Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

T H Ơ Ngô Minh Hằng - "CẢM ƠN TÌNH BẠN TUYỆT VỜI..."

Friday, December 6, 2013

CẢM ƠN TÌNH BẠN TUYỆT VỜI



Trân trọng gởi đến tất cả những NGƯỜI BẠN QUÍ đã nâng NMH khi sóng đời xô xuống.
 
 
 
BẠN - BÈ thường thấy đi chung
Nhưng BÈ và BẠN chẳng cùng bên nhau
BẠN thì trước cũng như sau
Sang hèn không đổi, nghèo giàu chẳng thay
BẠN, khi ta gặp không may
Góp lòng xoay trở, chung tay đỡ đần
BẠN, khi ta xuống tinh thần
Tận tâm an ủi, ân cần xẻ chia
BẠN, không mốt nọ mai kia
Nghe lời xiểm nịnh mà lìa tình thân
BẠN, trong suốt quãng đường trần
Không lừa phản, chẳng tính phần thiệt hơn
BẠN thì trong mọi nguồn cơn
Buồn vui chung với vui buồn của ta
 
*
 
BÈ, thường cùng nhịp hoan ca
Hân hoan vui vẻ với ta tiệc tùng 
Khi ta gặp chuyện khốn cùng
BÈ, nhìn ta lạ như từng chưa quen
BÈ, luôn biến trắng thành đen
BÈ, hay đố kỵ, ghét ghen, nghi ngờ
Khi ta lỡ vận sa cơ
BÈ, không nâng lại phất cờ, đá thêm
BÈ, nào ngần ngại đi đêm
Bán ta bằng cái lưỡi mềm không xương
BÈ, luôn miệng chữ mến thương
Nhưng dao găm lại lụi sườn, đâm lưng
BÈ, tay ảo thuật vô chừng
Và vì chút lợi chẳng ngừng hại ta
BÈ, tâm đầy những quỉ ma
Làm chi còn chỗ Quốc gia, Đồng bào
 
BẠN, ôi nghĩa ấy ngọt ngào
Là DUYÊN là HẠNH chớ nào bỗng nhiên
BẠN ơi, hỡi các BẠN HIỀN !
BẠN là hoa HẠNH hoa DUYÊN, hoa ĐỜI
 
CẢM ƠN TÌNH BẠN TUYỆT VỜI
SÓNG XÔ TÔI XUỐNG, BẠN NGƯỜI NÂNG LÊN
 
 
Ngô Minh Hằng

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Đinh Tấn Lực – Ở lại Đảng thì được (Cái) gì ?

Ở lại Đảng thì được gì?

Đinh Tấn Lực

le_hong_anh Ủy viên Bộ Chính trị Lê Hồng Anh

Chương Trình Bồi Dưỡng Kiến Thức Về Xây Dựng Đảng

Chuyên Đề 1:  Ở Lại Đảng Thì Được Gì?

Ngày hôm qua, 9-12-2013, Lớp bồi dưỡng nâng cao kiến thức cho các Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI đã khai giảng tại Hà Nội. 43 đồng chí Ủy viên Trung ương Đảng khóa XI đã nhiệt liệt tham gia lớp thứ nhất.
 
Đồng chí Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư tham dự và phát biểu chỉ đạo.
 
Mục đích của lớp học là nghiên cứu các chuyên đề lý luận, cập nhật những thông tin mới, bồi dưỡng nâng cao kiến thức cho các Ủy viên Trung ương Đảng khóa XI, góp phần trực tiếp vào việc nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, đẩy mạnh công tác xây dựng và chỉnh đốn Đảng, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ mới. Nhấn mạnh tầm quan trọng đặc biệt của công tác đào tạo, bồi dưỡng, huấn luyện cán bộ, đồng chí Lê Hồng Anh chỉ rõ, đất nước ta bước vào thời kỳ mới trong bối cảnh thế giới thay đổi rất nhanh, phức tạp, khó lường… Trước mắt là nhịp độ công khai ra đảng và nhịp độ bình luận những bài viết phản động của bọn thế lực thù địch, cả trên blog, web, và chủ yếu là trên Facebook, thậm chí trên cả đường phố, công viên, café, trà đá… Tiêu biểu là những bài  “Chuyện dài ra đảng”, “Thời điểm chín muồi để ra đảng!”, “Tâm thư người ra đảng”…
 
Cho nên, chương trình lớp bồi dưỡng được thiết kế thành tám chuyên đề có nội dung là những vấn đề lý luận và thực tiễn cốt yếu hiện nay của Đảng và Nhà nước, thì trong đó, chuyên đề một có tầm quan trọng sâu sắc hàng đầu là “Ở lại đảng thì được gì?
 
Tức là, phải làm mọi cách, và bằng mọi giá, để giữ đảng viên, bởi việc mồi chài đảng viên trong thời buổi này không phải là một nỗ lực nhỏ gọn. Chí ít là đừng để tình trạng mở mồm ra là cực lực xâm phạm đến mẫu thân của đảng đang nhanh chóng lan truyền từ giới đảng viên lão thành xuống tới giới đảng viên trẻ và đang có xu thế trở thành truyền thống hiện đại.
 
***
  • Làm cách nào?

Trên thực tế, biện pháp mắm tôm có nhiều xác suất cao sẽ là giải pháp đường dài. Vừa phát triển kinh tế thôn quê, vừa bao vây văn minh thành thị.
Trên mặt lý luận chủ động, ta phải vạch rõ đâu là những mối lợi mọi người cần nâng cao đảng tính:
  • Một là, được đảng tin dùng: Được gật gù thông qua quy trình đóng dấu các văn bản dưới nghị quyết, kể cả Hiến Pháp. Ví dụ tiêu biểu và gần gạnh nhất là cuộc họp QH bấm nút vừa qua.
  • Hai là được lên chức:  Càng sai càng dễ lên chức nhanh. Phải chứng minh cho đối tượng thấy rõ trường hợp tiêu biểu của đồng chí Nguyễn Hữu Ca sau vụ Tiên Lãng Hải Phòng.
  • Ba là được lên báo: Ngay cả ngủ gục cũng có hình trên báo. Ví dụ rất nhiều, trong mọi cuộc họp ở mọi cấp. Có thể lấy ảnh ngay trong lớp bồi dưỡng này làm điển hình tiêu biểu.
  • Bốn là được lên đài: Tức là một cách làm phong phú hóa các vở hài mà giới văn nghệ sĩ ưu tú bên nhà đài không có khả năng sáng tạo đủ để khán giả vui cười thư giản sau giờ lao động.
  • Năm là lên mặt: Đây là một trong những phần thưởng lớn nhất cho đức tính kiêu hãnh mà không cần phải viết sách nói về cuộc đời hoạt động của mình. Hãy lấy ví dụ của đồng chí Tổng Lú phát biểu ở Phú Thọ thì ngay cả giới khiếm thị cũng phải thấy ngay là xây dựng đảng cho tốt thì sẽ có rất nhiều đàn em. Khi đó chúng ta có thể thoải mái dạy lính như dạy dân.
  • Sáu là lên đê: Tức là được làm phông nền cho một thiểu số khác đạp nhầu mà trồi lên làm rạng danh cả đảng. Ví dụ có rất nhiều, tha hồ chọn trong quyển Bên Thắng Cược, ví dụ điển hình nhất là cụ Võ Trạng vừa mới được điều về xây mồ ngăn bão dữ ở Quảng Bình.
  • Bảy là được đề bạt một giai cấp hậu duệ kế thừa tiên tiến: Gồm những thanh thiếu niên phấn đấu xa nhà du học các nước và từng tốt nghiệp ưu hạng về môn xé sách và giật cặp chạy mất dép.
  • Tám là được giữ quyển sổ hưu toàn vẹn: Như thí sinh giữ phao/lãnh đạo giữ chỗ/cave giữ váy…
  • Chín là được tha hồ góp ý cho đảng sản xuất những quả đấm thép các kiểu: Đây là niềm hãnh tiến toàn quốc, thay cho tất cả những công trình nghiên cứu khoa học quốc tế mà giới trí thức cả đảng nhiệt liệt khinh bỉ không thèm tham gia.
  • Mười là chia sẻ niềm hãnh diện có quyền cải tổ Liên Hiệp Quốc: Nhờ vào vị thế là thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền LHQ; nhờ vào sáng kiến Nhân Quyền Mắm Tôm; và nhờ vào thành tích có đảng viên từng được UNESCO vinh danh là Doanh nhân Văn hóa Thế giới.
Sơ khởi là mười cái lợi tạm liệt kê bên trên, được coi như là 10 phương hướng thực hiện quy trình nối tiếp truyền thống văn hóa đảng. Những mối lợi khác sẽ được cả lớp nay lẫn các lớp kế tiếp thi đua bổ sung/đúc rút/triển khai nay mai.
Sau cùng, trên mặt lý luận phản biện, cần phải làm  cho đối tượng mất ăn mất ngủ khi nghĩ đến/tính toán/cân đo cả 10 điều lợi sơ khởi vừa kể, so với cái lợi vô cùng mơ hồ của quyết định ra đảng:
  • Ra khỏi đảng chỉ được duy nhất có mỗi chuyện làm người!

10-12-2013Kỷ niệm 65 năm ra đời Bản TNQTNQ.  Blogger Đinh Tấn Lực tường thuật tại chỗ. Nguồn: Tác giả gửi: http://sangtao.org/2013/12/10/o-lai-dang-thi-duoc-gi/

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

Nguyễn Phương Uyên - với bằng cấp 'Đại học Nhân dân'!

'Bị đuổi học, tôi có tấm bằng nhân dân' - Nguyễn Phương Uyên

Xin bấm vào đây
Sinh viên Nguyễn Phương Uyên

Nghemp3
Phương Uyên nói trước sau cô sẽ không thay đổi lý tưởng dù chính quyền bôi nhọ và sách nhiễu

Sinh viên Nguyễn Phương Uyên nói việc nhà trường Đại học, nơi cô từng học tập trước khi bị bắt và bị kết án tù, vừa 'buộc thôi học' đối với cô là đã cấp cho cô một 'tấm bằng đại học nhân dân' giành cho cô.

Trao đổi với BBC từ nhà riêng ở tỉnh Bình Thuận, nữ sinh đã học đến năm thứ 3 tại trường Đại học Công nghệ Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh trước khi bị đuổi học, nói:

"Quyết định bắt buộc thôi học này là một tấm bằng của đại học nhân dân giành cho tôi chứ không phải là một quyết định buộc thôi học nhục nhã từ trường Đại học Công nghệ Thực phẩm."

Nữ sinh sinh năm 1992 nói đây là một quyết định bất công và bác bỏ lý do mà trường đại học đưa ra đối với cô nói rằng Phương Uyên bị đuổi học vì đã 'vi phạm pháp luật của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.'

Cô nói: "Tất nhiên đây là một việc bất công đối với tôi vì quyền được đi học của tôi đã bị tước bỏ bởi cái quyết định buộc thôi học này của nhà trường."

'Bôi nhọ danh dự'

"Nếu mà nó đúng, tôi chấp nhận mình bị thôi học ở một đất nước và một xã hội dưới chế độ như thế này, còn nếu nó được dùng cho một ý định xấu khác bôi nhọ danh dự của tôi, thì tôi sẽ yêu cầu bồi thường về mặt danh dự và nhân phẩm của tôi"

Cô nói cô sẽ "yêu cầu họ trả lời rõ ràng về cái quy chế của học sinh sinh viên" mà trường đại học cáo buộc cô đã vi phạm.

"Nếu mà nó đúng, tôi chấp nhận mình bị thôi học ở một đất nước và một xã hội dưới chế độ như thế này, còn nếu nó được dùng cho một ý định xấu khác bôi nhọ danh dự của tôi, thì tôi sẽ yêu cầu bồi thường về mặt danh dự và nhân phâm của tôi."

Hiện tại, thay vì đến trường học tập, nữ sinh này hàng ngày phải ra đồng để làm công việc đồng áng, một phương cách duy nhất để duy trì cuộc sống của gia đình cô ở tỉnh Bình Thuận.

Trong cuộc trao đổi hôm thứ Bảy 07/12/2013 với BBC, cô và mẹ cô cho hay an ninh và chính quyền địa phương liên tục cô lập, sách nhiễu Phương Uyên và các thành viên gia đình.

Phương Uyên từng bị Tòa án Nhân dân TPHCM, trong phiên phúc thẩm ngày 16/8/2013 kết án 3 năm tù 'nhưng cho hưởng án treo' cùng 52 tháng thử thách vì tội "Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN Việt Nam."

Cô nói với BBC về cuộc sống hiện tại và nguyện vọng tiếp tục được học hành của mình:

"Từ sáng cho đến xế chiều, tôi giúp mẹ trồng cải, đi ra ruộng coi lúa, vì nhà tôi đang bị ngập lúa, buổi tối, tôi học Anh văn, và làm bài tập Anh văn để củng cố kiến thức để tìm một môi trường nào đó, được học tập ở một môi trường tốt hơn".

 

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

Nelson Mandela và Hồ Chí Minh, Chánh so với Tà!

Nelson Mandela và Hồ Chí Minh, Hai Người, Hai Thái Cực.

mandela-hotel-de-ville-paris-ile-de-france Mendella
  • Một vĩ nhân của nhân loại vừa đi vào cõi Vĩnh Hằng. Cầu mong người được ngàn thu yên giấc.
Chiều hôm nay, tất cả các đài truyền hình tại Montréal đều nói về nhân vật này, với những lời phát biểu của các Tổng Thống, Thủ Tướng, các nhân vật chính trị quan trọng trên khắp thế giới. Tất cả đều đồng ý ở một điểm : Nelson Mandela là một vĩ nhân.

Điều gì đã khiến nhân vật này được mọi người ngưỡng mộ như vậy ?? Có điều gì khác biệt giữa  ông ta và các nhà cách mạng khác, đặc biệt là Hồ Chí Minh ??

Mandela sống ở Nam Phi, một quốc gia mà những người da đen như ông bị kỳ thị bởi một chính quyền của những người thực dân da trắng. Sự khác biệt giữa 2 nhóm người không cùng một mầu da này đã dẫn đến một cuộc tranh chấp đầy đau thương, tưởng chừng không có gì có thể ngăn cản được sự tan vỡ, tiêu diệt lẫn nhau, và đưa quốc gia này đến chỗ diệt vong. Dĩ nhiên, là một người da đen, ông Mandela không thể ngồi yên để nhìn thấy những người da đen như ông bị kỳ thị, chèn ép tại chính nơi mà tổ tiên họ đã khó khăn để khai phá. Ông đã nhập cuộc, đã đấu tranh, và đã bị ở tù gần 30 năm.

Việc này cũng thường thôi.

Trên Thế Giới , trước và sau Mandela, nhiều lãnh tụ đấu tranh cũng đã ở tù ngang ngửa, hay nhiều khi còn lâu hơn thời gian Madala ngồi tù.

Cái khác biết là Mandela  đã làm được điều mà các người khác thất bại.

Mandela đã thực hiện được giấc mộng của ông là “Một Quốc Gia trong đó mọi người có thể chung sống với nhau, đen cũng như trắng”

Ông không xử dụng bạo lực, không chủ trương chém. giết, tiêu diệt kẻ thù, tuy việc này đối với ông dễ dàng khi nắm quyền trong tay. Không bao giờ ông chủ trương  chiến tranh một mất, một còn. Ông chỉ kêu gọi sự công bằng, và quyền làm người cho người da đen.

 Khi ông  lên làm Tổng Thống, không có trả thù, hay bới móc chuyện cũ, không có tòa án nhân dân, không có biển máu, không có tù tội.

Nam Phi, thay vì  tan biến, được trở thành một quốc gia Dân Chủ thực sự, người da đen có quyền làm người như người da trắng, và người da trắng không phải cuốn gói về Anh, như người Pháp trong trường hợp Algérie, một xứ Phi Châu khác.

Tại Việt Nam ta, trước Mandela, Hồ Chí Minh cũng được tôn xùng như một nhà đại cách mạng. Hồ Chí Minh và những người CS cũng theo đuổi giấc mơ giải phóng dân tộc, nhưng họ đi theo một con đường khác. Họ dựa vào sức mạnh quân sự và súng đạn ngoại bang, Nga và Tầu. Quốc Ca của miền Bắc có câu “thề phanh thây, uống máu quân thù”, còn bài hát chính thức của Giải Phóng Miền Nam thì “Quét sạch nó đi, lời Bác đã dậy chúng ta”. Kết quả là trên 5000 người dân Huế đã bị chôn sống vào dịp Mậu Thân, và sau 1975, rất nhiều người Miền Nam đã bị hành quyết, hay tàn đời trong các trại cải tạo.

Và hiện nay thì sao?? Dân tộc Việt Nam bị chia rẽ thành 2 khối người coi nhau như kẻ thù truyền kiếp. Giữa họ, là hận thù, là tang tóc., những thây ma, trên pháp trường, trong trại cải tạo, hay ngoài biển Đông. Hai khối người này, mỉa mai thay, lại cùng một mầu da, một tiếng nói.

Nếu như Việt Nam đã có một Mandela.

Nếu như Việt Nam có được một Mandela, thì cuộc đời của chúng ta đã khác hẳn.

Tiếc thay, Việt Nam lại có Hồ Chí Minh !!!

Âu cũng là tai trời, ách nước.

Mandela là một tấm gương sáng cho nhân loại soi chung.

Ước mong cuộc đời của người sẽ là một bài học cho giới trẻ Việt Nam.

Trần Mộng Lâm

Nguyễn Trung Tôn - "Thế lực thù địch" của CS Hà Nội!

Tony: Sent from my iPhone - Thanks - thiện ngôn -

*Thế lực thù địch* trốn ở đâu?

 
Cụm từ «các thế lực thù địch» không biết từ bao giờ đã trở thành phổ biến trong các trang báo lề đảng tại Việt Nam hay trong vô số bài phát biểu của các lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi nghe nhiều xem nhiều rồi mà mãi vẫn không sao hiểu nổi. Các thế lực thù địch mà đảng cộng sản thường hay nhắc tới đó thực ra là những ai? Họ ở đâu? Tại sao họ lại là thù địch của Việt nam?

Tôi bắt đầu nghĩ ngay tới kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt nam từ ngàn xưa đó là Trung Quốc bởi vì Trung Quốc đã từng đô hộ Việt Nam nhiều lần mà tổng cộng lên tới cả 1000 năm. Trung Quốc đã hung hản tấn công xâm lược Việt Nam vào năm 1979 và dai dẳng 10 năm sau đó gây cảnh máu chảy đầu rơi. Trung Quốc lấn chiếm đường biên bẻ cong lịch sử lấn lướt chủ quyền. Với chiếc lưỡi bò Trung quốc hòng liếm trọn Biển Đông. Trung Quốc bắn chết ngư dân Việt Nam trên biển; đập phá tàu của ngư dân Việt Nam; cắt cáp tàu thăm dò dầu khí. Những hàng hóa độc hại của Trung Quốc vẫn bầy bán tràn lan trên thị trường Việt nam, ngấm ngầm gây nguy hiểm cho người dân Việt nam … Như vậy chắc chắn Trung Quốc là «Thế lực thù địch» thật rồi!
Nhưng suy nghĩ lại thì có lẽ tôi đã không đúng.
 
Mặc dù Trung Quốc xâm lấn Việt Nam hay bắn giết ngư dân Việt như vậy, nhưng đối với đảng Cộng sản Việt nam thì vẫn là đồng chí tốt theo phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt. Thì không đời nào những lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt nam lại gọi Trung Quốc là thế lực thù đich được.
 
Có phải chăng thế lực thù địch đó là Hoa Kỳ bởi vì trước đây Hoa kỳ đã tham chiến tại Việt nam trong cuộc nội chiến hai miền Nam, Bắc? Tôi lại tự trả lời rằng chắc không phải vì giờ đây mối quan hệ Việt Mỹ đã nâng lên tầng cao mới. Các lãnh đạo Việt Nam thay nhau công du Hoa kỳ để thắt chặt bang giao hai nước. Mỹ cũng giúp đỡ Việt nam trong vấn đề khắc phục hậu quả chiến tranh và nhiều lĩnh vực khác nữa. Hai nước đã tiến dần tới hợp tác quốc phòng Việt – Mỹ. Như vậy chắc rằng Hoa Kỳ không phải là thù địch.
 
Tôi lại nghĩ hay thế lực thù địch đó là kiều bào Việt Nam, là những công dân Việt Nam Cộng Hòa đã phải bỏ nước ra đi sau sự kiện năm 1975 mà người Cộng sản vẫn gọi họ là «Ngụy», nay lại nâng họ lên một tầm cao mới gọi họ là «Thế lực thù địch»?  Chắc không phải vậy, vì chính sách mà Cộng sản vẫn tuyên truyền là «Hòa hợp dân tộc» và xem bà con hải ngoại là «khúc ruột ngàn dặm». Hàng năm khúc ruột này vẫn gửi về Việt nam một lượng kiều hối rất lớn và đặc biệt quan trọng trong tình hình kinh tế hiện nay.
 
Vậy các thế lực thù địch mà đảng Cộng sản nói tới thật ra là ai?
 
Câu trả lời chỉ còn có thể là Hòa thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý,  Mục sư Nguyễn Công Chính,  Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ, Luật sư Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Hồ Bích Khương, Đỗ Minh Hạnh, Mai Thị Dung…?
 
Hay họ là Nguyễn Phương Uyên, Lê Quốc Quyết, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Hoàng Vy, Huỳnh Thục Vy…?
 
Hay họ là những cựu đảng viên Giáo sư Hoàng Minh Chính, Trung Tướng Trần Độ, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi …?
 
Hay họ là những Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết và hàng ngàn những gia đình dân oan mất đất mất nhà trên khắp mọi miền đất nước, …?
 
Nay lại có thêm những bà con người H’Mông lăn lội về thủ đô khiếu nại và bị đánh đập ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Tối qua trời mưa gió họ vào nhà thờ Thái Hà tá túc qua đêm nhưng đã bị công an tới gâp áp lực ép nhà thờ không cho họ ở lại nên họ đã phải đội mưa để trở lại vườn hoa Mai Xuân Thưởng hưởng thú «Thiên đàng xã hội chủ nghĩa», nếm trải không khí « tự do – Hạnh Phúc» dưới trời mưa rét!
 
Có lẽ nào như vậy ! Những con người này là những nhà tu hành trong các tôn giáo, hoặc là những người đã từng hy sinh cống hiến cho đảng Cộng sản, hoặc đã từng là Đảng viên đảng Cộng sản, hoặc là những người dân không tấc sắt trong tay? Ấy vậy mà hiện nay họ người thì đã qua đời trong buồn tủi, người đang bị tù đầy, người bị quản chế, người lại bị trù dập đánh đập ngay trên đường phố… Họ là những người đã một thời vì nghe theo đảng Cộng sản mà vào sinh ra tử. Họ là những người yêu nước xuống đường chống Trung Quốc xâm lược thể hiện tinh thần dân tộc. Họ là những người dân hiền lành chất phát nghe theo đảng đi chống tham nhũng hay chỉ muốn bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình trước các quan chức bạo quyền lộng hành cướp bóc  nhân dân.
 
Lãnh đạo đảng Cộng sản đã thật sự hoảng loạn nên không chỉ thiếu tỉnh táo để nhận ra kẻ thù địch thật sự của dân tộc, nhưng lại nhìn bất cứ người dân nào cũng thấy đó là kẻ thù và sẵn sàng ra tay tàn độc để trấn áp.
 
Xem ra cho tới giờ lãnh đạo Cộng sản Việt nam vẫn chưa nhận ra rằng kẻ thù đích thực của dân tộc Việt Nam chính là những kẻ đã cắt đất nhượng biển cho Trung Quốc; đã làm suy sụp nền kinh tế vốn đã lạc hậu của Việt Nam; đã đục khoét tài sản quốc gia để biến thành của riêng mình; đã ăn cả máu xương của những người đã chết; ăn cả rác thải bệnh viện, … (như chính bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã nói: chẳng có gì mà họ không ăn của dân). Và sâu xa hơn nữa, kẻ thù đích thực của dân tộc là những kẻ đã rước Các Mác, Ăngen và Lê Nin về để đồng bào ruột thịt bắn giết lẫn nhau, con đấu cha – vợ tố chồng, đồng chí sát hại lẫn nhau, và đất nước đến nay vẫn ngụp lặn trong lạc hậu.
 
Đừng tốn thêm công an, an ninh tìm kiếm làm gì cho phí công.
Nếu thực lòng muốn tìm cho ra “Thế lực thù địch” của đất nước này, các vị lãnh đạo đảng chỉ cần nhìn vào gương  sẽ thấy.

 
Thanh hóa ngày 19/10/2013
 
Nguyễn Trung Tôn

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Tưởng Năng Tiến - Sổ Tay Thường Dân

  Phiên bản tình yêu

Tôi (trộm) nghe nói rằng quân tử ba ngày mà không đọc sách thì diện mạo dơ dáng, và trò chuyện khó nghe. Tôi vốn bẩm sinh mặt mũi không mấy dễ coi, và chuyện trò thì vô cùng nhạt nhẽo nên (lắm khi) đến vài ba năm cũng chả nhìn đến một cuốn sách nào mà vẫn cứ sống phây phây – chả có (trăng) sao gì ráo trọi.
phien ban tinh yeu
Tháng trước, tôi được nhà xuất bản Tiếng Quê Hương gửi cho một bộ sách to đùng, dầy hơn ngàn trang (thấy mà ớn chè đậu) tựa là Phiên bản tình yêu [1]. Bìa trước và bìa sau đều có hình của hai phụ nữ khỏa thân, và (hơi) gợi dục!

Tên tác giả (Vũ Biện Điền) thì hoàn toàn xa lạ. Trong tình yêu, cũng như tình dục, tôi rất ngại chuyện “phiêu lưu” nên lẳng lặng đẩy luôn cái “của nợ” trông rất “ướt át” này vào một góc!
Tuần rồi, chả may,  giáp mặt người tặng sách – nhà báo Uyên Thao:
“Cậu nghĩ sao về cuốn Phiên bản tình yêu của Vũ Biện Điền?”
Tôi đỏ mặt, ấp úng: “Dạ, em chưa đọc chữ nào.”
Dù không nghe nhưng tôi cảm được một tiếng thở dài (cố nén của người đối diện. Với đôi chút áy náy, ngay tối hôm ấy, tôi đọc hơn bốn trăm trang sách. Sáng hôm sau, cáo bệnh, nằm nhà “chơi” luôn hơn bẩy trăm trang nữa với rất nhiều ngạc nhiên và thích thú.
Mấy thế hệ người Việt liên tiếp vừa qua, ít nhiều, đều là nạn nhân của thời cuộc hay của chế độ hiện hành nhưng chắc chưa có ai ngồi cặm cụi (nhiều năm trời) để ghi lại những nhận xét tỉ mỉ và chính xác của mình về “những loại nhà nước” hiện nay – như Vũ Biện Điền:
Trong số đó  đáng kể hơn cả là nhà nước Đảng, còn gọi là nhà nước Quỷ hoặc Siêu Chính phủ vì nó biến hóa như một cái bóng ma khổng lồ tác nghiệp lên tất cả các nhà nước khác. Ở trung ương, đứng đầu nhà nước này có Tổng Bí thư, nội các cơ mật là Bộ Chính trị. Ở địa phương, đứng đầu nhà nước này có Bí thư Tỉnh ủy, nội các cơ mật là Ban Thường vụ… Nó là đầu mối của mọi nhũng nhiễu, tai họa và tội ác nhưng rất có tài bẻm mép phủi tay.
Tiếp theo là nhà nước Hành chánh, còn gọi là nhà nước Hành dân vì bộ nào của nhà nước này cũng có chức năng làm dân khổ cực do đặc tính cửa quyền, nó vâng lệnh Đảng như một thứ đầu sai quản lý đất đai và điều hành nô lệ cho chủ nhân, thu gom vô tội vạ tài sản trong nhân dân, sau khi trích nạp cho chủ, nó được quyền chi tiêu xả láng. Ở trung ương, đứng đầu nhà nước này có một Chủ tịch không thực quyền, nội các cơ mật là Thủ tướng và các Bộ trưởng. Ở địa phương, đứng đầu nhà nước này có Chủ tịch, nội các cơ mật là Ban Thường trực và các Giám đốc sở…
Thứ ba là nhà nước Quốc hội, còn gọi là nhà nước Phường Chèo hoặc nhà nước Kỳ Nhông vì đặc tính hát ca véo von theo cách dàn dựng của Đảng, nhanh nhạy thay vai đổi màu tùy từng vị trí – ở trung ương nó là lập pháp, ở tỉnh nó là hành pháp, ở tòa án nó là tư pháp. Hình thái nhà nước Quốc hội về đến địa phương gọi là Hội đồng Nhân dân, đặc tính véo von và đổi màu vẫn lưu cữu.….
Thứ bốn là nhà nước Mặt trận Tổ quốc, còn gọi là nhà nước Chịu Trận, vì nó là một thứ bung xung vĩ đại hứng đòn – phản đòn – đỡ đòn cho các nhà nước kia. Nhà nước này còn có một chức năng định kỳ như một lò hộ sinh, phù phép hiệp thương ba lên bốn xuống trong mỗi mùa bầu cử, cho ra những đứa con đúng kiểu mẫu đặt hàng của Đảng… Quá trình vận động, thành tích cao nhất của Mặt trận Tổ quốc là tạo ra Mặt trận Việt Minh trước 1954, và Mặt trận Giải phóng Miền Nam trước 1975 – hai lá bài này khá ăn khách, nhưng tới hồi lật tẩy thì vô cùng bỉ ổi!
Thứ năm là nhà nước Quân đội, còn gọi là nhà nước Vũ trang… Nhà nước này làm bằng sức người và của nả của nhân dân nhưng chỉ trung với Đảng. Nên chi nó khu trú ở đâu là lãnh thổ riêng ở đó, từa tựa như một quốc gia trong một quốc gia. Khi cần, nó mạo danh quốc phòng, đưa quân chiếm hữu đất đai, rồi đặt ra định chế tự cấp tự quản… Ở trung ương, đứng đầu nhà nước này có Quân ủy, hội đồng cơ mật bao gồm các tổng cục chuyên ngành… Nhà nước này hội đủ tính chất phong kiến trung cổ La Mã, sỹ quan là giai cấp đảng viên gọi là cán bộ, bổng lộc hậu hĩ – hạ sỹ quan và lính (con em nhân dân thi hành nghĩa vụ), gọi là chiến sỹ, chỉ được hưởng sinh hoạt phí vừa đủ cầm hơi tới ngày phục viên…
Thứ sáu là nhà nước Công an, còn gọi là nhà nước Tam Đại vì mỗi thành viên phải có lý lịch ba đời bần cố,… vừa nghèo vừa ngu từ đời ông đến đời cháu. Đây là nhà nước bán vũ trang, thừa quan thiếu lính, quyền hành vô giới hạn, bổng lộc vô bờ bến. Không những nhân dân kinh sợ mà một số viên chức các nhà nước khác cũng chùn bước trước những đặc quyền đặc lợi của các ấm tử viên tôn. Lịch sử nhân loại từ xưa đến nay, chỉ dưới thời phát xít Đức-Ý-Nhật và các nước xã hội chủ nghĩa mới có thứ nhà nước kỳ lạ này. Nó đồng hóa mình với đảng chuyên chính, tự quyết tất cả và không chịu một quyền lực nào ràng buộc, một tổ chức nào kiểm soát.
Vũ Biện Điền cũng “tính sổ” rành mạch từng vụ một, cùng với  tên tuổi rõ ràng của những tên chính phạm.  Xin đơn cử vài vụ tiêu biểu:
Công hàm 1958:
Tôi mới lần ra danh sách Bộ Chính trị Đảng CSVN từ 1951-1960. Đó là Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Hoàng Quốc Việt, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Thọ, Hoàng Văn Hoan, Nguyễn Duy Trinh, Phạm Hùng, Lê Thanh Nghị, và Lê Văn Lương. Phạm Văn Đồng chỉ là nhân vật hàng thứ sáu, chỉ bậc trung thôi… Án chung không thể tội riêng, một mình Phạm Văn Đồng mà dám qua mặt chủ tịch Hồ Chí Minh a? Dám qua mặt Đảng Cộng sản a?
Thảm sát Mậu Thân 1968
Tôi đào được danh sách của Bộ Chính trị nhiệm kỳ ba của Đảng Cộngsản Việt Nam 1960 -1976. Nhìn chung, chẳng ai xa lạ, Hồ Chí Minh Chủ tịch, Lê Duẩn Bí thư Thứ nhất, Trường Chinh Chủ tịch Quốc hội, Phạm Văn Đồng Thủ tướng, Phạm Hùng Phó Thủ tướng, Lê Đức Thọ, Võ Nguyên Giáp Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng, Nguyễn Chí Thanh mất năm 1967, Nguyễn Duy Trinh Phó Thủ tướng, Lê Thanh NghịPhó Thủ tướng, Hoàng Văn Hoan Phó Chủ tịch Quốc hội, Trần Quốc Hoàn và Văn Tiến Dũng, hai thành viên này được bổ sung từ năm 1972.
Cách nhìn của Vũ Biện Điền về những người đồng thời với mình – qua lời những nhân vật của ông – cũng khá khắt khe, và rất có thể gây ra tranh cãi gắt gao:
Nhưng người Hà Nội đến lạ! Họ biết Xã hội Chủ nghĩa là cái bánh vẽ cực kỳ thối tha mà cứ hớn hở ngồi vào lột lá bóc ăn và xơn xớt khen ngon khen ngọt đến nỗi người ngoài nhìn vào phát thèm. Họ biết Hồ Chí Minh gian manh xảo trá mà cứ ngoác miệng ngợi ca lúc ông ta còn sống và khóc khô nước mắt khi ông chết. Họ biết bè lũ kế thừa đang đi tiếp con đường của ác quỉ mà vẫn tranh nhau làm tôi mọi, cúc cung tận tụy. Họ biết lịch sử đang rao giảng là thứ cực kỳ giả dối nhưng học thuộc vanh vách, nếu có ai mạnh dạn đính chính thì phồng mang trợn mắt, cãi cối cãi chầy như sợ mất đi độc quyền làm thân sáo vẹt. Họ nhận quá nhiều đau khổ do độc tài đảng trị nhưng không dám đối mặt với kẻ thù cứ ươn hèn đổ vạ cho phong kiến, cho tư sản, cho địa chủ, cho Mỹ Ngụy, xua con em vào chết ở miền Nam mà không biết đang hiến máu cho hung thần và đang hy sinh cho một thiên đường mù…
Ngoại trừ một số rất ít sớm thức tỉnh như Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Trần Xuân Bách, Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang, Dương Thu Hương, Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc… tôi chưa thấy một tổ chức nào bi phẫn, chưa thấy một đoàn thể nào muốn nắm tay nhau liên kết xuống đường biểu tình, họp mít-tinh  vạch mặt chỉ tên bè lũ tay sai Nga – Hoa, tập đoàn phi nhân bản, phản nhân quyền, bọn bán nước cầu vinh …
Một tác phẩm mang đậm mầu sắc chính trị như thế sao lại có cái tựa trữ tình và ướt át là Phiên bản tình yêu? Trong phần lời tựa, nhà văn Trần Phong Vũ đã giải thích (phần nào) như sau:

Như nhan sách, Phiên bản tình yêu là một chuyện tình –mà là một chuyện tình xuyên thế hệ, mang nhiều kịch tính với những tình tiết éo le, ngang trái, chuyển biến bất ngờ. Nhưng Tình Yêu ở đây chỉ là lớp vỏ, là mặt nổi của một tảng băng sơn giữa đại dương mờ mịt …

Cuộc tình xuyên thế hệ ở đây có thể được hiểu như một thứ “thang” để dẫn “thuốc”, một chất xúc tác, tạo hấp lực lôi cuốn người đọc đi sâu vào những âm mưu, những màn đấu đá, những trò lường gạt, thay bậc đổi ngôi trong một xã hội người ta nhân danh đủ thứ với những mặt nạ khóc cười, hỉ nộ đã được mã hóa khi thực chất chứa đầy tâm thái tham lam, ích kỷ, độc ác, chỉ vụ thỏa mãn những lợi ích cá nhân, bè nhóm, bất chấp sự an nguy của tiền đồ quốc gia dân tộc. Và trong chừng mực nào đó, với tư cách người chứng, tác giả đã đạt được mục đích của ông.

Tôi cũng tin là Vũ Biện Điền hoàn toàn đạt được mục đích của mình nhưng e rằng ông không thành công (lắm) khi dùng hình thức tiểu thuyết như “một chất xúc tác, tạo hấp lực lôi cuốn người đọc đi sâu” vào “chuyện tình xuyên thế hệ” này. Những nhân vật trong Phiên bản tình yêu (e) hơi quá nhiều kịch tính, nhất là qua những mẩu đối thoại rất dài và (rất) trí tuệ nhưng cũng rất xa lạ với đời thường hay đời thật.
Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ hoàn toàn chủ quan (và có thể là hoàn toàn sai lạc) của một thường dân mà trình độ thưởng ngoạn nghệ thuật còn nhiều giới hạn.  Mong được đón nhận những nhận định khác, từ những người đọc khác, về công trình tâm huyết và đồ sộ này của Vũ Biện Điền.
 
Tưởng Năng
 

  • Thiện ngôn xin được sửa đổi ghi chú [1], vì sợ trang blog vi phạm điều lệ "quảng cáo thương mại!"
[1] Quý vị nào muốn liên lạc với tác giả về tác phẩm nêu trên, xin viết thư về địa chỉ: Mr Trần Phong Vũ, 4 Sand Pointe, Laguna Niguel, CA 92677. Hoặc theo địa chỉ điện thư: tphongvu@yahoo.com. ĐT: (949) 485 – 6078.

nhà báo Bùi Bảo Trúc – (18-11-2013)

Posted on | Để lại phản hồi | Sửa   


BBT-Mới nho
“Thư Gửi BẠN TA” là một trang nhà gồm các bài viết của nhà báo Bùi Bảo Trúc dành riêng cho các độc giả trên mang lưới toàn cầu, xuất hiện đều đặn trên các báo Việt tại hải ngoại trong nhiều năm qua. Các báo Việt ngữ khác muốn phổ biến xin liên lạc trực tiếp với tác giả qua địa chỉ “tgbt@yahoo.com“.

Ngày 18 tháng 11 năm 2013
Bạn ta,
Tôi không biết tấm banderolle  này xuất hiện ở đâu, và vào thời điểm  nào, nhưng chắc chắn là phải ở trong nước.
Tấm biểu ngữ  nền đỏ, chữ vàng như tất cả những  tấm banderolle   xấu đau xấu đớn của  nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam. Và những chữ trên đó rõ ràng là để tôn vinh Hồ Chí Minh: CHỦ TỊCH HỒ CHÍ  MINH ANH HÙNG GIẢI PHÓNG DÂN TỘC DOANH NHÂN VĂN HÓA THẾ GIỚI!
 Đọc kỹ lại thì thấy là họ Hồ lại có một nghề khác nữa.
 
Chàng không là DANH nhân văn hóa thế giới như các đàn em của chàng đã vận động (và thất bại), UNESCO không bao giờ tôn vinh chàng là danh nhân văn hóa cả. Hà Nội chỉ tự tổ chức  sinh nhật thứ 100 của  chàng mà thôi rồi nói phét là  UNESCO đứng ra làm.
Mới đây (ngày 14 tháng 11 năm 2013) một bản tin đăng trên trang web của  nhà nước  khẳng định Việt Nam  có 2 danh nhân văn hóa thế giới là Nguyễn Trãi và Nguyễn Du, không hề nhắc đến  Hồ Chí Minh.
Điều dễ hiểu là  chàng chỉ có hai “tác phẩm”, một là cuốn  sách ô nhục mà chính chàng viết để ca tụng chàng, ký tên là Trần Dân Tiên và một tập thơ chữ Hán nhan đề Ngục Trung Nhật Ký  chàng chôm của một anh Tầu thì danh nhân văn hóa ở chỗ nào?
Nguyễn Du là người viết Truyện Kiều, còn Nguyễn Trãi là tác giả bản “kim cổ hùng văn”  Bình Ngô Đại Cáo, “Gia Huấn Ca”, một chiến lược gia văn võ song toàn  mà đứa nào đưa  chàng mon men đứng cạnh cũng sẽ  bị lấy lá chuối lót tay quăng ra ngoài cửa. Hai ông Nguyễn Du và Nguyễn Trãi mới xứng đáng là danh nhân văn hóa thế giới.
Dứt khoát chàng không thể là danh nhân văn hóa thế giới được. Ngay cả một anh tây đen tham nhũng bê bối là anh Amadou Mahtar M’Bow ăn trúng bả Cộng Sản  khi anh cầm đầu UNESCO cũng không chịu tôn vinh chàng là danh nhân văn hóa thế giới như ai cũng đã biết.
Nhưng nói chàng là  DOANH nhân thì được. Doanh nhân là một anh lái  buôn.
Như tấm banderolle  viết  rõ chình ình trên nền đỏ chữ vàng, chàng là  DOANH nhân. DOANH là  công việc buôn bán kiếm lời lãi. Doanh nhân là nhà buôn, là thương lái. Tấm banderolle  khẳng định  chàng là doanh nhân. Chàng làm nghề buôn bán. Chàng buôn cái gì? Chàng bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp lấy tiền.  Chàng  bán nước cho Tầu , ra lệnh cho đàn em Phạm Văn Đồng ký cái công hàm ô nhục công nhận những  tuyên bố mà Chu Ân Lai đưa ra để lấn chiếm biển đảo của Việt Nam trong khi chàng còn sống sờ sờ ra đấy thì không phải là doanh nhân bán nước hay sao?
Tấm banderolle  gọi chàng là doanh nhân do chính đàn em của  chàng  treo  ngoài đường  khẳng định chàng là một tên bán nước  thì cãi thế chó nào được nữa.
Cho vào cái nhà ỉa công cộng cực kỳ xấu, xấu vào bậc nhất thế giới (public toilet) ở Ba Đình như một web site của Trung quốc cũng  đúng rồi còn  cãi gì nữa.

 
Ngày 20 tháng 11 năm 2013
Bạn ta,
Đã lâu lắm, trước năm 1975, tôi đọc được mấy dòng  quảng cáo của một tiệm may đăng trên báo ở Sài Gòn, mà đến nay tôi vẫn còn nhớ như chỉ mới ngày hôm qua. Tiệm may  cho biết có thể cắt được những chiếc áo rất đẹp cho khách hàng bất kể vóc dáng của khách hàng có như thế nào đi chăng nữa.
Tiệm cho biết có thể may được những chiếc áo cho cả những người không có eo mà vẫn có được  áo có eo: “không có eo cắt vẫn có eo”, như những dòng quảng cáo đã nói rõ.
Như vậy thì giỏi thật. Ít nhất thì vòng số hai cũng phải…có thì áo, khi mặc vào, mới cho thấy cái eo chứ không có bột làm sao gột được nên hồ!
Tôi không có nhu cầu may áo dài nên không tìm hiểu thêm để biết điều chủ nhân quả quyết như thế có đúng hay không.
Nhưng bây giờ, tôi tin chắc chuyện ấy là chuyện thật.
Ở Việt Nam, những chuyện tưởng như không bao giờ có thể làm được thì vẫn xẩy ra như thường.
Ngày 20 tháng 11 là ngày nhà giáo Việt Nam. Trong ngày ấy, nhà nước  tuyên dương những  nhà giáo dậy giỏi, hết lòng vì học sinh, có công lớn với giáo dục Việt Nam. Đây là một việc làm có ý nghĩa, rất nên làm.
Tại Bình Phước  hôm 15 tháng 11 có diễn ra buổi lễ trao bằng khen dậy giỏi toàn quốc và trong số những người được  trao bằng khen có  một người đàn ông tên là  Nguyễn Ngọc Tỉnh, người giữ một chức  vụ quan trọng  của sở Giáo Dục và Đào Tạo của tỉnh Bình Phước. Báo  Người Lao Động  số ra ngày 17 tháng 11 cho biết buổi lễ diễn ra tại hội trường Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Bình Phước.
Ngoài người đàn  ông tên Tỉnh  này, còn có 97 cá nhân khác cũng được vinh danh với bằng khen “Giáo viên dậy giỏi”. Việc  ghi nhận thành tích tốt đẹp của những người này là một việc làm xứng đáng, đúng như tinh thần “Tôn Sư Trọng Đạo”. Nguyễn  Ngọc Tỉnh  được trao bằng khen, được mời lên sân khấu, được trao tận tay  tấm bằng khen xanh xanh, đỏ  đỏ… cho mấy nhỏ nó mừng như những lời chào hàng ở ngoài chợ.
Nhưng có một chi tiết làm cho nhiều người biết chuyện rất  “bức xúc”. Nhiều người rất ngạc nhiên về việc trao  bằng khen cho Nguyễn Ngọc  Tỉnh.
Bằng khen  là để  ghi nhận  công việc  xuất sắc của những người làm công việc  giảng dậy, cầm  cục phấn, đứng trên bục giảng để … dậy học.
Nhưng người đàn ông tên Tỉnh này thì không  có một ngày nào làm công việc cao quí của một nhà giáo.
Chàng là người biết kế toán, xin vào làm trong một trường  cấp 3 rồi sau đó được  chuyển  về làm việc cho sở Giáo Dục và Đào Tạo làm cán bộ quản lý.
Như vậy chàng nào có dính dáng gì đến phấn trắng bảng đen hay làm công việc dậy dỗ các học sinh bao giờ.
Nhưng chàng vẫn được tuyên dương là một giáo viên dậy giỏi, mà lại là giáo viên dậy giỏi toàn quốc  nữa chứ.
Và đó là cái giỏi của nền giáo dục trong nước.
Không dậy học  vẫn được khen là nhà giáo xuất sắc, lại được  bằng khen nữa, rồi lại còn được lên báo nữa chứ.
Không có eo vẫn cắt cho có eo được thì tại sao không một ngày nào đi dậy vẫn  được coi là nhà giáo có gì lạ  đâu.
Nhưng lại còn được tuyên dương là nhà giáo xuất sắc toàn quốc thì hơi quá. Tuy thế, nghĩ lại thì lại thấy chuyện ấy cũng thường, thấy xẩy ra khắp mọi nơi ở trong nước. Như cậu Ba Ếch tự nhiên xưng là có cử nhân luật … rừng  mà vẫn vênh váo cái mặt cực kỳ trâng tráo ấy, có bao giờ dám nói rõ học hành ở đâu không.
Trò đó thì thiếu gì  đứa làm. Cứ xưng đại là giáo sư, bảo đàn em cung kính “thưa giáo sư”  một hồi là thành… giáo sư ngay chứ gì!

 
Ngày 21 tháng 11 năm 2013
Bạn ta,
Người ta có thể nói chắc rằng  Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (United Nations Human Rights Council) có những định nghiã và tiêu chuẩn rất kỳ lạ về nhân quyền.
Đây là một tổ chức thuộc Liên Hiệp Quốc với 47 quốc gia thành viên được trao phó trách nhiệm đẩy mạnh và bảo vệ nhân quyền của tất cả mọi người trên thế giới.
Hôm 12 tháng 11 vừa qua, Đại Hội Đồng LHQ đã  bầu một  hội đồng  mới với nhiệm kỳ  3 năm  kể từ ngày 1 tháng 1 năm 2014  đến 2016. Một trong những quốc gia vừa  được bầu vào hội đồng là Việt Nam. Ngoài ra cũng có Cuba, Trung quốc, Algerie, Nga, Ma rốc, Ả Rập Saudi…
Chính vì sự có mặt của các nước kể trên, các nước vừa được bầu vào hội đồng  đã khiến cho người ta tin là UNHRC đã có những định nghĩa và tiêu chuẩn mới về nhân quyền. Việc bầu bán vào hội đồng được dựa trên những khu vực địa lý để bảo đảm có được sự đại diện của nhiều vùng khác nhau. Và đó là lý do tại sao các nước kể trên được bầu. Không lẽ  chỉ bầu cho những nước thực sự tôn trọng, bảo vệ và phát huy nhân quyền.
Chuyện canh gác cái chuồng gà do đó đã được trao cho cả bọn chồn cáo chứ không chỉ giao cho những thành viên hết lòng vì quyền sống của con người.
Đã có lúc dưới thời tổng thống Bush, Hoa kỳ quyết định tẩy chay  cơ quan này, nhưng khi ông Obama lên nắm quyền, thì Hoa kỳ trở lại với UNHRC. Nhưng  các phân tích gia Hoa kỳ  thì đều cho rằng UNHRC càng ngày càng  mất đi tư cách và vai trò trong  vấn đề nhân quyền. Nhất là từ sau khi các nước với thành tích nhân quyền tồi tệ cũng được đưa  vào ngồi trong hội đồng.
UNHRC gồm rất nhiều thành viên thường xuyên  vi phạm mọi quyền cơ  bản người dân của họ. Và đây là lần đầu tiên Việt Nam được bầu vào hội đồng.
Việt Nam có nhiệm vụ tôn trọng những nghĩa vụ cùng với những cam kết về nhân quyền của người dân mà chính  Hà Nội đã hứa.
Nhà cầm quyền Việt Nam chưa  bao giờ  làm công việc đó. Nay họ lại nói là sẽ thực hiện tốt những cam kết của một thành viên Hội Đồng Nhân Quyền và trong tư cách một hội viên của  Liên Hiệp Quốc.
Nhưng đó chỉ là một tuyên bố lấy lệ của  Hà Nội trong khi Việt Nam  không  hề làm những gì họ nói.
Hà Nội vẫn chưa mở cửa  cho Liên Hiệp Quốc điều tra những vụ vi phạm nhân quyền. Công an nhà nước vẫn chưa chấm dứt những hành vi tra tấn bạo động gây chết người  trong khi bắt giữ họ, đi ngược lại công ước chống tra tấn mà Hà Nội  vừa ký  ngày 7 tháng 11. Việt Nam vẫn tiếp tục giam giữ những thành phần bất đồng chính kiến như các blogger, các sinh viên, các nhân vật tranh đấu cho nhân quyền,bầy tỏ lòng yêu nước…
Và để làm một món quà  gửi cho Liên Hiệp Quốc nhân dịp Hà Nội được bầu vào  Hội Đồng Nhân Quyền,  công an  phường Thụy Khuê Hà Nội sáng thứ  Ba 19 tháng 11 đã hành hung dã man, dùng những ngôn ngữ thậm từ độc ác và vô giáo  dục với một nhóm dân oan bất kể tuổi tác, nam nữ, trong đó có hai em bé con luật sư Lê Thị Công Nhân và một em bé (Tài, 1 tuổi), con một phụ nữ tên là Nga.  Bản tường trình của luật sư Lê Thị Công Nhân đã được gửi đi khắp nơi ở trong cũng như ngoẫi Việt Nam.
Đọc bức thư đó người ta sẽ thấy ngay việc làm tiếp tục của Hà Nội trong lãnh vực nhân quyền và tra tấn.
Liên Hiệp Quốc cần phải tiếp tục áp lực  Việt Nam  làm đúng những cam kết về nhân quyền  nay Hà Nội đã được cho ngồi chính thức trong Hội Đồng Nhân Quyền.
Không thể cứ nói suông, hứa hão, dối trá như bọn chồn cáo vẫn làm từ bao nhiêu năm nay được nữa.
 
Bùi Bảo Trúc
buibaotruc
*
 
*
chongtaudietcong1