạp cũng đã là mất mặt bầu cua lắm rồi chứ sao lại được có vỏn vẹn 2 vé?
 
Hủy chiếu phim ca ngợi Giáp

Người ta đổ cho việc không quảng cáo nhiều nên không ai biết mà đi xem. Ô hay, một cuốn phim về Võ Nguyên Giáp chứ bộ phim về ...cứt đâu mà không quảng cáo nên không có người xem? Tưởng là một cuốn phim với nội dung “hot” như thế thì ít ra cũng phải cả thành phố Hà Nội dẹp mọi chuyện đang làm qua một bên mà rủ nhau đi coi chứ. Sao lại chỉ có 2 khán giả?

Bảo rằng phim lịch sử nên không ai thèm xem như môn sử đang bị các học sinh ở Việt Nam tẩy chay không thèm học nữa là không đúng. Kìa như phim Gandhi chiếm tất cả giải Oscar năm 1982 đến nay vẫn còn bao nhiêu người trên khắp thế giới mua video về coi. Mà đó là về một người Ấn chứ nào phải là anh hùng của các quốc gia không phải là Ấn Ðộ đâu. Ðiều đó cũng đúng với Lawrence of Arabia, hay Patton, hay The King's Speech, hay Schindler's List...

Nói đó là phim chiến tranh mà người xem đã quá chán chiến tranh rồi nên không thèm xem cũng không đúng. Kìa là All Quiet On The Western Front, hay The Bridge On The River Kwai... tất cả đều thu hút khán giả kỷ lục suốt mấy chục năm nay.

Không một cuốn phim nào chỉ có được vỏn vẹn 2 khán giả ngồi xem. Tại sao lại có chuyện đó?

Ðáng lý ra, để khỏi mất mặt Võ Nguyên Giáp, nhà cầm quyền có thể ra lệnh đóng cửa trường học, cho các học sinh nghỉ học đi xem miễn phí cho đầy rạp. Tổ chức đưa người từ các nơi đến chen nhau vào xem phim về đại tướng chứ. Nhưng đã không hề có chuyện đó.

Ðại tướng bị một phen mất mặt thê thảm.
2014 SEP 22 vng.jpg 300

Ngay từ trước khi tướng Giáp chết, ông ta đã bị hạ bệ một cách tàn tệ. Ðang là tướng công đồn, ông bị đẩy cho việc canh ... của chị em tức là lo về kế hoạch hóa sinh đẻ. Ông bị tố là tướng sát quân, không hề được đào tạo, huấn luyện trong một trường quân sự nào, nổi tiếng là nhát gan, không bao giờ dám đi hàng đầu ngoài mặt trận, Ðiện Biên Phủ là công của mấy anh Tầu Vi Quốc Thanh, La Quí Ba, Trần Canh... Ðó là những chi tiết rất nhiều người đã biết nhưng mới đây, khoảng trước ngày 2 tháng 9 năm 2014, vợ thứ 2 của Lê Duẩn đã viết một lá thư dài 16 trang gửi cho 16 ủy viên Bộ Chính Trị đảng đòi phải làm rõ những điều tồi tệ về Võ Nguyên Giáp, nếu không, bà ta sẽ vận động toàn quốc tố cáo những chuyện xấu xa về ông ta.

Lá thư còn đòi dẹp chuyện đặt tên đường, xây tượng đài, đưa tên Võ Nguyên Giáp vào sách giáo khoa... Bức thư làm người ta nhớ đến bản cáo trạng của Khrushchev đọc tại đại hội đảng lần thứ 20 ngày 25 tháng 2 năm 1956 để hạ bệ Stalin.

Nhưng sự thật là người dân đã biết được nhiều điều về Võ Nguyên Giáp nên mới đối xử với cuốn phim về ông ta như thế.

Và nhà cầm quyền cũng để mặc cho xuất chiếu cuốn phim chỉ có 2 khán giả ngồi coi. Hai người ấy có thể là thà vào rạp đóng phim (?) với nhau có máy lạnh, lại kín đáo còn hơn là đóng ở ngoài công viên nhiều.

Thuật ngữ của giới phê bình và điểm phim ở Mỹ sẽ gọi đó là một quả bom tấn: a huge bomb, nghĩa là dở và thất bại một cách thê thảm.//

Kiều Phong trả lời cháu Thu Tứ v/v “Trường hợp Võ Phiến”!

Những sai lầm trong bài “Trường hợp Võ Phiến” của Thu Tứ (1)

Posted: 26/09/2014 in Bình Luận, Kiều Phong
Thẻ:,  

        
Kiều Phong

bai_truong_hop_vo_phien
Thu Tứ là bút hiệu của Đoàn Thế Phúc, con trai thứ nhà văn Võ Phiến. Anh được cha mẹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cho đi du học từ nhỏ, trở thành một khoa học gia ở Mỹ. Anh là nhà văn có tài. Nhưng, như một số sinh viên du học của miền Nam, Thu Tứ đền đáp lại cho miền đất đã nuôi dưỡng mình bằng một quả “thân Cộng” to đùng. Tháng 8 – 2014, cái tâm địa phản phúc, vô ơn, “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản” của Thu Tứ tràn ra đầu ngọn bút, trút lên chính thân phụ của anh. Thu Tứ viết một bài dài mạt sát nhà văn Võ Phiến về tội “chống Cộng”, “làm hại nước”. Sau đây là những lá thư tác giả viết cho Thu Tứ.

Cháu Thu Tứ,

Đây là những sai lầm trong bài: “Trường hợp Võ Phiến”:
1- Cháu lên án những người chống Cộng ở miền Nam là: rước ngoại bang Mỹ về để giữ cho đất nước tiếp tục bị chia đôi! và “nhà văn Võ Phiến đặt việc chống Cộng lên trên việc thống nhất đất nước.”
Không có dân miền nào ngu dại thích chuyện “đất nước bị chia đôi” đến độ hy sinh máu xương để giữ cái “chia đôi” cho bằng được. Quân dân miền Nam và bố cháu đặt việc chống Cộng lên trên hết là để bảo vệ vùng đất cuối cùng của Việt Nam nơi con người còn được sống như nguời, không lọt vào gông cùm của một loại chế độ bị cả loài người kinh tởm.

Tóm tắt vài chi tiết lịch sử mà vì đọc toàn sách báo Cộng sản, cháu không biết:
Kháng chiến chống Tây là việc của toàn dân. Đảng Cộng sản chỉ là một trong những đảng tham gia vào cuộc chiến đấu chung. Nhờ tổ chức giỏi, mưu mô xảo quyệt và tàn bạo – nhất là tàn bạo – vừa gặp cơ hội là đảng cướp chính quyền làm của riêng, đẩy các “đồng minh sát cánh chiến đấu” ra rìa. Rồi sợ họ bất mãn thì phiền, Đảng Cộng sản ra tay tiêu diệt các đảng khác. Việt Nam Quốc dân Đảng đóng góp cho kháng chiến 13 nguời liệt sĩ ở Yên Bái thành tích kháng chiến lẫy lừng, đảng viên cao cấp vẫn bị CS thủ tiêu, đảng viên cắc ké nhiều người bị giam cầm tới chết.
Thanh toán những đảng phái quốc gia cùng chiến đấu với mình vì sợ phải chia quyền lực cho họ, ta hiểu được. Nhưng bác Hồ còn thanh toán chính các đồng chí của mình, hung hãn không thua bác Staline, rồi thừa thắng xông lên, thanh toán luôn… nhân dân, Bác “cải cách ruộng đất” một phát long trời lở đất, biến những ngôi làng hiền hòa muôn thủa của dân tộc thành những pháp trường đẫm máu, rùng rợn chả kém gì làng quê của bác Mao, ông thầy dậy và bắt Bác phải giở trò man rợ này với chính đồng bào ruột thịt.
Mà khi đó, Bác mới làm vua nửa nước!
Trong bài, có chỗ cháu bào chữa cho Bác và Đảng là: bác Hồ đã sửa sai rồi! Chú cũng biết chuyện ấy, khi nghe bác Hồ hối hận, rơm rớm nước mắt, chú cũng mềm lòng, bùi ngùi cảm động.
Nhưng cảm thông với kẻ giết người hàng loạt xong biết tuyên bố sửa sai, thì ta cũng phải thông cảm với những người vì cái sai ấy mà chịu cảnh tang thương, nuôi lòng oán hận, và hàng triệu người sau khi chứng kiến cảnh đồng bào mình bị tàn sát, hoảng kinh co giò chạy thục mạng cho thật xa Bác và Đảng. Nếu Bác tiếp tục xông tới đòi chiếm luôn mảnh đất sống cuối cùng của họ thì nhất định họ phải chống cự. Bởi vì lúc đó họ không tiên đoán được là có lúc Bác hối hận. Mà biết thì cũng không ai ham làm nắm xương tàn trong mộ chờ ngày được Bác ban cho vài giọt lệ sửa sai lâm ly.
Mà đâu phải sau khi sửa sai, hối hận, Bác trở nên hiền như ma sơ. Tết Mậu Thân, có “thời cơ tốt”, Đảng Cộng sản quang vinh và Bác Hồ muôn vàn kính yêu ra tay chôn sống hàng ngàn đồng bào Huế tỉnh bơ. Rồi ở “một thời cơ tốt” khác, có đám đông đồng bào, đa số đàn bà con trẻ, khóc mếu bồng bế dắt díu nhau chạy loạn, các đồng chí dùng hỏa tiễn súng cối Nga Tầu phát cho, pháo kích chết la liệt hàng cây số trên đại lộ kinh hoàng. Khi không gặp thời cơ tốt, các đồng chí vẫn tạo ra thật nhiều “thời cơ hơi hơi tốt” bằng cách pháo kích đều đều vào thành phố, thịt xương con cháu đám Ngụy Dân lâu lâu lại tan nát, rải khắp sân trường.
Cháu có thể theo đúng kinh sách Cộng sản, lý luận rằng “cứu cánh biện minh cho phượng tiện” các đồng chí phải tàn sát không gớm tay để cứu nước, giúp cho những đứa may mắn sống sót được hưởng cuộc đời hạnh phúc phồn vinh trên thiên đường xã hội chủ nghĩa.
Cháu tin thế là quyền của cháu, nhưng đừng đòi hỏi nhà văn Võ Phiến và những người văn minh, nhân bản ở miền Nam phải buông súng, dâng mảnh đất tự do cuối cùng cho bọn người cuồng tín, bất nhân, và hung bạo như thế, để “nước khỏi bị chia hai”.
Bố cháu theo kháng chiến, dạy học, giúp những cán bộ cao cấp mở mang kiến thức (nhờ vậy mà được một người học trò cứu mạng). Trông thấy đảng Cộng sản tàn ác, bất nhân quá, ông bất bình, can ngăn. Thế là bị tù, suýt bị tử hình.
Thoát gông cùm, về được miền tự do, ông đặt chuyện chống Cộng lên trên hết, coi đó là vấn đề sinh tử của mình, gia đình mình, và toàn dân trên phần quê hương chưa bị cộng sản cưỡng chiếm. Muốn ghép hai chuyện chống Cộng và “thống nhất đất nước” vào với nhau thì phải viết rõ: “Nhà văn Võ Phiến quyết tâm chống Cộng vì không muốn để miền Nam bị bọn Bắc Cộng chiếm nốt, đất nước bị thống nhất dưới một chế độ độc tài, sắt máu nhất trong lịch sử loài người.”
Cháu viết lửng lơ: “nhà văn Võ Phiến đặt việc chống Cộng lên trên việc thống nhất đất nước.”… rồi ngửa mặt nhìn trời, tuôn ra một tràng những lời trách than ảo não, bi ai, nghe kêu boong boong: “Tổ tiên ta bao nhiêu công phu, xương máu, qua bao nhiêu đời mới mở được chừng này đất, để bây giờ đất chia hai sao? Dân tộc Việt Nam mấy ngàn năm trải bao lượt thử thách vẫn là một để bây giờ thôi là một sao?” ngụ ý rằng bố cháu quên công ơn dựng nước của tổ tiên, coi trọng việc chống Cộng hơn việc vẹn toàn lãnh thổ, còn cháu thì yêu nước, biết ơn tổ tiên, biết đau lòng vì đất nước chia hai v.v…
Viết như thế là gian lận, kiêu căng và xấc láo.
Chú tin cháu là người ngay thật, không cố tình dùng chữ nghĩa để bày trò gian vặt, cốt thủ thắng trong tranh luận. Chú cũng không tin cháu kiêu căng đến độ nghĩ mình khôn ngoan, yêu nước, biết ơn tiền nhân hơn cả các bậc cha chú và hàng triệu người chống Cộng ở miền Nam. Cháu cũng không là người ngu.
Chỉ mù quáng hết thuốc chữa thôi!
Bây giờ, ta xét xem chọn lựa “chống Cộng” đúng hay sai.
Nhờ chọn “chống Cộng”, bố cháu có chỗ dung thân, tạo sự nghiệp văn chương lừng lẫy, nuôi dưỡng các cháu thành tài, riêng cháu được du học để trở thành khoa học gia. Nếu ở lại với CS, với tội danh “phản động” sợ rằng tính mạng cũng không giữ được, số phận các cháu, con cái của một “tên phản động” chắc cũng không khá.
Nhờ hàng triệu người miền Nam chọn lựa chống Cộng giống bố cháu, cố chiến đấu giữ cho “nước chia đôi’ hai thập niên mà người dân miền Nam có đời sống khác xa thiên đường xã hội chủ nghĩa miền Bắc như thế nào, chẳng lẽ cháu không biết.
Nếu thật không biết thì hãy nhìn kỹ vào đất nước Nam Hàn. Như bố cháu, như miền Nam Việt Nam, Nam Hàn cũng chọn lựa quyết liệt chống Cộng, giữ cho chuyện “đất nước chia đôi” kéo dài. Họ may mắn hơn ta, thành công. Nhờ thế giờ này thành một quốc gia giầu mạnh, văn minh, khoa học kỹ thuật tiến bộ ngang với Nhật, và không bị cậu chủ tịch nhóc tì Kim Chính Vân lãnh đạo.
Nếu Việt Nam bây giờ còn chia đôi thì cháu và bộ máy tuyên truyền ở Hà nội tha hồ tưởng tượng ra cảnh một Việt Nam thống nhất được Bác và Đảng lãnh đạo cho lên phi thuyền, xuất phát từ đỉnh cao trí tuệ loài người, bay vù vù vượt xa Nam Hàn. Nhưng nước ta thống nhất bốn thập niên rồi, Việt Nam tiến tới đâu, khác nam Hàn ra sao, người khiếm thị cũng thấy. Mới đây, trên báo Tuổi Trẻ ở trong nước, tác giả Nguyễn Hoa Lư trong bài “Ngậm ngùi rơi lệ” có đoạn rất hay nói sơ sơ về sự “khác biệt” giữa hai quốc gia:
“Một quan chức cao cấp của Ban Tuyên giáo T.Ư, ông Vũ Ngọc Hoàng, đã có một phát biểu gây ấn tượng mạnh: “Cách đây bốn, năm mươi năm, VN và Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương. Sau mấy mươi năm, tôi rà lại tư liệu thì thấy Hàn Quốc hiện có khoảng 90.000 người sống tại VN và VN cũng có 90.000 người sống ở Hàn Quốc. Chỉ khác nhau ở chỗ hầu hết người Hàn Quốc tại VN làm ông chủ, làm quản lý, còn người VN ở Hàn Quốc thì chủ yếu làm ôsin. Nghe mà xót lòng”.
VN và Hàn Quốc có trình độ phát triển tương đương cách đây bốn, năm mươi năm, nghĩa là vào thời điểm chưa “bị” thống nhất, Việt (miền Nam thôi, các đồng chí đừng có nhận vơ!) chẳng kém Hàn. Thế mà giờ đây…
Nhà văn Võ Phiến, miền Nam VN, Nam Hàn chọn chống Cộng mà nhân loại hôm nay cũng chọn lựa giống hệt như thế.
Do đó, chủ nghĩa Cộng sản đã từng chinh phục một nửa thế giới bây giờ co cụm lại còn sót có bốn mống. Trong bốn mống đó thì Trung Cộng đã thành tư bản Đỏ, chỉ còn xứng danh Cộng sản dỏm. Cộng sản Việt Nam thì đang chạy theo hai con voi Tư bản xanh và Tư bản đỏ để hít bã mía cho đỡ đói, chả thấy còn giống con Giáp Cộng sản nào. Gia tài Cộng sản còn rơi rớt lại, nguyên con, không sứt mẻ là hệ thống công an cảnh sát đàn áp, hành hạ đối lập và bắt nạt, áp bức dân lành.
Và chính trên quê hương, nơi lý thuyết chủ nghĩa Cộng sản chào đời, dân tộc Nga cũng chọn lựa giống hệt nhân loại. Họ đem cái chủ nghĩa đáng ghê tởm ấy cùng những tượng lớn bé của các đấng sinh thành ra nó vứt hết vào bãi rác.
Bây giờ mà chống Cộng hăng quá thì có thể… sai thật. Vì mang tiếng tàn nhẫn, đánh đập những kẻ đã hấp hối, đang ngáp ngáp!
Về chuyện “thống nhất đất nước” thì nhà văn Võ Phiến, như hàng triệu người ở miền Nam, ở Nam Hàn có khi nào ngưng thiết tha mong ước ngày đất nước thôi bị chia hai đâu! Nhưng trái với đảng Cộng sản và cháu, họ chỉ muốn Việt Nam được thống nhất như Đông Tây Đức, nghĩa là chế độ Cộng sản Đức hết chỗ dung thân, dân Đông Đức từ nay không phải tìm tự do bằng cách vượt ngục, rồi bị lính Đức Cộng bắn chết gục dưới chân tường Bá Linh. Toàn dân Đông Đức được chung hưởng phúc lợi và niềm hãnh diện của những công dân một nước Đức tự do, văn minh, giầu mạnh.
Mơ ước không thành, nhưng chọn lựa “chống Cộng” thì thật đúng, theo phán quyết của chính quan tòa lịch sử nhân loại.
2 – Đoạn văn sau đây khiến người đọc, nhất là những người từng đọc Thu Tứ, bàng hoàng:
“Cách nhìn là quan trọng nhất. Nhưng nhìn đâu cũng có đóng góp vào cái thấy của người nhìn.
Có thể đặt vấn đề, hay là quê hương nhỏ của nhà văn Võ Phiến là huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định nó đã “ngoại lệ” khiến ông đâm ra dễ nghĩ lệch về chuyện đất nước? Quả thực, ở Phù Mỹ thời Pháp thuộc gần như không thấy bóng giặc Pháp mà chênh lệch giàu nghèo cũng không đáng kể.”

Người đọc kinh ngạc sững sờ, không thể ngờ một cây bút luôn có những suy tư chín chắn, sâu sắc lại viết ra những lý luận, nhận định ngây ngô, nhảm nhí đến thế.
Ở đây, cháu mô tả Võ Phiến giống hệt một ông nông dân mù chữ, không biết viết, biết đọc, và suốt đời – suốt đời – quẩn quanh ở huyện Phù Mỹ nên không biết Tây nó ác, xã hội Việt Nam ngoài huyện Phù Mỹ có chênh lệch, bất công, có khi còn chả biết mặt mũi thằng Tây thế nào vì “ Phù Mỹ gần như không thấy bóng giặc Pháp” … thành ra ông nhà văn mù chữ quanh quẩn ở huyện Phù Mỹ nghĩ chuyện đất nước lệch lạc hết trơn!
Nào, bây giờ theo đúng cách lập luận của cháu, chú viết thế này: “Thủa nhỏ Thu Tứ sống ở Sài gòn, rồi đi du học, quanh quẩn ở Úc ở Mỹ nên không biết chế độ Cộng sản tác hại cho dân tộc đến thế nào, nên dễ nghĩ lệch về Bác và Đảng”.
Chắc chắn cháu sẽ “phản biện” nhận xét hồ đồ, ngây ngô này ngay: “Tôi biết tường tận chuyện đất nước quê hương chớ, nhờ đọc sách báo”
Cháu đọc để biết thiên hạ sự thì cũng phải để ông nhà văn không mù chữ Võ Phiến đọc để biết những chuyện xảy ra khắp trên quê hương của ông chứ!
Nói chuyện đọc, chắc cháu đọc không nhiều bằng bố. Chú lại nghi cháu tập trung đọc toàn những sách ca ngợi, tâng bốc Cộng sản. Thành ra bắt chước cháu, chú cũng: “Có thể đặt vấn đề, hay là kho sách nhỏ của Thu Tứ chỉ toàn một giống tác phẩm tuyên truyền, ngợi ca Bác Đảng, khiến Thu Tứ đâm ra dễ nghĩ lệch về chuyện đất nước?”
Áp dụng suy luận này vào trường hợp cháu, nghe lại có vẻ rất… chí lý!
Kết luận Võ Phiến chỉ là một người mù chữ, vốn hiểu biết nghèo nàn gồm một mớ chuyện mắt thấy tai nghe quanh quẩn trong phạm vi huyện Phù Mỹ xong, cháu lên tiếng mắng mỏ, chê trách ông:
“Nhưng ngay ở Phù Mỹ, chắc chắn cũng đã có rất nhiều người yêu nước, chẳng qua nhà văn không chú ý đến họ”. (Ông nhà văn này đáng trách thật, có mớ kiến thức cỏn con lượm lặt ở huyện Phù Mỹ mà lại còn bỏ sót một kiến thức quan trọng như thế!)
Mắng mỏ chê trách xong là đến màn dậy dỗ thân phụ:
“Hơn nữa, dù chỉ nhìn tình hình Phù Mỹ mà thôi khó thấy được đại cục nước Việt Nam, thì thiết tưởng một người lên tiếng về đại cục như nhà văn Võ Phiến có trách nhiệm phải nhìn cho thật rộng, nhìn khắp cả nước, chứ đâu được nhận định về toàn quốc trên cơ sở tình hình ở chỉ địa phương mình!”
Ngoài kiến thức do đọc, ông Võ còn vốn sống. Tham gia kháng chiến, sống và làm việc với Cộng sản, ở tù, bị xử truớc tòa án nhân dân… rồi sau đó là hai thập niên đối đầu với Cộng sản hàng ngày, bắt buộc phải tìm hiểu chiến thuật, chiến lược của địch, phải theo dõi sát nút tình hình thế giới để biết chuyện gì sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia. Còn Thu Tứ vốn đọc hạn hẹp, vốn sống thì chỉ có mấy chuyến về thăm quê hương theo kiểu Tây ba lô! Vậy mà con nguời vốn đọc nghèo nàn, hẹp hòi, vốn sống là con số không to tướng lại lên mặt dậy dỗ chủ nhân một kho tàng kiến thức mênh mông! Lại vu cáo cho ông là: … nhận định về toàn quốc trên cơ sở tình hình ở chỉ địa phương mình!”
Sao cháu có thể u mê đến độ dám viết ra những lời quàng xiên, ngớ ngẩn, hỗn xược đến thế?
Đoạn văn ấy không làm giảm uy danh nhà văn Võ Phiến để “phục vụ tốt” cho Bác Đảng đâu, mà chỉ biểu lộ tác phong, nhân cách của chính tác giả: kiêu căng, xấc láo và ngu muội đến mức không ngờ.
Trong bài, có đoạn cháu khoe đã về Việt Nam du lịch nhiều lần, tìm mãi không thấy “cái ảnh hưởng cực xấu của chủ nghĩa cộng sản đối với văn hóa Việt Nam, con người Việt Nam,”. Chuyện ấy bàn sau, bây giờ hãy nói đến ảnh hưởng cực xấu của những tác phẩm do cơ quan tuyên truyền của Cộng sản sáng tác.
Những cuốn sách đã mốc meo, chính những người Cộng sản hiếm hoi cuối cùng còn sót lại cũng chán lè, không thèm đọc, vẫn thu hút được một nhà văn thông minh có tài, đang sống trên đất tự do. Thu hút và thôi miên, biến anh ta thành một con người ngây ngô, ngớ ngẩn, khả năng xét đoán đúng sai bị tê liệt, rồi tự biến mình thành một cán bộ tuyên truyền hạng bét.
Tệ hơn nữa, ngoài công tác tuyên truyền, tâng bốc, bào chữa cho một chủ nghĩa đã bị nhân loại ghê tởm, anh ta còn lợi dụng cơ hội được làm con nhà văn Võ Phiến để ở ngay trong nhà rình rập những lời nói “phản động”, moi móc các sáng tác của ông, kiếm tìm những câu văn chê Bác Đảng để viết báo cáo trình công an, xúi chúng nó cấm in sách của thân phụ mình.
Cháu luôn luôn tỏ ra tha thiết muốn bảo tồn văn minh, văn hóa Việt Nam. Hầu như bài viết nào cũng toát ra tấm lòng thiết tha đẹp đẽ ấy.
Nhưng cháu đang nỗ lực bảo tồn một nền văn hóa, văn minh Cộng sản mới đẻ ra từ thời “cải cách ruộng đất”, thứ văn minh “ đấu cha, tố mẹ” đã từng làm một con người khắc nghiệt, tàn nhẫn như Hồ Chí Minh phải ân hận, rơi lệ.
3- Những sai lầm văn chương, lý luận, suy diễn trong bài viết của cháu còn nhiều, chú bận quá, lại không hứng thú gì khi phải ngồi đọc đi đọc lại một bài mạt sát Võ Phiến ngây ngô, non nớt, thua xa văn chương của đám bồi bút tác giả cuốn: “Những tên biệt kích văn nghệ”, ấn hành ngay sau 75.
Hơn nữa, sau khi đọc phần1 và 2, được chỉ dậy cho những sai lầm có thể làm một tác giả sáng suốt giật mình tỉnh ngộ, cháu vẫn nhất định ôm khư khư cái quái thai văn chương ấy… có giảng giải thêm cũng chẳng ích gì.
Vậy tạm gác cái sai văn chương, xét qua cái sai trong hành động.
Hành động lâu nay, được cháu tả rất rõ:
“Số là, trong hai năm qua, do nhà nước Việt Nam nới lỏng qui định về xuất bản, nhà xuất bản Nhã Nam ở Hà Nội có in lại hai tác phẩm của nhà văn Võ Phiến là Quê hương tôi và Tạp văn. Cả hai tác phẩm này đều do chúng tôi chọn lựa và biên tập, theo sự ủy quyền từ lâu của thân phụ. Chúng tôi cố chọn những tác phẩm vửa giá trị nhất vừa hoặc không chứa hoặc chứa rất ít nội dung chính trị. Nếu có nội dung chính trị, khi biên tập chúng tôi loại bỏ hết. Mục đích của việc chọn và bỏ như thế là đưa những thành tựu văn học đỉnh điểm của văn nghiệp Võ Phiến đến với người đọc mà không gây hại cho nước. Chúng tôi đã tưởng mình thế là chu đáo với nhà với nước!”
Trước hết, chú tin cháu không cố tình gian lận, lươn lẹo trong việc sử dụng từ ngữ, nhưng cháu dùng toàn những từ gian lận Cộng sản cung cấp: “Người yêu nước” thay cho “ Người Cộng sản” “tổ quốc, nước” thay cho “Bác và đảng Cộng sản”, “nội dung chính trị” thay cho “nội dung chống Cộng”.
Dùng từ ngữ một cách ngay thẳng, có thể tóm tắt sinh hoạt của Thu Tứ như sau: Được cha già ủy quyền quản thủ gia tài văn chương của ông, Thu Tứ tự biến mình thành công an văn hóa, ngồi chọn lựa tác phẩm không chứa nội dung chống Cộng, nếu có tí chống Cộng nào thì kiểm duyệt, cắt bỏ ngay, rồi mới cho phổ biến. Và Thu Tứ tin mình làm thế là chu dáo với nhà và với (Đảng Cộng sản đang cai trị cả) nước.
Sinh hoạt trước đây là thế, sinh hoạt mới nhất, sôi nổi nhất thể hiện trong bài này là hô hoán báo động về cái hại trong văn chương Võ Phiến để nhà nước Cộng sản kịp thời có biện pháp đối phó. Thành tích đi báo Công an đó được nêu ra ngay từ đoạn mở bài:
“Chúng tôi vô cùng bất đắc dĩ mới lên tiếng
Chẳng ai muốn đi chỉ ra cái sai của người đẻ ra mình!
Chúng tôi làm việc này vì vừa được biết một tổ chức phi chính quyền trong nước đang có kế hoạch tích cực phổ biến những tác phẩm Võ Phiến chứa nội dung chính trị sai lầm. E rằng việc làm của họ có thể khiến một số người đọc hoang mang, hại đoàn kết dân tộc, chúng tôi quyết định tự mình phản bác nội dung này.”
Nghĩa là Võ Phiến được độc giả trong nước chào mừng, nhiều nhà xuất bản tư nhân (phi chính phủ!) muốn ấn hành các tác phẩm khác, có thể mang nội dung chống Cộng mà Thu Tứ đã loại bỏ, hoặc chưa kiểm duyệt. Thành ra anh công an văn hóa tình nguyện này phải gào lên kể tội chống Cộng của bố, để cứu đảng và nhà nước ta khỏi bị quân phản động hãm hại.
Nhiều lúc chú băn khoăn: hay là có biến cố gì làm cháu bị chấn động, hoang mang, rồi nẩy sinh những ý nghĩ, hành động bất thường? Nhưng hiện tại, trước mắt, thấy một người, dù điên hay tỉnh, đang cầm vũ khí, hoặc dao, hoặc bút, đâm chém loạn xạ, kể cả người đẻ ra mình, miệng gào thét kết tội các vị ấy “làm hại nước” v.v… thì cần có biện pháp đối phó ngay. Nguyên cớ tìm hiểu sau.
Bài viết của cháu không thuyết phục được ai, như con dao cùn, người bị đâm không thấy đau, chỉ tức cười. Nhưng vị thế hiện nay của cháu – con trai nhà văn Võ Phiến, được ủy quyền quản thủ gia tài văn chương – cho phép cháu tha hồ phá hoại. Thành tích đã có rồi: kiểm duyệt hết những bài, những đoạn văn chống Cộng của nhà văn Võ Phiến để lập công với Đảng và nhà nước.
Do đó, qua điện thoại, chú đã yêu cầu mẹ cháu giúp bố làm thủ tục truất quyền “thừa hưởng và quản thủ tài sản văn chươngVõ Phiến” của cháu.
Nếu vì thương con, bà không chịu làm việc ấy, chú sẽ đoạn giao.
Dù rất thương kính ông bà, chú không thể ngồi yên chứng kiến cảnh một tên công an văn hóa được ông bà dung dưỡng, che chở, tiếp tục tàn phá, hủy diệt những di sản tinh thần quý giá của dân tộc.
(Còn tiếp)

Mời đọc: Những sai lầm trong bài “Trường hợp Võ Phiến” của Thu Tứ (2)

Kiều Phong

Quý vị có thể đọc bài Trường hợp Võ Phiến trên trang Góc Nhìn của Thu Tứ. (Thư viện Sáng Tạo)
Nguồn: Tác giả gửi

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

xướng ca vô loại (!)

VỀ VIỆT NAM NGHE EM ! BI HÀI KỊCH CỦA NGHỆ SĨ TRONG LÀNG NGHỆ SĨ !
Mấy năm trước có phong trào bọn ca sĩ trở cờ thuộc các cộng đồng Việt tị nạn Cộng sản trở về quê hương ca hát. Dạo đó, dư luận đã dậy lên, kẻ bênh người chống, bênh ít mà chống nhiều.            

Nhiều người ở hải ngoại bị bài hát nầy "chiêu hồi"!!!
"mặc áo the đi guốc mộc húp cháo rùa"
  

VỀ VIỆT NAM NGHE EM !

BI HÀI KỊCH CỦA NGHỆ SĨ TRONG LÀNG NGHỆ SĨ !
  • ĐỖ SƠN
 
alt 
alt 
 
 
 
 
 
(Hình1: Hoài Linh, Chí Tài)
 
 
 
 
 
(Hình 2: Elvis Phương,
Tuấn Ngọc)
*
 
 
 
 
 
 
 
LD.Mấy năm trước có phong trào bọn ca sĩ trở cờ thuộc các cộng đồng Việt tị nạn Cộng sản trở về quê hương ca hát. Dạo đó, dư luận đã dậy lên, kẻ bênh người chống, bênh ít mà chống nhiều.
 
Một số về Việt Nam ít nói, chỉ ca hát lấy tiền. Một số nịnh hót ra mặt như Hương Lan, thì bô bô cái mồm thúi, ca tụng bọn phỉ quyền Việt gian Cộng sản trong nước, hỗn láo nhục mạ cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản. Rõ ràng nhất là vụ Hương Lan trả lời phỏng vấn của Hoàng Trọng Thụy; khiến bị mọi người khinh ghét và nguyền rủa.
 
Những người này về sống với cộng sản, tất nhiên là họ chuẩn bị tinh thần, đã học được ba điều chủ yếu sau trong thế giới cộng sản:
 
1. Tự phê: tự xỉ vả mình
2. Phê bình: tố cáo người.
3. Ca tụng cộng sản.
 
Những người này ngoài tài ca hát, còn giỏi nhiều nghệ thuật, nhất là thuật miệng lưỡi .
Họ đã được báo Sai Gòn Giải Phóng tại Sài Gòn phỏng vấn.
 
Hương Lan nói:
“Nếu nói rằng đời tôi có điều gì hài lòng nhất, thì đó là những ngày tháng cuối của cuộc đời ca hát này, tôi được về lại Việt Nam và hát cho những người dân mình nghe những tình ca về quê hương”.
 
Ca sĩ Duy Quang tâm sự:
“Chuyện được trở về sinh sống và làm việc tại quê hương là nguyện vọng của tôi từ những năm 1980. Nhưng lúc đó thời cuộc chưa cho phép. Đến năm 2004, tôi mới trở về Việt Nam sinh sống và hoạt động văn nghệ. Tôi thực sự ngạc nhiên và vui mừng khi thấy đời sống người dân được nâng cao, dân trí đi lên. Hiện tại, công việc của tôi khá thuận lợi vì được nhiều bạn bè giúp đỡ, ủng hộ.Tôi lại tìm được khán giả xưa của mình cùng sự xuất hiện của một lượng khán giả trẻ yêu nhạc thường ủng hộ tôi tại phòng trà Tình ca. Ngoài chuyện kinh doanh, phòng trà Tình ca còn là nơi để các giọng ca hải ngoại có thể trình diễn và giao lưu cùng ca sĩ trong nước. Trong cuộc sống, tôi thích tham gia các hoạt động từ thiện vì đó là cơ hội cho tôi đền đáp ân tình nơi tôi được sinh ra”.

Với nghệ sĩ Hoài Linh, anh cảm nhận:
“Mỗi lần về nước là tôi lại thấy TP mình có nhiều thay đổi, ngày càng tốt đẹp hơn. Có thể nói TPHCM đang đổi mới từng ngày. Bên cạnh đó, thế hệ trẻ ngày nay rất giỏi, chịu khó học hỏi, thông thạo nhiều ngoại ngữ… điều đó thể hiện sự năng động của con người, của thành phố hôm nay. Tôi được về quê hương, được sống, được diễn phục vụ và được sự thương yêu ủng hộ hết mình của khán giả, tôi thấy thật hạnh phúc!”.

Ca sĩ trẻ Phi Nhung cũng chia sẻ tâm tình:
“Tôi về Việt Nam nhiều nhưng đến Tết 2008 này tôi mới biểu diễn phục vụ bà con mình từ chuyến lưu diễn tại các tỉnh miền Tây. Sau chuyến lưu diễn, tôi rất muốn về lại miền Tây để hát phục vụ bà con nghèo.Khán giả ở đâu cũng rất dễ thương, tuy nhiên, khán giả Việt Nam khó tính và đòi hỏi cao hơn so với khán giả hải ngoại. Điều này khiến tôi quyết định sẽ dành thời gian 3 năm đầu tư vào thị trường âm nhạc Việt Nam, sẽ học thêm về nhạc lý, vũ đạo, múa, diễn xuất, cách giao tiếp…”.

Ca sĩ Elvis Phương khẳng định:
“Về quê hương sinh sống là điều mong ước lớn nhất của tôi. Tôi không có hạnh phúc nào hơn khi vẫn còn sức khỏe, tiếp tục phục vụ khán giả, những người yêu nhạc đã dành cho tôi nhiều tình cảm thân thương nhất. Sau hơn 47 năm đi hát, tôi thấy mình có nhiều may mắn khi vẫn được khán giả yêu quý. Và dù có đi đâu diễn tôi vẫn thích trở về Việt Nam biểu diễn phục vụ đồng bào mình”.

(Trích Sai gon Giải Phónghttp://www.sggp.org.vn/vanhoavannghe/2008/4/150479/ )

*
Những lời ca tụng như thế thì kể không xiết ! Hương Lan , Chế Linh và nhiều người tưởng bở, như Elvis Phương, tuyên bố sẽ sắm nhà cửa ở luôn ở bển, cứ như là chắc ăn như bắp.

Miệng ca tụng, lưng khom, chân quỳ chưa đủ, nội dung ca hát cũng là một điều tối cần thiết . Họ chọn ( hay cộng sản chọn cho họ?) những bài xưa ca tụng thủ đô Hà Nội, hoặc thích hợp với các chính sách của cộng sản.

Họ kêu gào "Về đây nghe em! Về đâynghe em! Kể chuyện tình bằng lời ca dao! Về đây nghe gọi tiếng xưa . .Hận thù người người lắng xuống! . . ., Hạnh phúc khi đã gặp nhau! " Nội dung thật ăn khớp với những lời rêu rao hòa hòa hợp, hòa giải " cuội" của cộng sản !

Một mặt khác, họ nói xấu hải ngoại rất tàn tệ.

Họ cho rằng Trung Quốc, Việt Nam, nói chung thế giới cộng sản là mặt trời bình minh đang lên. Còn thế giới Âu Mỹ là "mặt trời đen", "mặt trời đen quá như đời ta! . . . . Cuộc đời như chó hoang lang thang về đêm! . . Nụ cười ta đánh rơi khi mất tuổi thơ" . . .

Tội nghiệp, té ra ở hải ngoại các ca sĩ là những con chó lang thang ngoài đường , nay về Việt Nam mới thành người!

Ca như vậy thì chắc các đồng chí lớn sẽ vui vẻ mà nói:

"Học tập tốt! Ca tụng hay! Đúng là Việt Kiều yêu nước!

Ðiều đáng ngạc nhiên là trong thời gian gần đây, chúng ta lại thấy bọn nghệ sĩ trở cờ ấy lại lục tục kéo trở ra hải ngoại, không kèn không trống, thỉnh thoảng xuất hiện lại trên các sân khấu hải ngoại. Sao có chuyện "ô rờ lui" như thế?

Tôi được biết rằng, bọn chúng vừa lãnh một quả đểu rất nặng ký của phỉ quyền Việt gian Cộng sản mà bọn nghệ sĩ khúc ruột ngàn dặm đã tỏ tình và khen ngợi cách đây không lâu. Cái gọi là Làng Nghệ Sĩ với hơn một trăm căn nhà, tuy không đắt giá như nhà trong cái gọi là Làng Việt Kiều, nhưng cũng trên trăm ngàn cho mỗi căn, vừa bị phỉ quyền Việt gian Cộng sản yêu dấu của họ tịch thu. Bọn cộng sản cướp của nhưng lại đưa ra lý do là trước đây đất xây làng đã bị bọn viên chức cấp dưới cấp giấy phép cho xây cấp ẩu tả, không có lệnh của cấp trên, mà cũng không đúng luật pháp của xã hội chủ nghĩa ta.

Nghe chính một tên nghệ sĩ trình diễn đã từng ở lâu trong nước và có nhà trong Làng Nghệ Sĩ kia kể lại, thì vào một ngày không đẹp trời, không nhớ có phải là ngày lễ cô hồn hay không, bọn nghệ sĩ trình diễn hải ngoại có nhà trong làng được thông báo cho biết lý do vừa kể, rồi thì mỗi đứa được cho phép gom gấp đồ tế nhuyễn và phải rời làng ta lập tức.Cổng làng được khóa chặt, kể từ này thằng nào con nào dám lén lút trở vào sẽ bị khép vào tội... xâm nhập gia cư bất hợp pháp, hoặc nặng hơn sẽ là... xâm phạm tài sản của xã hội chủ nghĩa.

Một trăm phần trăm là bọn nghệ sĩ ấy chỉ kịp thu xếp quần áo, tư trang, cùng tất cả thứ gì có thể xách tay mang theo. Bàn ghế, ti vi, tủ lạnh, máy nhạc, computers v.v ... đều bỏ lại trong những ngôi nhà nay đã thuộc về tài sản của xã hội chủ nghĩa.

Ðiều đau khổ nhất là bè lũ bọn nghệ sĩ trình diễn đó nay ra đây thì cứ câm miệng hến im thin thít, chẳng dám than phiền nữa lời. Vì sợ há miệng mắc quai, bởi những lời tuyên bố lố lăng cho cộng sản trước đây, nhất là Hương Lan. Vì biết có lên tiếng thì chẳng mấy ai thương hại. Và vì lần tới trở vào sợ bị phỉ quyền Việt gian Cộng sản yêu quý cắt cái cần cổ, mất cái chỗ đội nón!Tại sao phỉ quyền yêu quý của bọn nghệ sĩ trở cờ lại hành xử ba trợn như thế ?Tội nghiệp! Từng hát câu "quê hương là chum khế ngọt" để ám chỉ đất VN tỵ nạn hải ngoại là... chùm khế chua . Bây giờ nếu hát ngược lại, bản mặt mốc đâu có giống con giáp nào !Đỗ Sơn

LỜI BÌNH CỦA VAN MỘC CƯ SĨ:
Sao dạo này thê giới điên đảo hết trọi! Đa số nhà tu hành và văn nghệ sĩ về Việt Nam hí hững nhưng rồi phải cúp đuôi chạy ra hải ngoại trở lại.
" Sư" Nhất Hạnh, rồi đám nghệ sĩ kể trên đã bị Việt Côngcho một cú đá hậu đau điếng!
Trước tiên chúng dụ các người về để đem tiền bạc về cho nó.
Thứ hai là để đánh bóng chế độ. Những tên Việt kiều về thấy khách sạn và các cơ sở ăn chơi thì kêu ầm lên chế độ ta, đất nước ta nay đổi mới, cởi mở, tự do.
Thứ ba là ve vản và đánh lừa quốc tế.
Thứ tư là để đưa gián điệp qua Mỹ dưới dạng văn công văn nghệ, du lịch hay kết hôn. Họ nhờ mấy sư cha và ca sĩ tiếp tay.
Cuối cùng là một vụ lừa đảo! Chúng dụ thầy chùa, linh mục, mục sư, dân chúng và ca nhạc sĩ về mua nhà cửa, đàt đai, xây chùa chiền rồi chúng tịch thu. Các ông các bà "ký cóp cho cọp nó tha", tay trắng lại hoàn trắng tay!
Trước đây, cảm động vì lời nói ngọt ngào của cộng sản cũng có, mà cũng muốn chứng tỏ họ tích cực phục vụ cộng sản hết mình, các ông bà nghĩ rằng "có qua có lại ". Họ về Việt Nam được thì họ cũng mời VC sang Mỹ để đáp lễ, để làm vui lòng cộng sản, để làm ăn dễ dàng, chẳng cần danh dự, khí tiết, công bằng, dân chủ, tự do, thiện ác, Phật, Chúa, Thánh Thần! Do đó mà họ đã rước rất nhiều văn công VC sang Úc, Hoa Kỳ như Bạch Tuyết. Một số ông bà bầu còn mời công an dưới dạng ni cô, và bà sơ qua hải ngoại thâu tiền !
Ôi, tiền tài bao giờ cũng có sức mạnh dù cho là thầy, cha, chú cũng cúi đầu làm tay sai cho quỷ Sa tăng. Đám trên là vì lợi. Một số dại khờ. Một số cựu học sinh Trưng Vương, Gia Long đã nghe theo lời cộng sản gừi tiền về xây làng tình nghĩa cho giáo sư nghèo. Làng vừa xây xong thì cộng sản bán mất tiêu!
Than ôi! Nhiều người dại dột chưa khôn!Trước đây bọn trí thức miền Nam theo cộng sản như Nguyễn Hữu Thọ, Trịnh Đình Thảo, Lưu Hữu Phước, Trương Như Tảng. Đoàn văn Toại, Nguyễn Văn Hảo, Trần Thúc Linh, . . theo cộng sản cuối cùng một số bỏ chạy ra ngoại quốc.
Bài học lịch sử vẫn được lập lại vì người đời tham lợi, tham danh và ngu ngốc! Ôi đời là thế!Chuyện sư sãi, giám mục, linh mục, và văn nghệ sĩ không ai nói ra nhưng sao cái hũ mắm thối lại xì ra?
Bỉ nhân nhớ truyện Trạng Quỳnh như sau:
" Trạng Quỳnh làm một cái lều giữa hồ, cho bọn cò mồi tuyên truyền rằng "trong lều kín có chuyện hay lắm, xưa nay chưa từng thấy! "Thiên hạ đổ xô đi coi, mỗi người phải nộp tiền qua đò là một quan tiền ( Thường chỉ một vài chữ còn gọi là một đồng tiền). Tốn công, tốn của ,vào trong lều họ chỉ thấy một bà già mù cởi truồng. Mọi người xấu hổ ra về. Ai hỏi " Có gì hay không"? Có gì lạ không" thì ai cũng im lặng ra về không dám hé môi, vì nói ra sợ người đời chê mình dại!
Song Phương chuyển

Bàn ra tán vào (1)

may ngan
tổ choa mày lũ công sãn nham hiểm ,bắt nghệ sỹ loàm con tin cuả chúng

'ĐẲNG CẤP' của nhà nước CSVN!

          

ĐẲNG CẤP CỦA MỘT DÂN TỘC.
Dương Hoài Linh

Lâu nay chúng ta hay nói đến lòng tự hào dân tộc mà quên rằng một dân tộc còn có "đẳng cấp". Trong một trận đấu bóng đá, BLV hay nói "cầu thủ ấy ở một đẳng cấp khác" nhưng trong cuộc sống hàng ngày ta ít khi suy nghĩ đến điều này.
Chẳng hạn hành động ở lại lượm rác của khán giả Nhật sau một trận đấu ở World Cup đã chứng tỏ họ ở một đẳng cấp khác. Việc200 người lính cứu hỏa Mỹ hy sinh khi làm nhiệm vụ trong ngày 11/9 và mới đây là việc bác sĩ Brantley bị nhiễm Ebola cũng chứng tỏ họ ở một đẳng cấp khác. Tuy vậy đẳng cấp dân tộc không chỉ đến từ những hành động đặc biệt mà còn xuất phát từ những việc rất đời thường.
Chế độ CSVN lâu nay đã ru ngủ thế hệ trẻ Việt Nam vào những niềm tự hào giả tạo. Theo Huy Đức năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan ông Võ Văn Kiệt nói: "Chúng tôi tự hào đã đánh thắng 2 đế quốc to". Thủ tướng Thái Lan đáp lời: "Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả". Chỉ một câu nói đã đánh giá được tầm vóc của hai nhà lãnh đạo của hai nước.Chính niềm tự hào này đã đẻ ra những con người cuồng trí,mang lá cờ đỏ đi khoe khắp thế giới. Trong khi ở một góc độ khách quan, một người bạn Hàn Quốc đã nói với tôi: "Tao không nghĩ nước mày đã đánh thắng mấy đế quốc to, tao nghĩ nước mày đã đuổi đi những nền văn minh của nhân loại". Hóa ra niềm tự hào giành độc lập của Việt Nam trong con mắt người nước ngoài chẳng đáng giá lấy một xu. Bởi vì thực tế là giá con gái Việt Nam ở Hàn Quốc được niêm yết công khai thành nhiều loại cho đàn ông Hàn chọn lựa. Và hình ảnh mấy chục cô gái Việt khỏa thân để bọn buôn người định giá vẫn là một vết nhục khó chối cãi. Vậy thì khoe sự hiếu chiến của mình ra để làm gì?

Như vậy đẳng cấp của dân tộc đến từ sự văn minh trong quan hệ đối xử giữa người với người. Đây là giá trị có tính trường tồn. Đây là điều mà Nguyễn Trường Tộ và sau đó là Phan Châu Trinh đã nhận ra được. Các cụ đã đặt nền móng và khuyến khích một phong trào Tây Du. Bởi các cụ hiểu một anh nông dân không thể thoáng chốc lột phèn để trở thành nhà quý tộc. Sự cao quý chỉ đến từ việc học. Nhưng phải bắt đầu từ việc khai phá ý thức.

Đáng tiếc là chế độ CS luôn ca ngợi giai cấp công nông và đả phá quý tộc, tư sản. Đây là một hành động kéo lùi lại đẳng cấp dân tộc.Bởi khi họ ra giữa thế giới họ mới nhận thấy người nước ngoài nhìn mình với cặp mắt như thế nào. Có những việc tưởng như đơn giản nhưng một anh nông dân không thể làm nổi.
Đó là việc dùng xong một tờ giấy gói phải cuốn lại bỏ vào túi áo, quần chờ gặp thùng rác mới vứt bỏ.
Đó là việc thấy người ta đi trước một bước chân phải dừng lại nhường đường.
Đó là việc luôn nói "cám ơn", "xin lỗi" ngay cả khi mình không có lỗi.
Đó là việc giữ im lặng ở nơi công cộng, xếp hàng ở những nơi cần xếp hàng
.
Bởi l​ẽ​ khi ra ngoài trên trán anh không có khắc mấy chữ là anh vừa đánh thắng mấy đế quốc to,người ta chỉ biết là anh ăn to, nói to, khạc nhổ to...mà thôi. Đừng phê phán sự kỳ thị bởi chính mình làm cho người khác kỳ thị.

Thế nhưng đây là một loại văn hóa từ lâu bị bỏ quên.

Quên lâu đến nỗi mà khi có một dân tộc khác chỉ làm cái việc đơn giản là cúi đầu nhặt rác thôi thì cả dân tộc mình đã ồ lên khen ngợi, ngưỡng mộ cho rằng còn lâu mình mới làm nổi.

Quên, chỉ vì cả dân tộc chỉ thích làm anh nông dân vô học hơn là làm ông quý tộc cao quý.

Quên, chỉ vì không thèm đếm xỉa đến những việc bình thường khiến cả xã hội là một bãi rác, nhà nhà là những đống rác và mỗi người là một chiếc thùng rác di động.

Quên, vì chỉ luôn nghĩ đến lý tưởng độc lập, tự do, dân chủ, giàu mạnh còn phần còn lại chỉ là đồ... rác.

Có thể có người nói rằng "đẳng cấp" không thể sinh ra từ nghèo đói.
Một thể chế chính trị bất công không thể tạo ra một dân tộc có đẳng cấp.
Phải phá trước mới xây sau. Nhưng họ lại quên rằng nếu xây cái mới trên những vật liệu cũ thì cũng như không. Căn nhà lại sụp nữa. Cho nên phải vừa phá vừa xây.

Nhưng phải thừa nhận một điều rằng, hơn 80 năm qua nếu không có các cuộc cách mạng của giai cấp công nông, với phong trào Tây học và chí cầu tiến, đẳng cấp của dân tộc Việt không xuống đến mức thấp như thế.

Khi tấm hộ chiếu Việt luôn bị săm soi khi qua cửa hải quan các nước. Khi các tấm bảng "coi chừng người Việt ăn cắp" vẫn còn đầy trên thế giới. Khi những ngài "Giăng giăc ê rô", "Việt Nam, Cu Ba thay nhau canh giữ thế giới", các sứ thần "Chân dép lốp mà lên tàu vũ trụ" ngày một nhiều, ngày một hạ thấp bảng tín dụng đẳng cấp của dân tộc.

Có lẽ cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ chừng nào khỉ vẫn còn chưa muốn đứng thẳng trên hai chân để làm người.
Dương Hoài Linh.

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Thủ phạm tiếp tay TQ đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạo cao cấp’ CSVN

Thủ phạm tiếp tay TQ đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạo cấp cao’


Video: Tướng Lương chua chát tiết lộ thủ phạm tiếp tay Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma, sát hại 64 chiến sỹ hải quân Việt Nam năm 1988
CTV Danlambao - Thiếu tướng quân đội Lê Mã Lương gián tiếp tiết lộ thủ phạm tiếp tay cho Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam chính là ‘đồng chí lãnh đạo cấp cao’.
Theo tướng Lương, trước khi xảy ra trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, quân đội Việt Nam đã phải phải nhận lệnh ‘không được nổ súng’ trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.
Hậu quả là ngày 14/3/1988, hải quân Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma và ra tay thảm sát 64 người lính hải quân Việt Nam chỉ sau một trận chiến ngắn.
Hiện nay, Trung Quốc đang ráo riết xây sân bay quân sự trên đảo Gạc Ma, biến nơi này thành một tiền đồn uy hiếp toàn bộ khu vực miền Nam của Việt Nam.
 

Ai ra lệnh không được nổ súng?
Đại tướng Lê Đức Anh
Mặc dù tướng Lương không nêu tên đích danh, nhưng ai cũng hiểu ‘đồng chí lãnh đạo cấp cao’ là để ám chỉ ông Lê Đức Anh, khi ấy đang giữ chức bộ trưởng bộ quốc phòng.
Đại tướng Lê Đức Anh là người duy nhất trong bộ chính trị CS vào năm 1988 có đủ quyền lực để ra lệnh cho quân đội Việt Nam không được nổ súng.
Theo tướng Lương, trong một cuộc họp của bộ chính trị diễn ra sau đó, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn chất vấn: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?
Theo các tài liệu đã được tiết lộ một phần, sau trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, đại tướng Lê Đức Anh đã ‘đi đêm’ với Trung Quốc, dẫn tới kết quả là Hội Nghị Thành Đô diễn ra vào năm 1990.
Phía Trung Cộng áp lực CSVN phải loại bỏ bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch vì quan điểm chống Trung Quốc của ông này.
Bộ chính trị CSVN đã chấp nhận các yêu cầu của Trung Cộng ‘để bình thường hóa quan hệ’. Vài tháng sau, ông Nguyễn Cơ Thạch bị gạt bỏ mọi quyền lực. Còn đại tướng Lê Đức Anh chỉ 2 năm sau lên làm chủ tịch nước.
Hiện nay, dù đã về hưu nhưng đại tướng Lê Đức Anh vẫn là một thế lực đáng sợ trong giới chóp bu Ba Đình. Nhân vật này là người đỡ đầu quyền lực cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, còn con trai ông Anh là Lê Mạnh Hà đang giữ chức phó chủ tịch ủy ban nhân dân TP.HCM.
Nỗi đau người lính
Tướng Lê Mã Lương
Thiếu tướng Lê Mã Lương là cựu giám đốc bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Từng tham chiến trong cuộc chiến tranh Việt Nam, chiến tranh biên giới Việt - Trung.
Ông được phong làm anh hùng lực lượng vũ trang ở tuổi 21. Theo sách vở cộng sản, tướng Lương là người nổi tiếng với câu nói: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù”.
Phát biểu của tướng Lê Mã Lương được đưa ra hôm 14/6/2014 tại hội thảo Minh Triết Biển Đông. Video phần phát biểu đã được báo Pháp Luật Việt Nam ghi lại.
Trong video, có thể thấy vị tướng này tỏ ra rất xúc động khi nói về trận Hải chiến Trường năm 1988. Có những đoạn, dường như ông phải cố gắng kiềm chế để tránh nói ra hết những hiểu biết của mình.
Về câu hỏi vì sao Trung Quốc chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma, tướng Lương thuật lại lời đô đốc Giáp Văn Cương - người đứng đầu hải quân Việt Nam năm 1988 nói:
Nó chỉ có thể lấy được Gạc Ma. Còn những đảo khác, nếu lấy thì vấn đề không phải như thế... không còn là câu chuyện của 64 chiến sỹ hy sinh và 3 tàu của chúng ta chìm dưới biển như thế”.
Tướng Lương giải thích tiếp:
“Bởi vì câu chuyện như thế này, có đồng chí lãnh đạo cấp cao đã lệnh là bộ đội ta không được nổ súng nếu như [Trung Quốc] đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.
Không được nổ súng!
Và sau này có một câu chuyện và tài liệu đã rõ rồi. Cho nên trong một cuộc họp của bộ chính trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn và nói: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?
Chính vì thế khi Trung Quốc tấn công vào đảo Gạc Ma, nó chỉ có hơn 40 lính với mấy cái xuồng bằng hợp kim nhôm đổ bộ vào. Trong khi bộ đội ta, trong đấy có một người sau này được truy tặng anh hùng là thiếu úy Trần Văn Phương chỉ có mỗi tay không và giữ chặt lá cờ trên đảo Gạc Ma. Không có súng.
Và rồi lính Trung Quốc bắn, nó đâm. Nó đâm hạ sỹ Nguyễn Văn Lanh nhiều nhát trọng thương. Anh em cứ quần lộn với lính Trung Quốc như vậy...
Nó vừa chiếm được đảo Gạc Ma sau đó nó chuyển hướng, nó bắn tàu 505, 604, 605.”


Tàu HQ-604 của hải quân Việt Nam hứng chịu đạn pháo dữ dội của lính Trung Cộng và chìm dần xuống biển.
Theo tướng Lương, lệnh không được nổ súng cộng với sự chênh lệch lực lượng và khí giới đã khiến cho Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma, 64 người lính hải quân Việt Nam hy sinh trên biển. Vị tướng này chua xót nói:
“Đứng về góc độ người lính, đây là nỗi đau không chỉ của người lính hải quân mà cả người lính quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong lịch sử hải quân Việt Nam, chưa có trận nào mà chỉ có mấy phút thôi mà hải quân ta chết đến hơn nửa đại đội. Lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh cũng thế, làm gì có mấy phút mà ‘đi’ như thế... trong đánh nhau, ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó.
Đó là nỗi đau, mà nỗi đau này nó âm ỷ và sẽ đi cùng người lính cho đến khi kết thúc sứ mệnh trên mảnh đất này.”
Trong phát biểu của tướng Lương, có một phần mà đoạn video đã không ghi lại.
Đó là câu chuyện dưới thời TBT Nông Đức Mạnh, một quan chức ngoại giao đã đề nghị nhà nước nên yêu cầu Trung Quốc để phía Việt Nam được đến Gạc Ma trục vớt 3 chiếc tàu bị bắn chìm cùng 61 thi thể các chiến sỹ hy sinh trên biển.
TBT Nông Đức Mạnh nghe xong liền nói: “Có nên làm việc đó không? Cứ để họ nằm đó cũng đã làm sao"
CTV Danlambao

danlambaovn.blogspot.com