Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

sử gia Nguyễn Huệ Chi viết sai sự kiện "người cày có ruộng" !!

NGUYỄN HUỆ CHI NHỚ LỜI " BÁC CỤ " DẠY


- NGUYỄN NHƠN -    

Dân oan tụ tập đi khiếu kiện đất đai - (Hình minh họa)
 
Trích:

Lại có cả rất nhiều dân oan với ảnh cụ Hồ đen trắng thời kháng chiến chống Pháp vừa đi vừa giơ lên ngang ngực như cho người ta biết mình không bao giờ quên câu khẩu hiệu “Người cày có ruộng” ông cụ nói thuở nào – có bà ở tận Bình Dương xa xôi cũng ở trong đoàn người này – mà điểm phân biệt họ với dân Hà Nội là cái dáng lam lũ, lếch thếch, nước da đen xạm vì dầu mưa dãi nắng.
(ngưng)


Vì sao người Việt Quốc gia không cách gì nói chuyện Hòa hợp, hòa giải với bọn gian tà cộng sản?

Câu trích dẫn trên là của nhà sử học nổi tiếng sĩ phu Bắc Hà Nguyễn Huệ Chi đúng là rặc nòi cộng sản dối trá, ăn nói ngược ngạo không sợ thụt lưởi.

Giờ phút nầy mà nó còn ca ngợi  khẩu hiệu  " người cày có ruộng " của Ông cụ nói thuở nào " thì thật là trơ tráo hết biết". Trước mặt nó là dân oan mất ruộng, mất nhà do cái gọi là " sở hữu " tàn dân " của cái đảng ăn cướp giết người của nó mà nó mặt trơ trán bóng dày hơn cái mo  cau nói rằng, dân oan nhớ lời " bác cụ " dạy! Sử học mẹ rượt gì mà hổng biết vụ " cải cách ruộng đất " giết hại hàng trăm ngàn nhân mạng dân Miền Bắc, kể cả cha mẹ ruột của Trường Chinh?

Ngang ngược hơn hết là nói " trong số đó có cả bà ở tận Bình Dương xa xôi ". Nhà sử học Nguyễn Huệ Chi mà dzô xứ Thủ, Bình Dương của tui mà nói như dzậy thì e rằng không còn cái răng mà ăn ... cháo!

Dân Miền Nam cầm cái bằng khoán 3 mẫu ruộng  do chương trình " Luật Người Cày Có Ruộng " VNCH cấp mới được mấy năm chưa kịp nóng tay thì giặc cọng ào dzô giựt mất, làm thân sống vô gia cư, tử vô địa táng, lang thang lứ thứ  ra tận ổ quỉ Hà Nội khiếu oan ngay trước mặt nó mà nó dám giở giọng cầu cao, ăn nói ngược ngạo như vậy thì thiệt là có học vị mà ăn nói ngu si còn tệ hơn cu li.

Chúng nó mượn danh nghĩa anh hùng tử sĩ VNCH để sơn phết tía già gọi là dân tộc "cái tự do " của nó ngược ngạo như vậy mà làm sao nói chuyện hòa hợp, hòa giải cho được?


Nguyễn Nhơn

Đọc Báo Vẹm! - Số lần: 356

Xin mời quý vị cùng theo dõi tại đây:

Đọc Báo Vẹm 356

[youtube http://www.youtube.com/watch?v=ABoHP2gjPZ8?enablejsapi=1&origin=http%3A%2F%2Fdocbaovem.net]

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Đọc Báo Vẹm - Số 355

Xin mời quý vị cùng theo dõi tại đây:

Đọc Báo Vẹm 355

Bách Việt: Hãy hỏi dân chài để biết chủ quyền còn hay mất!

Thứ Năm, ngày 03 tháng 1 năm 2013

Hãy hỏi dân chài để biết chủ quyền còn hay mất 

  • Thuyền trưởng tàu Hoàng Sa kể chuyện bị tàu Trung Quốc đẩy, đuổi

TP - Dù kiên cường bám biển, liên tục ra khơi Hoàng Sa, nhưng ngư dân Miền Trung vẫn lép vế trước đội tàu hùng hậu và ngày càng tỏ ra thiếu thân thiện của phía Trung Quốc.
Thuyền trưởng Lê Văn Ninh bên con tàu đang được đóng mới. Ảnh: Nam Cường
Thuyền trưởng Lê Văn Ninh bên con tàu đang được đóng mới. Ảnh: Nam Cường.
 
Trở về từ Hoàng Sa, nơi quần đảo của Việt Nam đang nóng bỏng bởi hàng loạt vụ đẩy đuổi, đe dọa của Trung Quốc, thuyền trưởng tàu cá ĐNa 90072 Lê Văn Ninh thốt lên: “32 năm gắn bó với Hoàng Sa, chưa bao giờ thấy buồn như bây giờ”.
 
Lăn lộn với biển từ nhỏ, 25 tuổi trở thành thuyền trưởng con tàu 150 mã lực (sau này nâng cấp lên 550CV) tung hoành ở Hoàng Sa, nhưng sau những chuyến đi biển cuối năm 2012, anh Ninh mới thấm thía nỗi đau, sự mất mát.
Tháng 10, chạy vào đảo Trụ Cẩu để tránh bão, anh hoàn toàn bất ngờ khi thấy tàu cá Trung Quốc chắn ngang, xua đuổi. Vẫn cố cho tàu vào đảo thì bất ngờ 2 tàu cá bằng sắt của Trung Quốc áp sát, bên trên, ngư dân lăm lăm giáo mác. Dù không sợ, nhưng biết đằng sau họ là tàu chiến bảo vệ nên anh Ninh đành ngậm ngùi bẻ lái.
Theo anh Ninh, ngư dân hai nước xưa nay vẫn đánh bắt gần nhau một cách hòa bình ở việc giao lưu, trao đổi lương thực, xăng dầu, thậm chí ngồi nhậu cùng nhau trên tàu không phải chuyện hiếm.
“Nhớ có một lần, vào năm 2007, tàu tui bị hỏng bánh lái, liên lạc với mấy tàu bạn, nhưng tàu nào cũng bận theo luồng cá. Lúc đó trời xẩm tối, nếu không sửa kịp sẽ trôi vô định. Đành đánh liều thả thúng bơi sang một tàu ngư dân Trung Quốc gần đó. Họ đưa đồ nghề, phương tiện rồi sang tận nơi giúp mình, chẳng tính tiền công. Chỉ nói xin ít rượu về uống. Tui xách luôn cả 2 can loại 20 lít đưa sang, cùng uống giao lưu. Vui vẻ lắm. Những lần sau, mức độ thân thiết giữa ngư dân hai nước nhạt dần, nhưng hai bên vẫn cùng khai thác trong hòa bình. Câu chuyện của 6 tháng cuối năm nay lại khác. Họ đã trở mặt 180 độ”, anh nói.
 
Tự cứu mình
 
Thuyền trưởng Lê Văn Ninh nói: “Cần phải làm một cái gì đó, phải làm khẩn trương nếu không, tương lai gần, ngư dân Việt sẽ không còn ngư trường để đánh bắt. Bây giờ, phía Trung Quốc đã xua hàng ngàn tàu cá tràn ra biển Đông. Tàu chiến của họ cũng bắt đầu mở không gian kiểm soát. Theo ước tính của tôi, họ nới rộng tầm kiểm soát khoảng 60 hải lý về 3 hướng Tây, Nam và Đông. Đặc biệt là hướng Tây, tức về phía Việt Nam”.
Anh Ninh kể, trong năm 2012, tính riêng ngư dân Đà Nẵng, cứ mỗi đợt ra khơi Hoàng Sa, nhìn đi nhìn lại chỉ thấy đội tàu chừng 10 – 15 chiếc mạnh dạn bám biển.
Tính cả ngư dân Quảng Nam, Quảng Ngãi thì con số lên hơn trăm chiếc, nhưng chừng đó là chưa ăn thua so với đội tàu hùng hậu của phía Trung Quốc.
“Người ta thường nói, làm ăn có bạn, cái này trên biển còn cần kíp hơn. Đi biển thời nay sướng gấp trăm lần thời tui mới làm thuyền trưởng. Bây giờ có tàu lớn, ICOM hiện đại, có máy dò ngang tìm luồng cá, tàu cũng nâng mã lực mạnh, thế mà ngư dân không máu vươn xa như thời trước. Kể cũng lạ”.
Hồ hởi với chương trình hỗ trợ đóng mới tàu đánh bắt xa bờ của UBND thành phố Đà Nẵng, anh Ninh lập tức đóng mới một tàu hơn 700 mã lực.
“Trước hết là tự cứu mình. Chỉ 2 tuần nữa thôi, con tàu này sẽ được hạ thủy. Tàu thuộc loại lớn, có thể đánh bắt khơi xa với thời gian trên 2 tháng. Tàu chạy khơi xa được 500 hải lý, mang theo 8.000 lít dầu dự trữ, 10.000 lít nước ngọt, 1.000 cây đá và có thể chứa hơn 40 ngàn tấn cá”.
Đóng mới con tàu, sắm ngư cụ tốn hơn 3 tỷ đồng mà cả nhà gom góp chỉ được 1,5 tỷ, anh Ninh đành lấy giấy tờ nhà, cầm cố thêm được 700 triệu. Con tàu đóng mới được hỗ trợ 600 triệu đồng thì 300 triệu được nhận lúc hạ thủy, 300 triệu được thông báo sẽ nhận sau.
Anh Ninh nói: “Còn cách nào khác hơn là ngư dân trên dưới đồng lòng. Chúng ta phải xuất hiện nhiều, thật nhiều tàu cỡ lớn trên biển Đông để làm đối trọng với ngư dân Trung Quốc, như thế thì họ mới bớt kiêu ngạo, khinh thường và đẩy đuổi. Ngoài ra, lực lượng cảnh sát, biên phòng, hải quân của ta cũng nên xuất hiện thường xuyên để bảo vệ ngư dân”.
 
Nam Cường
Nguồn: Tuổi trẻ/tranhung09
 

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

‘trộm cắp’ từ CAND, ‘nhân dân’ làm sao dám bắt!

Bản tóm tắt này không có sẵn. Vui lòng nhấp vào đây để xem bài đăng.

blog Nam Ròm - thêm chi tiết về André Menras, tên Pháp kiều thân cộng!

Tượng Thủy Quân Lục Chiến 1970 và thằng hồ cương quyết (việt+ gốc pháp)

  • Đọc thêm tại đây: http://tunhan.wordpress.com/2013/05/09/andre-menras-toi-biet-han-43-nam-truoc-tai-saigon/
Cờ Việt Cộng (MTGP) miền Nam Trên Bức Tượng Thủy Quân Lục Chiến.
.
Thời còn miền Nam VNCH thì ở vị trí đối diện với tòa nhà thời bây giờ gọi là Nhà Hát Thành Phố là công trường Lam Sơn có bức tượng 2 Thủy Quân Lục Chiến (làm bằng cement) chỉa súng vào tòa nhà (khi đó là trụ sở của Hạ Nghị Viện chính quyền miền Nam VNCH). Vì trong diễn đàn đã có nhiều tấm hình về bức tượng 2 người lính Thủy Quân Lục Chiến nầy rồi nên Phạm Thắng Vũ (PTV) không chưng lên đây nữa mà chỉ chưng các tấm khác.







Các tấm ảnh chụp 2 gã Pháp kiều treo cờ Việt Cộng trên bức tượng 2 người lính Thủy Quân Lục Chiến.

Vào 1 giờ trưa ngày 25 tháng 7 năm 1970, có 2 gã mắt xanh mũi lõ đã leo lên và phất cờ Việt Cộng miền Nam (Mặt Trận Giải Phóng) cùng tung ít truyền đơn (khoảng 100 tờ) phản chiến, kêu gọi hòa bình (chỉ yêu cầu 1 phía chính quyền miền Nam VNCH bỏ súng thôi). Hai gã mũi lõ mắt xanh nầy cầm cự trên bức tượng được khoảng nửa giờ đồng hồ thì bị dân chúng (tập trung chung quanh rất đông) ném đá và lôi cổ xuống đất, đập cho một trận trước khi cảnh sát can thiệp. Một gã mắt xanh mũi lõ thứ ba khi thấy 2 gã ở trên tượng, đã chạy đến bảo 2 gã đừng có đùa, giỡn mặt với chế độ Thiệu... thì y ta cũng bị dân chúng đập cho sặc máu mũi phải bỏ chạy mất. Tới giờ PTV cũng không biết gã thứ 3 nầy tên gì, người nước nào (theo lời kể của Andre Marque Menras thì người Tây Phương đó không quen biết gì với 2 gã, có lẽ y chỉ tình cờ đi ngang qua). Hai gã bị lôi xuống đất thì lúc đầu ai cũng tưởng là người Mỹ, chừng cảnh sát coi giấy tờ thì mới biết là người Pháp. Một gã tên là Andre Marcel Menras (25 tuổi), gã kia tên là Jean Pierre Debris (26 tuổi), người da trắng gốc Caucasian. Khi đó, cả 2 đến miền Nam VNCH theo chương trình: Thanh Niên Pháp Đi Làm Nhiệm Vụ Hợp Tác Quốc tế. Chính quyền miền Nam VNCH đã bắt 2 gã và nhốt gần 3 năm tại Trung Tâm Cải Huấn Chí Hòa (TTCHCH) rồi sau đó trục xuất về Pháp (ngày 1 tháng 1 năm 1973). Hai gã cũng khai thêm một đồng đảng thứ 3 (cũng người Pháp) tên là Jean Paul Bert, 1 sinh viên trường Đại Học Sorbonne thì sau đó cảnh sát đã đến bắt (gã bị bắt là vì ý định sẽ phân phát các truyền đơn kêu gọi binh sĩ Hoa Kỳ rút khỏi miền Nam VNCH) và đưa gã đi trú ẩn trong Trung Tâm Báo Chí Quốc Gia trước khi trục xuất về nước. Hai gã Andre Marcel Menras và Jean Pierre Debris sau khi về Pháp thì có viết chung quyển Thoát Khỏi Ngục Tù Sài Gòn, Chúng Tôi Tố Cáo (tháng 5 năm 1973) để cố chứng minh hành động của mình (phất cờ Việt Cộng) cùng các điều tai nghe-mắt thấy trong cảnh địa ngục trần gian (TTCHCH) nhằm chờ cơ hội thì 2 gã sẽ là nhân chứng buộc tội. Thực ra thì khi ở trong địa ngục trần gian, 2 gã thuộc loại tù ông cố nội (vì không ai dám đụng đến), trung bình mỗi tuần/1 lần thì tòa Tổng lãnh Sự Pháp (TTLSP) cử người đến thăm và khám sức khỏe cho. Thực đơn thì theo tờ trình của Ủy Ban Quốc Tế của Hội Hồng Thập Tự báo cáo là mỗi ngày, suất ăn của mỗi gã là: 500gr bánh mì, 2 quả chuối tươi, 200 gr thịt bò cộng thêm ít muối-hành-mỡ. Ngoài ra thì TTLSP còn gửi thêm cứ 2 ngày mỗi người 1 hộp sữa đặc. Lợi dụng sự dễ dãi của cảnh sát dành cho bản thân, thời gian ở trong tù 2 gã đã liên lạc, giúp đỡ cho các tay Việt Cộng cùng bị nhốt trong TTCHCH nầy.

Sau ngày 30-4-1975 thì chính quyền Việt Cộng đã cho người (giả danh dân thường tự phát) đi tay búa đập bể, kéo đổ hoặc chuyển đi dấu một số tượng thời miền Nam VNCM trong đó có tượng 2 người lính Thủy Quân Lục Chiến tại công trường Lam Sơn. Hai gã Pháp phản chiến nầy có quay lại Việt Nam, Jean Pierre Debris (lúc nầy đã có tên Việt là Hồ Tất Thắng) làm đại diện thương mại cho 1 công ty Pháp, lấy vợ người Việt rồi được 1 một thời gian thì thu xếp đưa cả gia đình về Pháp mà vẫn chưa thấy quay trở lại Việt Nam thêm lần nữa (có lẽ gã nầy khi tiếp xúc với xã hội Việt Cộng và thấy cách chúng đối xử với người dân miền Nam VNCH nên đã tỉnh).



Đám Việt Cộng nằm vùng (cùng bọn trở cờ) đang kéo sập bức tượng.

Khác hẳn với Hồ Tất Thắng thì Hồ Cương Quyết (tên Việt của Andre Marque Menras) vẫn bám vào nước Việt của thời Việt Cộng. Gã vẫn như người mù (hay là gã biết rõ mười mươi nhưng vẫn làm bộ như không thấy-không nghe-không biết) trước các thảm trạng mà người dân miền Nam VNCH bị chế độ Việt Cộng hành hạ (từ các vụ bắt sĩ quan -viên chức của chế độ cũ đi tù, tịch thu tài sản, đẩy dân lành đi khai hoang trên vùng rừng núi, tổ chức thành băng nhóm địa phương để bán bãi vượt biên lấy vàng bỏ túi...), vẫn vỗ tay chung một nhịp với chế độ. Gã Hồ Cương Quyết nầy đã nhập quốc tịch Việt Nam và gần đây nhất thì người ta ghi nhận là có thấy gã đứng bên lề đường (chung với các gã cựu sinh viên tranh đấu Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng...) như một quan sát viên thời cuộc trong im lặng trước cuộc tuần hành xuống đường của dân chúng Sài Gòn trong vụ kêu gọi Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam (chống bọn Tàu Cộng).

Phạm Thắng VũJan 11, 2014.

Đem về từ bên FB :
  • Dung Dang Mình kg bình luận những gì ông tây này đã làm trước đây, nhưng cần phải công bằng khi nhận xét.
    Câu "gần đây nhất thì người ta ghi nhận là có thấy gã đứng bên lề đường như một quan sát viên thời cuộc trong im lặng trước cuộc tuần hành xuống đường của dân chúng Sài Gòn trong vụ kêu gọi Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam" là không đúng, mình đã từng cùng với ông này xuống đường biểu tình chống TQ tại Saigon hai lần và hoàn kg có chuyện ông ta chỉ đứng bên đường.

  •  
  • Dugtus Nguyen Chắc giờ này ổng đang hối hận về hành động "bồng bột" ngày xưa của mình cũng như cảm thấy chính bản thân bị CS... lừa!
  •  
  • Song Thu Ổng là tây làm sao biết cho nổi được lòng của "ta" ? Giờ thì ổng đã biết phải, biết trái là được. Chỉ sợ loại người thích làm "hoàng đế ở truồng". Đó mới là ghê nhứt
Bao nhiêu dân miền Nam VNCH đã thê thãm với cái sai của nó .Nhưng nó vẩn tiếp tục chơi với cs ,khoái hí hửng khi được triết lùn tiếp đón (?) và được quyền thờ cờ máu .


  • Nhà Văn Thụyvi thằng Tây này sáng mắt rồi mà chưa một lời xin lỗi người miền Nam nên chị vẫn khinh nó.

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Đừng nghe (VC) nói… Hảy nhìn kỹ xem bọn Họ (VC) làm những gì!

Posted on | Để lại phản hồi | Sửa   

Mập mờ lá bài chính trị Việt Nam

Tiến sỹ Đoàn Xuân Lộc

Gửi cho BBC Việt ngữ từ London


Ông Dương Chí Dũng từng nói ông bị ép cung trong giai đoạn bị bắt giam để điều tra.
Một trong những điểm quan trọng được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu lên trong thông điệp đầu năm của ông là ‘xây dựng một Nhà nước pháp quyền’, trong đó ‘mọi quyết định quản lý của Nhà nước đều phải minh bạch’.
Những chi tiết liên quan đến ‘vụ án’ Dương Chí Dũng mới được tiết lộ trong những ngày qua – như tham ô, hối lộ, mật báo, chạy tội – cho thấy để có thể phát triển, hơn bao giờ hết Việt Nam cần ‘xây dựng một Nhà nước pháp quyền’.
Nhưng chính những lời khai, tiết lộ chấn động ấy cũng minh chứng thêm rằng trong một thể chế coi trọng tình ‘đồng chí’ và nặng tình ‘huynh đệ’ như Việt Nam hiện xây dựng một Nhà nước thực sự thượng tôn pháp luật quả là không dễ – nếu không muốn nói là không thể.
  • Nặng tình ‘đồng chí’, ‘anh em’
Có một thuật ngữ, dù chỉ mới chỉ xuất hiện trong ‘chính trị’ Việt Nam kể từ hơn một năm nay nhưng lại là một cụm từ rất phổ biến, được viết, được dùng nhiều trong thời gian qua: đó là ‘đồng chí X’. Vừa mới gõ ‘đồng chí X’ vào mục tìm kiếm của Google, chỉ trong vòng 0.25 giây, tác giả bài viết này đã thấy có đúng 37 triệu kết quả liên quan đến thuật ngữ đó.
Thuật ngữ ấy được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang dùng để nói về ‘một đồng chí trong Bộ Chính trị’ không bị thi hành kỷ luật tại Hội nghị 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam vào tháng 10 năm 2012.
Trước khi Hội nghị 6 diễn ra, dư luận quốc tế và Việt Nam đồn đoán rằng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị kỷ luật.
Tòa nêu tên Thứ trưởng Phạm Quý Ngọ đúng như lời khai bị cáo nhưng nhiều báo tránh gọi tên ông.
Và mấy ngày qua, báo chí và dư luận Việt Nam lại biết đến một thuật ngữ khác được ông Dương Chí Dũng dùng khi khai về người đã báo tin cho mình bỏ trốn là ‘một ông anh’ trong ngành Công an. Danh tính của người ‘ông anh’ được (hay bị) ông Dũng tiết lộ là Phạm Quý Ngọ – Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an, Cựu Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm.
Khi tường thuật về phiên tòa xét xử ông Dương Tự Trọng về tội ‘Tổ chức cho người khác trốn ra nước ngoài, một số báo Việt Nam đăng (rồi gỡ xuống) đã nêu đích danh người mật báo cho ông Dũng là ông Ngọ, trong khi một số báo khác chỉ gọi người báo tin ấy là ‘một ông anh’.
Cũng trong phiên tòa này, ông Dũng còn khai ra một số ‘anh’, ‘chị’ khác biết hay liên quan đến ‘công việc làm ăn’ hoặc chuyện hối lộ của mình như ‘chị Lan’, ‘anh Tiệp’, ‘anh Trần Đại Quang – Bộ trưởng Bộ Công an’.
Khác hẳn với mối tương quan nặng tình ‘đồng chí’ giữa ông Trọng, ông Sang và ‘một ủy viên Bộ Chính trị’ không bị thi hành kỷ luật, ‘quan hệ’ giữa ông Dương Chí Dũng với những người được ông tiết lộ lại đậm tình ‘anh, chị, em’ – vừa rất gia đình nhưng nghe cũng có chút gì đó hơi ‘giang hồ’.
Câu chuyện về ‘đồng chí X’ và người ‘ông anh’ trên hé mở nhiều điều đáng bàn, đáng lo về chính trị ở Việt Nam – trong đó có tình trạng không minh bạch, thiếu pháp quyền trong tổ chức, quản lý Nhà nước. Đây vừa là nguyên nhân vừa là hậu quả của những bất cập, bê bối, tệ nạn, nhức nhối khác, như tham nhũng hay những ‘đại án’, như Vinalines – tại Việt Nam.
  • Quan hệ mờ ám
Trong cuộc nói chuyện với cử tri tại TP Hồ Chí Minh hai ngày sau Hội nghị 6 kết thúc, được Đài Truyền hình Trung ương VTV1 cũng như báo chí Việt Nam tường thuật rộng rãi, ông Trương Tấn Sang giải thích rằng Hội nghị không tiến hành kỷ luật ‘đồng chí X’, không phải vì cá nhân đó ‘không có lỗi’ mà ‘chỉ vì cân nhắc tình hình hiện nay, cân nhắc lợi hại’.
Bộ trưởng Trần Đại Quang được thăng lên hàm Đại tướng.
 
Khi trả lời những chất vấn, bức xúc của dân trong một lần ông tiếp xúc với cử tri tại Hà Nội vào đầu tháng 12 năm 2012 và cũng được báo chí Việt Nam trích dẫn, tường thuật, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì cho rằng kỷ luật không phải là tốt và đúng vì làm vậy ‘mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù oán, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ’.
Chuyện ông Sang và ông Trọng không dám nêu đích danh ‘một ủy viên trong Bộ Chính trị’ ấy là ai – và đặc biệt cách họ giải thích, biện hộ cho việc không tiến hành kỷ luật nhân vật ấy – cho thấy giới lãnh đạo chóp bu của Việt Nam không chỉ mập mờ, né tránh mà còn cả nể, lãnh đạo bằng tình cảm hơn là bằng luật pháp và vẫn coi trọng quyền lợi của đảng, của ‘đồng chí’ mình hơn quyền lợi của người dân, đất nước.
Những chuyện như thế chắc chắn không xảy ra tại một nước dân chủ, đa đảng vì tại những quốc gia đó – dù là quan chức cao hay thấp, thuộc bất cứ đảng phái nào – nếu bị phát hiện làm những điều phi pháp, gây tổn hại cho dân, cho Nhà nước đều bị truy tố, xét xử, trừng phạt.
Chẳng hạn, cách đây hai năm, tại Anh, ông Chris Huhne buộc phải rời bỏ chức dân biểu đảng Dân chủ Tự do và vị trí Bộ trưởng Bộ Năng lượng khi bị cáo buộc đã đổ cho vợ lái xe vượt quá tốc độ cho phép 10 năm về trước. Và trong phiên tòa vào tháng Ba năm 2013, ông buộc phải thừa nhận tội đó và bị kết án tám tháng tù.
Nếu sống trong đất nước pháp luật công minh hay trong một quốc gia thượng tôn pháp luật, ông Trọng chắc chắn không phải sợ chuyện ‘ân oán, thù oán’ vì những chuyện đó thường chỉ diễn ra trong một xã hội không có pháp luật hay ở những chốn giang hồ.
Sự không minh bạch, thiếu thượng tôn pháp luật trong quản lý Nhà nước hay công tư nhập nhằng tại Việt Nam thể hiện khá rõ qua những lời khai gây sốc của ông Dương Chí Dũng.
“Xem ‘vụ án lộ bí mật nhà nước’ được tiến hành như thế nào và những nhân vật ông Dũng khai đã mật báo cho ông bỏ trốn, nhận tiền hối lộ của ông hay biết đến việc làm ăn của ông có bị điều tra trong những ngày tháng tới hay không sẽ biết được quyết tâm cũng như thực lực của họ trong việc chống tham nhũng”
Chưa bàn đến những tiết lộ chấn động của ông Dũng đúng hay không – và nếu đúng, đúng đến mức độ nào. Nhưng cách ông gọi ông Phạm Quý Ngọ và ông Trần Đại Quang, hai vị tướng trong ngành công an – một người mới đây được giao làm Trưởng ban chuyên án điều tra các sai phạm tại Vinalines là và người kia là một Ủy viên Bộ Chính trị và Bộ trưởng Bộ Công an – bằng ‘anh’ một cách thân thiện trong một phiên tòa đang được công luận quan tâm như thế chứng tỏ rằng họ có liên hệ với nhau và mối quan hệ đó khá mật thiết, rất riêng tư.
Trong thời gian qua dư luận và thậm chí một số lãnh đạo Việt Nam cho rằng ở Việt Nam tham nhũng nhiều vì các ‘nhóm lợi ích’ câu kết với nhau, lũng đoạn và chi phối kinh tế, xã hội Việt Nam.
Những lời khai và cách xưng hô của ông Dũng trong phiên tòa giờ còn cho thấy giữa một số quan chức Việt Nam và một số lãnh đạo doanh nghiệp, đặc biệt cách doanh nghiệp, tổng công ty nhà nước, có những mối quan hệ ‘làm ăn’ gần gũi, đặc biệt.
Và phải chăng đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến nạn tham nhũng, tham ô hay những vụ như Vinalines?
Dù sao đi nữa những tiết lộ và cách xưng hô của ông đã đặt ra biết bao nhiêu câu hỏi, nghi ngờ về sự minh bạch trong quản lý, tổ chức Nhà nước và chính trị Việt Nam nói riêng và buộc giới lãnh đạo Việt Nam phải trả lời nếu họ thực sự muốn ‘xây dựng một Nhà nước pháp quyền’.
  • Nói dễ làm rất khó
Nếu theo dõi những phát biểu hay động thái gần đây của một vài lãnh đạo cao cấp của Việt Nam – như ông Nguyễn Phú Trọng hay Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh, người đã đến dự hai phiên tòa xét xử Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng và cũng là người đã từng tuyên bố sẽ ‘hốt hết, hốt liền’ những kẻ tham nhũng – xem ra chính quyền Việt Nam (hoặc ít ra một số lãnh đạo) mong muốn và quyết tâm chống tham nhũng.
Ông Nguyễn Phú Trọng là Trưởng Ban Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng.

Có thể nói, trong giới lãnh đạo Việt Nam hiện tại, ông Trọng được coi là người trong sạch hơn hay ít tì vết hơn và ông Thanh là người khá cương quyết, mạnh bạo và được cho là ‘nói ít làm nhiều’.
Nhưng liệu hai ông và những quan chức khác ủng hộ lập trường của họ có thể giải quyết được nạn tham nhũng khi – như ông Trọng thừa nhận trong một lần tiếp xúc với cử tri tại quận Ba Đình vào tháng 9 năm 2013 và được báo giới trích dẫn – ‘có tham nhũng trong lực lượng chống tham nhũng’?
Xem ‘vụ án lộ bí mật nhà nước’ được tiến hành như thế nào và những nhân vật ông Dũng khai đã mật báo cho ông bỏ trốn, nhận tiền hối lộ của ông hay biết đến việc làm ăn của ông có bị điều tra trong những ngày tháng tới hay không sẽ biết được quyết tâm cũng như thực lực của họ trong việc chống tham nhũng.
Tuy vậy, dù kỳ vọng, mong đợi chắc có không ít người cho rằng chúng sẽ khó được tiến hành minh bạch, đến nơi đến chốn vì trong một thể chế chính trị như Việt Nam việc kỷ luật, điều tra hay xét xử một quan chức cao cấp liên quan đến tham ô, tham nhũng hoặc làm những sai trái gây tổn hại lớn cho Nhà nước và Nhân dân là một điều không dễ.
Chỉ khi nào mô hình, cơ cấu chính trị, kinh tế của Việt Nam – từ việc phân bổ quyền hành, chọn nhân sự đến việc lấy quyết sách – có sự minh bạch, cạnh tranh và bình đẳng thì quốc gia này mới hy vọng không còn những vụ án như vụ Vinalines và mới có thể xây dựng được ‘một Nhà nước pháp quyền’ như ông Nguyễn Tấn Dũng nêu trong thông điệp đầu năm của mình.
Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một nghiên cứu viên tại tổ chức Global Policy Institute tại Anh Quốc.//