Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Cảm nghĩ của ô. Jean-Marie MÉRILLON -Cựu Đại Sứ Pháp tại Việt Nam

 
SÀIGÒN NGÀY 1 THÁNG 5 NĂM 1975
.
 
Lúc phi cơ xoay qua một độ nghiêng, lấy hướng qua Bangkok, tôi nhìn xuống Sài Gòn lần chót. Tự nhiên trong lòng tôi dâng lên một niềm ngậm ngùi thương tiếc tất cả những gì đang xảy ra dưới đất. Tôi như người bại trận, hay nói cách khác, tôi xin được làm bạn với người bại trận, một người bạn đã không chia xẽ mà còn bắt buộc Việt Nam Cộng Hòa phải gánh chịu hết tất cả... trong những ngày sắp tới.
.
Việt Nam và tôi có rất nhiều kỹ niệm, có quá nhiều quan hệ mật thiết suốt đời không phai lạt. Sống ở Việt Nam lâu năm, tôi cảm thấy thương xứ sở này. Tội nghiệp cho họ, họ có thừa khả năng dựng nước, nhưng cái quyền làm chủ quê hương đã bị các cường quốc chuyền tay nhau định đoạt. Tôi xin lỗi người Việt Nam. Tôi đã làm hết sức mình nhưng không cứu vãn được nền hòa bình cho dân tộc Việt. Vĩnh biệt Sài Gòn, Sài Gòn vẫn hồn nhiên với những mạch sống dạt dào ơn nghĩa, một khi đã chọn bạn hữu thâm giao.
.
Năm 1979, Đại sứ Võ văn Sung có thư mời tôi trở lại thăm Sài Gòn. Tôi từ chối với lý do không quen với cái tên Hồ chí Minh. Sài Gòn đã mất, tôi trở lại đó thăm ai? Ở đời có khéo lắm cũng chỉ gạt được người ta lần thứ hai, làm sao lừa dối được người ta lần thứ ba?
 
vnch0004

*
Người cộng sản giả bộ ngây thơ (ở một khía cạnh nào đó) nên tưởng nhân loại cũng đều ngây thơ như họ. Liên tục nói dối hàng bao nhiêu năm, tưởng như vậy quần chúng sẽ nhập tâm tin là thật. Họ lầm. Nói láo để tuyên truyền chỉ có lợi trong chốc lát, nhưng về lâu về dài thì chân lý của loài người sẽ đè bẹp họ. Ngày xưa Liên Xô đã xiết chặt sai khiến họ, dùng Việt Nam làm phương tiện đóng góp cho Nga. Họ có muốn thoát ly, có muốn nhờ Tây Phương tháo gở cho họ cũng không được nữa, vì đã từng phạm lỗi lớn là đã lường gạt Tây Phương…
.
Sau hết, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thua, nhưng thật ra người Việt Nam chưa thua cộng sản. Trận chiến chưa chấm dứt vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Mỗi năm, vợ chồng chúng tôi đều đi xuống Lourdes để kính lễ Đức Mẹ Lộ Đức. Luôn luôn tôi nhắc nhở nhà tôi, chúng tôi cùng cầu nguyện cho người Việt Nam đạt được nền hòa bình theo sở nguyện của họ. Tôi tin rằng Đức Chúa Trời và Đức Mẹ không bỏ rơi dân tộc Việt Nam.

 
Jean-Marie MÉRILLON
Cựu Đại Sứ Pháp tại Việt Nam
*

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

muốn chống Tàu, phải "khai tử" Việt cộng!

 
Theo Mỹ mất đảng, theo Tàu mất nước
 
*
 
 Việt Nam là một nước nhỏ và bị kẹp giữa hai thế lực quốc tế là Tàu và Mỹ. Ngày nay, Việt Nam còn đối diện với chủ nghĩa bành trướng Trung cộng đang thực thi ‘giấc mơ Trung Quốc’, viễn ảnh bị thôn tính lại một lần nữa xuất hiện trên đầu đất nước VN. Ở hoàn cảnh này, đcsVN phải đứng trước một sự lựa chọn khó khăn nhất vì giải pháp chọn lựa nào cũng đem tới bất lợi cho họ: theo Mỹ thì mất đảng, theo Tàu thì mất nước.
Nếu tự nhận theo Tàu thì đcs khó giải thích vì chẳng khác nào tự khoác lên mình nhãn hiệu bán nước, và sớm muộn cũng sẽ bị dân chúng VN đứng lên lật đổ. Nếu theo Mỹ thì phải từ bỏ độc tài cs, thực thi cải tổ chính trị và như thế là mất đảng. Đối với đảng viên, mất đảng là mất tất cả: những kẻ phạm tội trong quá khứ sẽ phải đối diện với pháp luật; những kẻ có ưu thế, quyền chức trong xã hội sẽ phải chứng tỏ khả năng của mình, một điều mà họ không có vì chức vụ đều đến từ móc nối hay quan hệ, và hậu quả dẫn tới là những ưu đãi đang hưởng sẽ phải chấm dứt.
Cuối cùng đcsVN cũng bắt buộc phải đi tới quyết định, giống như sự lựa chọn ‘theo Tàu’ của họ ngay sau khi nhìn thấy Liên Xô sụp đổ. Nếu đặt tất cả các điểm lợi hại lên bàn cân, cộng với hằng số bất di bất dịch là quyền lợi ích kỷ của đcsVN, thì chắc chắn theo Tàu là con đường phải chọn; vì sự tồn vong của đất nước không phải là ưu tiên tối thượng và vấn đề áy náy lương tâm đối với đcsVN.
ĐcsVN đã chọn con đường theo Tàu nhưng phải che dấu bộ mặt bán nước. Để thực hiện điều này thì cần phải dập tắt tinh thần chống ngoại xâm của người dân VN, bằng cách đàn áp tối đa tất cả những ai dám bàn tới chuyện Tàu cộng xâm lược, và đồng thời tuyên truyền, tạo tin rối để chứng tỏ nhà cầm quyền cũng có quyết tâm chống ngoại xâm.
 
Đàn áp thẳng tay
 
Ngày nay cơ bản quyền lực của nhà cầm quyền cs   đã không còn vững chắc do mất lòng dân, mất chính nghĩa, phe phái nội bộ chia rẽ và xâu xé nhau, khả năng lãnh đạo yếu kém và không thực tài, kinh tế suy thoái và gánh nặng tham nhũng. Họ chỉ còn sót lại một vũ khí duy nhất là bạo lực để duy trì quyền cai trị. Vì thế sẽ không là điều ngạc nhiên khi thấy công an VN bất chấp luật lệ, luôn sẵn sàng giở đủ mánh khóe lưu manh để đàn áp các tiếng nói bất tuân. ĐcsVN không muốn nghe dân mà chỉ muốn dân tuân phục và sợ họ.
Ngoài giải pháp đàn áp để bắt mọi người dân phải tuân phục và biết sợ nhà cầm quyền, tuyên truyền còn là một công cụ ít tốn kém để làm giảm bớt sự chống đối, với cách loan tin rối thường thấy như:
 
ĐcsVN còn mạnh và phe dân chủ đang yếu
 
Trong thời gian gần đây xuất hiện quan điểm có phần thiếu sót khi đánh giá sự thắng thua trong công cuộc tranh đấu bằng cách cân đo tương quan lực lượng trên bề mặt hình thức giữa bên độc tài cs và dân chủ. Phong trào dân chủ được đánh giá là còn rất yếu so với lực lượng quân đội và công an của chế độ. Đánh giá này chỉ nhìn thấy và so sánh quyền lực cứng (lực lượng vũ trang) giữa hai bên mà bỏ qua một loại quyền lực không kém lợi hại là quyền lực mềm bao gồm các yếu tố trừu tượng như lòng dân, chính nghĩa, kinh tế, xã hội… và cho rằng quyền lực cứng là tất cả yếu tố quyết định thắng thua. Lập luận này không phản ảnh thực tế của các phong trào đấu tranh bất bạo động trong quá khứ. Xin lấy một thí dụ đơn giản để hình dung: một căn nhà đồ sộ nào cũng phải đứng trên các chân cột. Chỉ cần một chân cột bị mối mọt làm mục nát thì căn nhà sẽ có nguy cơ bị sụp đổ. Khi đó, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể kéo đổ căn nhà. Thí dụ này cho thấy sức mạnh của các yếu tố ‘mềm’ như chính nghĩa, lòng dân, kinh tế… là những con mối mọt đục khoét các chân cột chống đỡ chế độ, và không thể không được tính tới khi làm cuộc đánh giá tương quan lực lượng. Đây là hàm ý đàng sau câu nói đã trở thành chân lý và được nhắc tới thường xuyên: ‘một chế độ mất lòng dân thì không thể tồn tại’. Khối cs Liên Xô sụp đổ chính là vì lý do này.
Từ trước, đcsVN đã nhận ra sự suy yếu từ nội tại của hệ thống cs nên họ đã thay đổi kinh tế theo hướng thị trường để tránh phá sản. Nhưng sau hơn 20 năm đổi mới, con rồng Việt Nam đã phải hạ cánh. Kinh tế đã hết hơi sau khi đã tiêu xài hoang phí các khoản đầu tư và vay mượn của ngoại quốc, để lại cả núi nợ, tham nhũng lan tràn, doanh nghiệp phá sản, lạm phát luôn cao hơn mức GDP. Vẫn chưa đủ, những phạm vi khác như an ninh, xã hội, giáo dục, môi trường đều đồng loạt xuống cấp thảm hại. Sự mục ruỗng này góp phần làm cho quyền lực của chế độ suy yếu thêm, đồng thời làm gia tăng nỗi bất mãn của quần chúng. Vì thế, đcsVN ngày nay không mạnh như sự phô trương bên ngoài của họ.
 
Toàn dân nên hợp tác với đcs chống ngoại xâm
 
Đây là lời kêu gọi thật khôi hài và mập mờ. Bình thường, bất cứ người VN nào nói tới chống ngoại xâm đều hiểu rằng ‘ngoại xâm’ chính là Trung cộng, nhưng nhà cầm quyền VN chưa bao giờ dám lên tiếng kêu gọi dân chúng VN ‘chống Tàu’. Vậy ‘ngoại xâm’ mà đcsVN kêu gọi cùng hợp tác chống lại là nước nào? Và tại sao đcsVN chống Tàu mà vẫn gia tăng bắt bớ những người dám công khai chống Tàu? 
 
Vừa hợp tác ‘toàn diện’ với Tàu vừa kiên quyết bảo vệ lãnh thổ
 
Lập luận này không thể ‘ngửi’ được, tương tự như chống cướp nhưng không khóa chặt cửa mà mở toang mời nó vào!
 
Giải pháp hàng hai
 
Hợp tác với cả Tàu và Mỹ nhưng không ngả về bên nào. Lập luận này không phản ảnh thực tế vì nhìn  tổng quát Việt Nam sẽ thấy ảnh hưởng Hán hóa đang tiến bước trong mọi lãnh vực an ninh quốc gia. Còn ảnh hưởng của Mỹ chỉ là thứ văn hóa tiêu xài, thời trang. Nếu muốn chủ trương không theo ai thì phải có khả năng đứng một mình. Việt Nam có là một đất nước hùng mạnh đến nỗi không cần nước nào giúp đỡ và không cần sự bảo vệ của nước nào không?
 
Hiện đại hóa quân đội
 
ĐcsVN đã làm rùm beng chuyện đặt mua tàu ngầm và các loại vũ khí tân tiến của Nga với danh nghĩa hiện đại hóa quân đội để bảo vệ chủ quyền quốc gia. Hiện tượng này cũng cần phải suy xét để tìm ra âm mưu lừa lọc được dấu kín bên trong. VN cần phải hiện đại hóa quân đội là chuyện đương nhiên vì đây cũng là trào lưu mà các nước Đông Nam Á đang tiến hành, và sứ mệnh bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của quân đội cũng không phải việc ngoài bổn phận của quân đội. ĐcsVN đang hiện đại hóa quân đội là sự thật nhưng có dùng vào việc bảo vệ chủ quyền hay không lại là vấn đề khác. Muốn tìm hiểu và đánh giá quyết tâm của quân đội VN trong chuyện bảo vệ ngư dân hay biển đảo, thì chỉ cần nhìn qua hàng xóm Nhật hay Phi Luật Tân để so sánh là sẽ rõ sự thật.
Việt Nam đang đứng giữa hai lựa chọn không thể trốn tránh và bất cứ người dân nào cũng thấy mục tiêu bảo vệ chủ quyền là tối thượng, đồng thời cũng thấy rõ kẻ có mưu đồ xâm lăng VN không phải Mỹ mà là Tàu cộng. Như thế chọn lựa đúng đắn đã rõ ràng. Nhưng đcsVN không nghĩ như thế. Họ đã làm ngược lại, để giữ đảng!
Trong cơn vùng vẫy tuyệt vọng để bám lấy quyền lực, đcsVN chỉ còn một cái phao duy nhất là lực lượng vũ trang. Ngay lực lượng bạo lực này cũng không phải là công cụ an toàn và có thể trở thành ác mộng cho đcsVN nếu giới này chiếm ưu thế trong hệ thống cầm quyền và thoát khỏi tầm kiểm soát của đảng. Suy cho cùng, cho dù sở hữu lực lượng vũ trang, vận mệnh của đcsVN trên thực tế là… ‘chỉ mành treo chuông’.
 
 Trần Văn Minh
07/05/2013

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

giáo sư Tương Lai - “.. nếu đừng có Marx !…”


“Nhưng nếu đừng có Marx…”
 
 *
 
Ông Nguyễn Phước Tường nói với ký giả Thomas Fuller; “Karl Marx là một nhà tư tưởng vĩ đại, nhưng nếu đời đừng có Marx, thì số phận Viẹt Nam đã khá hơn.”

Nhà báo đã đưa câu này lên tờ The New York Times.

Thomas Fuller là phóng viên phụ trách vùng Á châu của 2 tờ The New York Times và International Herald Tribune; và ông Tường -giáo sư Tương Lai, 77 tuổi- là cố vấn cho 2 đời thủ tướng Việt Nam Cộng Sản [ nhóm tư vấn các thủ tướng Việt Nam là Võ Văn Kiệt  Phan Văn Khải.]; Fuller đã đến tận nhà để gặp ông Tường.

Fuller viết, “Trên kệ sách của ông ta đầy những tác phẩm của Marx, Engels và Hồ chí Minh, dấu ấn của một đảng viên trung thành với đảng Cộng Sản, nhưng ông Tường nói, giờ này, ông không còn tin tưởng vào đảng nữa. Như rất nhiều người Việt Nam khác, ông mạnh miệng chống đối chính phủ”.

Ông nói với Fuller: “Việt Nam hiện theo chính sách độc tài của một đảng duy nhất; sống trong ruột của chế độ, tôi hiểu toàn bộ những sai làm, những hụt hẫng, những thoái hóa của nó. Nếu không được chấn chỉnh, nó sẽ tự sụp đổ.”

Người ký giả nhận xét, “Yếu tố quan trọng nhất là hiện nay đảng ộng sản đang phải vất vả đối phó với một xã hội mỗi ngày một thạo tin hơn; đọc tin qua Internet, họ biết nhiều hơn những gì truyền thông của chính phủ cho họ biết, và trở thành khắc nghiệt hơn.” 

Fuller còn viết: “Từ 38 năm nay, đảng Cộng sản đã bị thử thách bằng những cuôc va chạm quân sự với Trung quốc và với Cam bốt, bằng những cuộc khủng hoảng tài chánh, và những rạn nứt nội bộ; nhưng thử thách lần này khác: họ phải đối phó với phong trào chỉ trích lãnh đạo đang bùng nổ trong quần chúng.” Fuller nói nhận xét đó là của học giả Carlyle A. Thayer.

Cũng theo đó Thayer còn nói: “Mâu thuẫn dang xẩy ra tại Việt Nam; phong trào chống chính phủ tràn lan, trong lúc nỗ lực đàn áp cũng mạnh hơn.”

Tòa án Việt cộng bỏ tù bloggers, ký giả và nhiều nhà chống đối, nhưng người này vừa bị bắt, người khác đã cầm bút nhẩy vào thay chỗ; chính phủ khóa nhiều mạng, nhưng blogges vẫn luồn lách thoát ra bằng những kỹ thuật software hoặc xử dụng những mạng xã hội quốc ngoại.

Trương Huy Sơn, tác giả quyển “Bên Thắng Cuộc” viết dưới bút hiệu Huy Đức, nhận định: ”Càng ngày càng nhiều người Việt Nam chống chính phủ hơn, và luận điệu chống đối cũng càng ngày càng bạo hơn.”

Fuller cho là khách bang quan không thể hiểu được tâm trạng chống chính phủ của những người đang di xe gắn máy - một phương tiện xê dịch tiến bộ so với chiếc xe đạp họ cưỡi 10 năm trước.

Việc cải thiện cuộc sống vật chất không giúp được đảng Cộng sản mua chộc được lòng dân, mặt khác, tình trạng công khai tham nhũng của những người cầm quyền lại làm gia tăng mức độ bất mãn. Trong bảng liệt kê 176 chính phủ tham nhũng, Việt cộng đứng hàng thứ 123; cán bộ nhà nước Hà Nội bẩn hơn viên chức chính phủ của 122 nước khác, bẩn hơn cả cán bộ Trung cộng.

Nhiều kinh tế gia nhận định, “Người trẻ Việt Nam cần mẫn và thông minh, nhưng giới lãnhđạo lại buông tay, thả trôi không buồn tìm cho ra một chính sách rõ rệt.”

Ông Peter R. Ryder; giám đốc điều hành công ty đầu tư Indochina Capital than phiền, “Trong suốt 21 năm làm việc tại Việt Nam chưa bao giờ tôi thấy hai giới doanh nhân và trí thức tỏ ra chán nản như hiện nay. Cộng đồng doanh nhân đã có nhiều cuộc thảo luận tìm lối thoát, va đảng viên Cộng sản cũng vậy. Ai cũng ưu tư về việc không biết Việt Nam trôi về đâu.

Kinh tế gia Lê Đăng Doanh mô tả sinh hoạt “Diễn Đàn Kinh Tế Mùa Xuân” vừa tổ chức hồi đầu tháng Tư là mọi người tranh nhau cái máy vi âm, mọi người thi đua chỉ trích là chính phủ chỉ hứa mà không thực hiện. “Quả là một cuộc khủng hoảng tín nhiệm, không ai tin ai nữa.” Ông Doanh nói.

Tháng Hai vừa rồi, chính ông Tường cùng một số người khác viết thư ngỏ cho ông Nguyễn Phú Trọng yêu cầu sửa đổi Hiến Pháp để thực sự trả quyền trị nước về cho nhân dân.

Bài viết của Fuller tạo được nhiều phản ứng của độc giả. Một độc giả lấy bút danh là Party State (Đảng Nhà Nước), từ Vancouver, viết “Đảng Cộng sản Việt Nam đã mục nát đến mức không thể không xụp đổ; tuy nhiên sau đó, cái gì sẽ thay nó. Một thể chế độc tài quân phiệt?” Ông Đảng Nhà Nước e là một tình trạng tệ hại hơn cái chế độ đảng trị hiện nay sẽ lên cầm quyền tại Việt Nam.

Một độc gỉa Anh, cư dân quận Royal Berkshire viết “Thế hệ chúng tôi đã tham gia phong trào phản chiến chống chiến tranh Việt nam, giờ này chúng tôi cúi đầu xin lỗi nguời Việt nam, chúng tôi đã xuống đường, tạo áp lực đòi quốc hội Hoa Kỳ cắt đứt mọi viện trợ cho quân, dân Nam Việt. Nói cách khác, chúng tôi đã tiếp tay giúp ông Hồ chí Minh và đảng Cộng Sản (Bắc việt) chiếm miền nam.

“Nếu ông Hồ không làm cách mạng, và nếu chúng tôi không tiếp tay ông ta thì ngày nay Việt Nam đã tốt đẹp biết bao, với nửa thế kỷ theo sinh hoạt thị trường tự do. Họ có thể như Nam Hàn, Nhật, Thái Lan, hoặc Singapore.”

Một độc giả Việt Nam (đảng viên CS?) rầy rà ông độc giả người Anh. Ông Việt Nam này viết: “Không hiểu gì về VN thì đừng viết; nếu nước ông bị nước khác phá nát, dân nước ông bị coi như súc vật, thì ông sẽ làm gì? Nhà độc tài Ngô Đình Diệm không do người VN bầu lên, mà do người Mỹ đưa về. Nếu Hồ Chí Minh không làm cách mạng, thì cũng có người khác làm thôi.”

Chiến tranh Việt Nam, nhất là giai đoạn thứ nhì từ 1954 đến 1975, không phải là một cuộc cách mạng như ông độc giả Việt Nam viết, mà chỉ là tham vọng “giải phóng miền nam” bằng súng và bằng máu.

Trong giai đoạn đó, cả hai miền Nam và Bắc Việt Nam đều độc lập, như Bắc và Nam Hàn. Bắc Hàn - với sự tiếp chiến của chí nguyện quân trung cộng- cũng đã kéo xuống “giải phóng” Nam Hàn. Quân đội Nam Hàn cũng đã bị đẩy vào mũi Phú San -xẻo đất cuối cùng của Nam Hàn như mũi Cà Mau của Nam Việt- thì được Thống tướng Mac Arthur đưa quân Liên Hiệp Quốc vào giải cứu.

Trong chiến tranh và sau đó, người Mỹ không bao giờ coi người Nam Hàn là “súc vật”, và 60 năm sau chiến tranh kỹ nghệ Nam Hàn đang tranh thương ngang ngửa và hoàn toàn bình đẳng với sản phẩm Hoa Kỳ trên thị trường thế giới, kể cả thị trường nội địa Mỹ.

Chỉ trích Tổng thống Ngô Đình Diệm độc tài ư? Có thể vì nhu cầu chiến tranh, ông Diệm không để người Việt Nam trong những năm đó được hưởng đầy đủ tự do như người Pháp, người Mỹ; tuy nhiên so với thiên đường VC thống nhất và hòa bình hôm nay thì người Nam Việt “ngày trước” vẫn tự do hơn rất nhiều!

Sau Thế Chiến Thứ Nhì có 3 nước bị chia đôi: Việt Nam, Trều Tiên và Đức. Bắc việt, Bắc Triều tiên và Đông Đức do những chính phủ Cộng sản cai trị; hai trong ba nước này đã thống nhất lãnh thổ.

Dân Đông Đức, nhân cơ hội chế độ Cộng sản sụp đổ tai Nga, nổi dậy chống chính phủ, và sau đó đã sát nhập với Tây Đức, trở thành một quốc gia nguyên vẹn và thịnh vượng như trước Thế Chiến.

Việt Nam thống nhất lãnh thổ bằng “chiến thắng quân sự” của Bắc việt; hai triệu người Nam việt bỏ nước ra đi, nửa triệu người khác vào tù, và 38 năm sau tình trạng thống khổ được san bằng đều cho 90 triệu con người sống trên phần còn lại của lãnh thổ Việt Nam; từ một địa điểm dưới ải Nam Quan đến ũi Cà Mau -trừ Hoàng Sa và trường Sa!

Sau 60 năm phá hại đất nước, ông Nguyễn Phước Tường giật mình tỉnh ngộ để chỉ than được một câu: “Nếu đời đừng có Marx, số phận Việt Nam đã khá hơn !”

Nhiều người tin là chỉ cần “đặt câu hỏi đúng là giải quyết được một nửa khó khăn”; hy vọng có thể sửa tin tưởng này bằng câu, “tỉnh ngộ là đi được nửa đường cách mạng.”
Cuộc đứng dậy của nhân dân Việt Nam lần này mới thật là một cuộc cách mạng. Hai chữ “cách mạng” gán cho cuộc nội chiến, nồi da xáo thịt của ông Hồ Chí Minh không chỉ sai lầm thôi, mà còn đánh lận lịch sử nữa!

 
Nguyễn đạt Thịnh

 



 
 

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

đất nước bị bọn "cướp chính quyền" Cai Trị!


KHI NHỮNG KẺ CẮP CAI TRỊ ĐẤT NƯỚC

-Lão Móc -    

 

“Đảng ta là đảng ‘thần tiên’
“‘Đa… lô’ thì được, đa nguyên thì đừng!”
 

 
Câu thơ theo trường phái Bút Tre  diễn tả y chang cái tình cảnh của Đảng CSVN hiện nay trước đòi hỏi tự do, dân chủ, đa nguyên, đa đảng của toàn dân. 
 
Câu trả lời dứt khoát của những lãnh đạo đảng CSVN là: Không! Không bao giờ có đa nguyên, đa đảng gì sốt cả!   
 
Trần Văn Giàu, lý thuyết gia Mác-xít thời Hồ Chí Minh, đã nói lên điều này trong cuộc hội thảo “Về công cuộc cải tổ, cải cách, đổi mới ở các nước Xã Hội Chủ Nghĩa anh em và ở Việt Nam” vào ngày 7 tháng 1 năm 1990, tại nhà văn hóa Lao Động thành Hồ, nhân dịp phong trào đòi Tự Do Dân Chủ ở Ba Lan, Tiệp Khắc bùng nổ; và người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại đò đa nguyên, đa đảng. Trần Văn Giàu nói như sau:
  

“Chúng ta tự giải phóng chúng ta, Đảng ta lãnh đạo không có ai chối cãi, mà cái thời đại đó cũng không ai tranh giành từ 1930 đến 1945, cho đến năm 1975, không ai đứng ra tranh giành, không có ai tuyên truyền cho đa đảng để mà chống Pháp, chống Mỹ cả, bởi vì chống Pháp, chống Mỹ là chết, có gan chịu chết mới tìm ra sự sống, mà trong sự chết đó, chỉ có một mình anh Cộng Sản là có gan, và có tài đứng ra tổ chức cách mạng bằng kháng chiến mà thôi… Bây giờ Âu Châu rục rịch, Pháp Mỹ tuyên truyền to, họ đăt vấn đề đa đảng nghĩa là họ muốn giành cái gì đó, mà giành cái quyền hồi trước 75, trước 45 nghĩa là giành cái quyền chế cho dân tộc! Còn bây giờ là giành cái quyền… hưởng lợi trong hòa bình, trong sự xây dựng, họ không thành công đâu. Tuy vậy, tuy rằng ở Việt Nam sẽ không có cái chuyện như Thiên An Môn đâu, không có đâu, sẽ không có một trăm máy ưoi đảng như Hungary đâu, sẽ chỉ có mình đảng Cộng Sản mà thôi, nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam biết cái tình hình, biết cái khó khăn, sửa đổi, đổi mới, phải đổi mới…” 

 
Đó, mọi sự đã rõ như ban ngày: Đòi đa nguyên, đa đảng là “giành cái quyền hưởng lơi trong hòa bình”. 
 
Thì ra sự cai trị độc đảng như hiện nay là vì cái ăn, cái lợi. Những người chủ trương hoà giải , hoà hợp nên đọc kỹ đoạn này. Chính những người Cộng Sản khi chiến tranh còn là đồng chí với nhau, nay hòa bình họ ngồi lại với nhau để hưởng lợi. Khi chia lợi không đồng đều, họ còn chắng tiếc tay hạ sát nhau. Huống chi là quý vị chưa nếm mùi nguy hiểm như họ, nay tiệc dọn ra, muốn đập đuôi nhảy vào… chia bớt phần của họ, nếu quý vị bị họ “thịt” ra để khẩu phần của họ không giảm sút thì việc ấy xét ra cũng chẳng có gì bất công cho lắm đâu. Bởi vì, chẳng những họ phải bảo vệ món ăn của người Cộng Sản không nhỏ bớt, và họ còn dùng “thịt” của quý vị để là khẩu phần họ to lên. Rốt cuộc, “thịt” mà quý vị muốn hiến dâng cho dân tộc, chỉ rơi vào thứ miệng hùm mà quý vị tưởng là đang ngủ, thấy nó đẹp và hiền như loại mèo nhà, nên âu yếm vuốt râu, dẫn chúng cùng đi, mong làm vui mắt thiên hạ; không dè, đó chỉ là con hù vờ ngủ… có tim! 
(Trích “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” tiểu luận của Nguyễn Việt Nữ, trang 266). 

* 

Thực ra không cần phải nhân dân đòi hỏi phải đa nguyên, đa đảng mà chính là đảng CSVN đã cho “ra đời” và đã “xoá sổ” hai đảng Xã Hội (do Nghiêm Xuân Yêm làm Chủ tịch) và đảng Dân Chủ (do Nguyễn Xiển làm Chủ tịch, Hoàng Minh Chính làm Tổng Thư ký) sau khi xét thấy bất lợi cho đảng.
 
Xin mời độc giả nghe Tiến sĩ Luật Nguyễn Mạnh Tường giả thích về chuyện ra đời và dẹp bỏ 2 đảng này như sau: 
  

“… Như đồng chí đã biết, Đảng ta đã lập ra đảng Xã Hội và đảng Dân Chủ. Đảng Xã Hội dành cho bọn trí thức và đảng Dân Chủ dành cho bọn tư sản. Đồng chí cũng biết rằng Đảng không làm điều gì mà không cân nhắc kỹ. Những người mác-xít cố chấp có thể trách ta đã xây dựng những đảng phái sai trật hẳn với quan niệm mác-xít của một đảng chính trị.
 
Rằng hai đảng này không đáp ứng đúng đòi hỏi mác-xít, chúng ta xin lỗi, nhưng ta có cái lý của ta. Trước Cách mạng, trường Pháp đào tạo ra nhiều thế hệ trí thức đã theo ta trong kháng chiến. Nhưng trong 10 năm kháng chiến, trường Pháp còn đào tạo thêm những thế hệ trí thức khác. Khi trở về Hà Nội, một số đã bỏ ta, đi làm, đi học ở nước ngoài. Đối với những kẻ ở lại, ta không thể bỏ rơi họ. Trước hết, vì lợi ích của chính họ, giúp họ theo kịp những tiến bộ của nhân dân dưới sự lãnh đạo của ta. Sau nữa, khi trở về Hà Nội sau mười năm kháng chiến, ta vấp phải một tầng lớp dân chúng quá quen nghe nói đến tự do và nhân quyền; vì không muốn lộ bộ mặt chậm tiến, nên ta phải nói cùng thứ ngôn ngữ với bọn thực dân Pháp cũ. Ta phải giả đò tôn trọng quyền của người dân được xây dựng những đảng phái chính trị để bảo vệ quyền lợi của họ. Sau cùng, về mặt đối ngoại, chúng ta phải bảo đảm với dư luận thế giới, về những tự do chính trị mà chúng ta sẽ cho dân hưởng sau khi người Pháp đi khỏi. Nhưng dĩ nhiên là dưới cái bề mặt phỉnh gạt ấy, chúng ta không thể mất cảnh giác, mà phải tiếp tục điều khiển hai cái đảng mà chúng ta gọi là “anh em” từ lúc chúng ta mới dựng chúng nên và trong suốt thời gian chúng còn hoạt động.”… 

 
(Trích “Tiếng vọng trong đêm”, bản dịch của Thụy Khuê).    
 
Và, như đã biết, đảng CSVN đã khai tử hai đảng Dân Chủ và Xã Hội. Xin mời nghe hai nhân vật trong truyện “Tiếng Vọng Trong Đêm” của Tiến sĩ Luật sư Nguyễn Mạnh Tường nói về chuyện này:
 
“-Anh nghĩ sao về việc kết án tử hình hai đảng anh em mà đảng cộng sản là cha đẻ và cha nuôi?
 
-Thực ra thì tôi thấy không cần phải bóp cổ hai đứa con mà đảng cộng sản đã cho ra đời. Đó là những hài nhi ngoan ngoãn khó bì, giữ trò con rối tuyệt vời.
Những máy người này được vo dầu mỡ tốt đến độ chúng chạy hay như những người máy. Đó là những máy hát thời xưa chỉ biết đọc những đĩa cũ.
 
Mặc dù hai đảng anh em biểu thị rõ đặc điểm câm và ỳ, nhưng chúng vẫn là những đảng chính trị có thể làm lợi cho phong trào đa nguyên đa đảng. Vì vậy đảng Cộng Sản thấy cần phải khẳng định sự độc quyền lãnh đạo.
 
-Đi từ thực tế Việt Nam, chúng ta thử trình bầy sự độc quyền lãnh đạo của Đảng Cộng Sản:
 
Một cái đảng giữ độc quyền lãnh đạo khai trừ tất cả những đảng khác, là hình ảnh một kỵ sĩ phi ngựa một mình. Quyền lực của nó là tuyệt đối, nó không lệ thuộc vào bất kỳ điều kiện nào. Nó không cần ai làm cố vấn, không cần hỏi ý kiến người khác. Không thể làm gì nếu không có lệnh của nó và tất cả mọi lệnh mà nó ban ra phải được thi hành. Nó không chịu bất cứ sự kiểm soát nào. Nó cho phép, thậm chí khuyến khích tung hô những cái hay mà nó làm, nhưng cấm phán đoán và phê bình những cái dở do nó gây ra. Luật pháp diễn tả ý nguyên của dân, nhưng cái đảng này nó ở trên luật pháp và ở trên dân. Không một thẩm quyền nào có thể xử án cái đảng, bởi vì nó không thể tạo ra một tòa án để xử chính nó. Nó có thể ra lệnh cho thuộc dân của nó phải tự kiểm thảo, nhưng bản thân nó không làm. Không có con đường kháng cáo nào chống lại một trong những quyết định bị dân kêu ca của nó. Chỉ có nước chờ sự phán xét của Thuợng Đế! Nhưng cái đảng còn ở trên Thượng Đế!
 
Khuyết tật cơ bản của chế độ này là kẻ cầm quyền, khi cần quyết định, không thể lựa trong một số biện pháp khác nhau đã được tuyển chọn, mà hắn chỉ có một biện pháp duy nhất là của chính hắn, mà chưa chắc đã hay. 
 
Người ta có thể phản bác rằng Lãnh tụ thế nào cũng chả hỏi ý kiến những nhân vật trong Bộ Chính trị, trong Ban Bí Thư, trong Ủy Ban Trung Ương Đảng. Nhưng đừng nên quên rằng, trong Đảng bao trùm một không khí kỷ luật sắt và sự lo sợ bị trừng phạt và tham vọng được thăng quan tiến chức và được hưởng đủ loại ân huệ bổng lộc, từ nhà ở, lương bổng, đến những công vụ béo bở ở nước ngoài, rồi những lợi lộc mà con cái được hưởng, và sự sợ hãi cũng như tham vọng làm tê liệt cái lưỡi của hơn một người cộng sản và giải thích tại sao tất cả các thuộc hạ khi được Lãnh Tụ hỏi ý kiến luôn luôn nghiêng mình với nụ cười và tuyên bố kinh ngạc trước trước thiên tài và sự thông bác của LãnhTụ!
 
Người dân cũng vậy, không thể nào khác, một khi có vinh hạnh được Đảng hỏi đến! 
 
Lãnh Tụ có thể than thở như Moise: "Tôi đầy quyền lực nhưng cô đơn”, nhưng hắn không thể chờ đợi một sự cứu trợ nào của Thượng đế bởi vì chính hắn là Thượng đế trong xứ sở của hắn. Hắn bị cấm cố chung thân trong cô đơn!”
 
Và nhân vật tiểu thuyết “Tiếng vọng trong đêm” của Tiến sĩ Luật Nguyễn Mạnh Tường nhận xét như sau:
 
“Hai cuộc Cải Cách Ruộng Đất và Cải Tạo Tư Sản dẫn tới sự tịch thu đơn thuần ruộng đất trong tay địa chủ ở thôn quê và nhà cửa trong tay gia chủ ở thị thành. Cuộc cách mạng hoàn tất năm 1945 tự nhận là vô sản. Những người cách mạng vô sản không những thiếu văn hoá trí thức, lại cũng không có động sản và bất động sản nữa, có nghĩa là họ không thể cai trị một xứ sở, điều khiển một dân tộc. Không thể đòi hỏi gì ở những người bụng rỗng, quần áo rách, không có cơm ăn, không có nhà trú qua đêm. Khi người ta thiếu tiền, người ta lấy ở chỗ có. Đó là ăn cắp và trong một xã hội có luật, có cảnh sát, thì sẽ bị bắt, bị tù. Nhưng những người cách mạng vô sản nào có coi luật lệ ra gì: họ chỉ cần tuyên bố trắng rằng sở hữu là ăn cắp! Rằng những người có đất có nhà đồng lõa với phản động, rằng tất cả phải biết câu: lấy của kẻ cắp không phải là ăn cắp! Về phương diện kỹ thuật thì chỉ cần ban sắc lệnh bãi bỏ sở hữu cá nhân. Là xong trò!” 
 
(“Tiếng vọng trong đêm, bản dịch của Thụy Khuê, trang 96-97)  


Ngày 30 tháng 4 năm 1975, con trăn miền Bắc đã nuốt trộng con nai miền Nam. Chế độ man rợ đã chiến thắng nền văn minh – nói theo cách nói của nhà văn Dương Thu Hương và miền Bắc đã cai trị miền Nam như một đoàn quân ngoại nhập trong 37 năm qua.
 
Nói theo cách nói của “người trí thức lầm đường” Nguyễn Mạnh Tường được cất lên từ “tiếng vọng trong đêm”: Chính những người cách mạng vô sản - những kẻ cắp – đã cai trị đất nước VN trong 37 năm qua! 
  

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com    

 

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Người Lính Già 73-LPN - muốn dứt khoát - Đoạn Kết (3)

From: "LePhuNhuan@aol.com" LePhuNhuan@aol.com
 
.
PHẦN BA ( 3 ) và ĐOẠN KẾT
  • Có Nên Hợp Tác Với Việt Công Để Chống Tàu cộng ?
Chỉ cần nghe, thấy hai chữ “ Tàu cộng” và “ Việt cộng”  và có hiểu biết chút ít về cộng sản , ai cũng phải có ngay câu trả lời .  - Tàu cộng đươc  Hồ chí Minh và đảng Việt cộng xưng tụng “ là đàn anh thắm thiết , là bậc thầy vĩ đại, là ân nhân “ nhường cơm xẻ áo “ đời đời nhớ ơn , là đồng chí vĩ đại trong thế giới vô sản . . .” thì  sự gắn bó của họ quả thật đã ở mức “bền chặt ” .
 
Như đã nói ở các phần trên, sự lệ thuộc của Việt cộng vào Tàu cộng mỗi ngày càng sâu đậm, đến nỗi nhà cầm quyền Việt cộng thẳng tay đàn áp, bắt bớ, đánh đập tàn nhẫn bất cứ ai có lời nói nào chống lại sự hung hãn của Tàu cộng trong việc lấn chiếm lãnh hải và lãnh thổ Việt Nam.Chỉ cần nghe lại hai bản nhạc  “Anh Là Ai ? “ và “ Việt Nam Tôi Đâu “  của Việt Khang cũng đủ hình dung trọn vẹn sự lệ thuộc này. Lời nhạc rất ngắn, và ai cũng có thể nghe lại , xem lại, để tự hỏi : “ tại sao và do đâu mà một người trẻ như thế lại có thể viết lên hai bản nhạc, mà nghiệm ra như một bản án tố cáo tập đoàn tay sai bán nước Việt cộng, cam tâm làm tay sai cho Tầu ? “
Phải chăng thực tế hàng ngày diễn ra trên mọi nẻo đường đất nước mà Việt Khang đã ghi nhận được khi anh đi lưu diễn văn nghệ đã giúp anh có một cái nhìn, một suy nghĩ, một nhận thức về thực trạng đất nước , để rồi biến nó thành lời ca, tiếng hát ?
Những lời tố cáo Việt gian cộng sản làm tay sai cho Tàu cộng mạnh mẽ nhất, xác thực nhất, đau đớn nhất lại xuất phát từ chính những con người đã lớn lên trong chế độ đó,  đã từng phục vụ cho chế độ đó , và hơn ai hết họ thấy rõ những cái khom lưng, cúi đầu của bọn Việt cộng trước quan thầy Tàu cộng ( như đã trình bày ở phần một )
Chưa vội nói đến những người hiện sống ở  nước ngoài như Bùi Tín, Dương Thu Hương, Trần Khải Thanh Thủy . . . giới trẻ Việt Nam, tuổi không quá con số 38 năm sau chiến tranh, đã và đang lên tiếng báo động về đại họa mất nước về tay Tàu cộng , qua sự hợp tác của Việt cộng, với những bằng chứng không thể chối cãi.Bao nhiêu tài liệu lịch sử được giải mật từ thời Hồ chí Minh cho đến nay cũng không hiếm. Biên cương Quốc Gia đã bị cộng sản tìm mọi cách xóa nhòa bằng “ tính đảng” , bằng mỹ từ “ quốc tế vô sản “. Việt cộng đã liên tục và có hệ thống làm suy nhược , tiêu diệt tinh thần độc lập, tự cường của dân tộc trước kẻ thù phuong bắc bằng cách tuyên truyền , nhồi nhét vào đầu dân hình ảnh“ vĩ đại”  của Tâu cộng , nào Mao lãnh tụ vĩ đại , nào Trung quốc vĩ đại , nhà máy vĩ đại, công trường vĩ đại , quân đội vĩ đại . . . cái gì cũng vĩ đại . . . cùng lúc xuống giọng, rỉ tai, nước ta nhỏ, dân ta nghèo , thế ta yếu . . . để tuần tự đưa tới 16 chữ vàng, hướng tới tương lai, hợp tác TOÀN DIỆN , sát nhập vào đàn anh cho khỏe ! ! ! Nhìn lá cờ  sáu (6) sao mà Việt cộng dâng cho Tập Cận Bình để biết sự thật vẫn là sự thật !
        Tinh thần Dân Tộc trong quân đội, cán bộ cũng bị bào mòn qua những cuộc “ rèn cán , chỉnh quân” , thanh trừng chỉnh huấn ”  để chỉ tuyệt đối trung thành với “ đảng “ chớ không phải với Tổ Quốc. Bản chất ấy của Việt cộng cũng vẫn đang hiện hữu , được qui định rất rõ trong cái gọi là “hiến pháp” , - cái mà giới trí thức, thanh niên, sinh viên , các tôn giáo đang đòi hủy bỏ.
 
        Bằng chứng rõ nhất và gần nhất là trường hợp của hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên  ( sinh năm 1992 ) và Đinh nguyên Kha ( sinh năm 1988 ) bị bắt giam và truy tố về tội “ chống phá Nhà Nước “ khi kêu gọi  chống quân Tàu xâm lược “ . Theo thông báo, hai sinh viên trẻ này sẽ bị đưa ra xét xử tại tòa án Long An vào ngày 16 tháng 5 này.Khi đưa hai sinh viên này ra tòa với tội danh như vậy, có phải Việt cộng đã xác nhận trước cả thế giới rằng “ chống Tàu cộng “ đồng nghĩa với “ chống Việt cộng”  ?
Điều đó cũng có nghĩa là “ tiếp tay với Việt cộng” cũng là “ tiếp tay với Tàu cộng “ .

        Điều đó cũng lại có nghĩa là ; “ những ai kêu gọi tiếp tay với Việt cộng, thật ra cũng là kêu gọi tiếp tay với Tàu cộng.”

        Để nhìn thấy rõ vấn đề hơn, xin lùii lại một bước, hãy cố tìm hiểu xem Việt cộng có cách nào thoát khỏi gọng kiềm áp chế của Tàu cộng ? Quý vị hãy giúp nghĩ xem có cách nào ?
        Lực lượng đấu tranh ở trong nước đã trả lời : “ chỉ có một cách duy nhất là Việt cộng hãy hòa hợp, hòa giải với người dân, hãy trả lại Quyền Dân cho Dân Tộc Việt Nam,  bầu lại Quốc Hội  Lập Hiến, tôn trọng quyền Tự Do ứng củ và bầu cử cho mọi công dân Việt Nam, tôn trọng các điều khoản về nhân quyền như đã ghi trong bản tuyên ngôn và công ước quốc tế về nhân quyền . . .”        Chỉ có như thế mới có sự đoàn kết toàn dân, mới qui tụ được khối sức mạnh dân tộc , và từ đó mới có tiếng nói mạnh mẽ của một dân tộc độc lập. thoát ra khỏi ảnh hưởng của Tàu cộng .Nhưng rất tiếc, dù đã lùi lại để tìm hiểu vấn đề thì cũng thấy là bất khả thi, vẫn bế tắc , chừng nào còn đảng Việt cộng
 . Tại sao ?
- Bởi vì Việt cộng đã xin xỏ của Tàu cộng quá nhiều , đã nhận của nó quá nhiều, đã lệthuộc quá nhiều trong suốt gần thế kỷ ( từ 1930 với Hồ chí Minh ) , đã bị chi phối quá nhiều, đã bị gài quá nhiều Trọng Thủy – Mỵ Châu từ hạ tầng lên đến trung ương , từ cơ sở kinh tế , tài chánh , đến lịch sử, địa lý , từ quân đội đến ngoại giao , an ninh nội chính . . . Ai biết được ai là kẻ nội thù ?
Đối với người tị nạn cộng sản ở hải ngoại , chung ta đã và đang chống Tầu cộng  đã xâm lấn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam bằng nhiều cách :  biểu tình, tố cáo trước Liên Hiệp Quốc, trước dư luận quốc tế, trước các tòa lãnh sự, đại sứ Tầu cộng  ở khắp nơi. Các học giả ,các sử gia … đã và đang tìm kiếm mọi tài liệu cần thiết để xác minh chủ quyền của Việt Nam.
Chúng ta đã và đang làm tất cả những gì chung ta có thể làm được, mà không cần chui vào rọ của Việt cộng . Tôi chỉ mới nói “ rọ “ , chứ thật ra còn là cái  “bẫy “, như Hồ chí Minh đã từng kêu gọi để rồi tiêu diệt các đảng phái Quốc Gia,  các thành phần yêu nước không cộng sản, trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.


Hãy nhìn lại THẾ và LỰC của người tị nạn . - Chúng ta không có chính phủ, không có quân lực, không có ngân sách quốc gia, không súng đạn . . .  thì chúng ta chống Tàu cộng bằng cách gì ngoại việc yểm trợ quốc nội bằng quốc tế vận và ngoại giao ?Việt cộng dùng ngáo ộp Tàu cộng để lôi kéo người hải ngoại về dưới trướng của họ chứ đâu phải thực tâm chống Tàu cộng xâm lăng .  Nếu thât tâm chống Tàu cộng xâm lăng thì điều cần hơn hết và trước hết là phải huy động khối đại dân tộc ở quê nhà, hòa giải và hòa hợp với chín mươi (90) triêu đồng bào ở trong nước, phải kêu gọi sự hợp tác của họ,chứ tại sao lại chỉ vọng ngoại , nhìn ra nước ngoài ?
 
Chính khối đại dân tộc đó mới thực sự đổ xương máu để bảo vệ Tổ Quốc khi cần. Không hòa giải, hòa hợp với đại khối dân tộc đó, mà chỉ tìm cách lôi kéo khối người gốc Việt ở nước ngoài , chỉ càng thêm lộ liễu sự gian dối bẩn thỉu của một tập đoàn cộng sản PHI DÂN TỘC . 
        Những ai muốn tiếp tay với Việt cộng thì hãy xem lại lịch sử cuộc kháng chiến chống Pháp , để biết Việt công Hồ chí Minh đã thẳng tay tàn sát` người yêu nước như thế nào, trước khi về qui thuận với Việt cộng.
Chưa vội nói tới tương lai xa ( ngay cả khi chết ,muốn được chôn trên quê hương cũng không được ) , nhưng trước mắt sẽ là những ánh mắt của đồng hương, của những người quen biết . . . mà khi nhìn, người còn lương tri ắt phải biết xấu hổ , ngượng ngùng . . . .        
 
ĐOẠN KẾT
 
        Tóm lại, Việt   cộng không cần tốn công, tốn của, tốn thời giờ tìm những con cò mồi mê danh, hám lợi, mê sảng quyền lực để kêu gọi Hòa Giải – Hòa Hợp với khối người gốc Việt ở các nước ngoài  ( vì tị nạn cộng sản ) , vì cũng chẳng tới đâu. Những người gốc Việt này đang sống trong những nước Tự Do, Dân Chủ , nên ý thức chính trị của đa số không phải như dân Bắc Hàn. Họ đã có khá đầy đủ những gì mà họ đã bị cướp mất bởi Việt cộng.Họ liên tục lên tiếng, không vì danh, không vì lợi, không a dua theo kẻ cầm quyền để được hưởng một vài cái xoa đầu, vỗ vai, hay một vài quyền lợi nào đó . . . Họ lên tiếng, miệt mài và liên tục, chỉ để yểm trợ cho đại khối dân tộc tại quốc nội  được có những quyền căn bản của con người như nhiều dân tộc khác, như những gì mà họ đang được hưởng tại nước ngoài.
        Việt cộng hãy lo hòa hợp, hòa giải với khối đại dân tộc ở trong nước trước đã, rồi khối người gốc Việt ở nước ngoài sẽ  nhìn vào đó mà có thái độ cần thiết. Họ sẽ vẫn chỉ là lực đối trọng với mọi chính quyền ở trong nước , để yểm trợ , bảo vệ quyền sống của người dân trên Quê Mẹ của mình, chống lại mọi áp bức của kẻ cầm quyền .   Khủng bố không được nữa rồi . Mua chuộc liệu được mấy người ? Liệu có mấy người nghe theo ? Hãy mau mau tỉnh ngộ  !
( Người Lính Già 73 – LPN )
Đính kèm, mời nghe để chia xẻ :
- Bé Hugo và Papa hát bài : ANH LÀ AI ?
Mời thưởng thức nhạc, lắng nghe phần lời , để thấm thía, chia xẻ với đồng bào về tai họa mất nước về tay Tàu cộng :
 
 Mời nghe : TrRIỆU CON TIM : bé Hiếu Hugo : dù chỉ mới 5 tuổi, vẫn cất cao lời kêu gọi các các ông bà, cô, chú, bác, anh chị : hãy biết yêu quê hương VN, hãy biết đau nỗi đau người dân, đừng lặng câm, đừng thờ ơ … chúng ta là giòng giống Lạc Hồng, là con cháu Rồng Tiên, đừng cam tâm làm nô lệ cho Tàu . . .https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=PdkVyewpVGQ
 

*


Bu`i Ba?o So+n CVA65
"When you cannot defend freedom through peaceful means, you have to use arms to fight..." Marek Edelman
 
Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done.