Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

tình trạng hiện tại của Nga!

From: Dinh Tran, Kiren Tran chuyển tiếp. 
Sent: Sunday, December 14, 2014 7:01 AM
Subject: Đồng Rúp rơi tự do, Putin còn cầm cự được bao lâu?

Đồng Rúp rơi tự do, Putin còn cầm cự được bao lâu?

 
 
“…Đối với cộng đồng người Việt đang làm ăn và sinh sống tại Nga thì đây là thời điểm khó khăn nhất. Nhiều đại gia sẽ trắng tay và nhiều người sẽ mất hết tài sản gom góp được trong mấy chục năm qua. Câu nói đùa là “tiền của Nga trả lại cho Nga” đang trở thành hiện thực, một hiện thực đau xót và phũ phàng…”

Một tin buồn cho người Nga và cả những người yêu mến Putin là đồng rúp của Nga đang rơi tự do. Ngày hôm nay (4/12/2014) đồng rúp đã đạt một kỷ lục mới là 55 rúp đổi một đôla theo giá chính thức của nhà băng, trên thị trường chợ đen đồng rúp đã vượt ngưỡng 60 rúp/1 đôla. Cách đây một năm tỉ giá của đồng rúp và đôla là 32-33 rúp/1 đôla, như vậy đồng rúp đã mất giá gần 100% so với đồng đôla. Điều này cũng có nghĩa là lương và tiền tiết kiệm của người dân Nga bằng rúp đã “bốc hơi” mất một nửa, tiền rúp gửi trong ngân hàng cứ 10 đồng nay chỉ còn 5 đồng.

image
Thật ra vấn đề nghiêm trọng hơn rất nhiều, không chỉ những người đang ăn lương và gửi tiền tiết kiệm mới bị mất mát mà sự mất mát nhiều nhất sẽ thuộc về những người đang kinh doanh và đầu tư. Những nhà nhập khẩu vào Nga (trong đó có cả cộng đồng người Việt) thì hàng hóa đều tính bằng đôla, khi rúp trượt giá kinh khủng như vậy thì hàng hóa không những không tăng được giá mà cho dù giá cũ vẫn khó bán vì sức mua của người dân kém đi do phải chi trả vào việc ăn uống hàng ngày. Thực phẩm tại Nga tăng giá từ hai đến ba lần do lệnh cấm nhập thực phẩm của Nga, một cân thịt bò trước đây chỉ khoảng 5 đôla thì nay với giá 15 đôla vẫn khó mua.

image
 
Ông Putin đang tìm cách trấn an dư luận
 
 
Đồng tiền rúp đang trở thành “của nợ” đối với người kinh doanh, do không mua được đôla nên nhiều người (kể cả người Việt) phải nhắm mắt mua nhà, mua xe ô tô để giữ tiền và đây cũng là việc làm chẳng đặng đừng vì hoàn cảnh bắt buộc chứ không ai muốn như vậy. 

Hậu quả từ việc đồng rúp trượt giá không phanh sẽ để lại những hậu quả vô cùng to lớn cho nước Nga. Hàng nhập khẩu mới sẽ rất khan hiếm và nếu có thì giá phải tăng gấp đôi, như vậy đồng lương của người Nga nhận được sẽ mất đi một nửa. Môi trường đầu tư của Nga mất uy tín nghiêm trọng, các nhà đầu tư nước ngoài sẽ “chạy mất dép”, nhiều công ty sản xuất phải đóng cửa do nguyên vật liệu nhập khẩu tăng giá, đời sống của người dân Nga sẽ vô cùng khốn khó trong thời gian tới… 

Nguyên nhân thì có lẽ ai cũng đều biết là do giá dầu giảm và do lệnh trừng phạt của Mỹ và Phương Tây. Giá dầu giảm mạnh từ 110 đôla/thùng xuống còn 66 đôla/thùng và khả năng sẽ còn tiếp tục giảm. Lệnh trừng phạt của Phương Tây nhắm vào các ngành công nghiệp chủ lực của Nga như dầu mỏ, tài chính và vũ khí sẽ còn tiếp tục làm Nga lao đao. Thu nhập của nước Nga chủ yếu dựa vào dầu mỏ, khí đốt và vũ khí cho nên khi các nguồn thu này bị phong tỏa thì kinh tế Nga sẽ gặp khủng hoảng. Sau nửa năm áp đặt lệnh cấm vận thì thiệt hại của EU vào khoảng 40 tỉ đôla và Nga là 140 tỉ đôla, tỉ lệ 1:3 này có vẻ hợp lý và nếu “cuộc chơi” này vẫn tiếp tục thì phần thua thiệt về phía Nga đã quá rõ. Bốn trăm (400) tỉ đôla dự trữ của Nga không mấy chốc sẽ bay hơi.

Tuy bản thông điệp liên bang mà Putin đọc sáng nay trước lưỡng viện quốc hội vẫn còn rất cứng rắn nhưng sự lo âu đã thể hiện trên nét mặt của tất cả những người tham dự kể cả thủ tướng Nga Medvedev. Một lần nữa Putin lại kêu gọi tinh thần dân tộc của người Nga và ông hứa 4 năm nữa kinh tế Nga sẽ vượt lên trên tất cả các nền kinh tế khác. Mọi nhà độc tài đều hoang tưởng, e rằng Putin khó lòng “thọ” được đến lúc đó. Tinh thần dân tộc và tư tưởng sô vanh nước lớn đã quá lạc hậu trong thời đại ngày nay và hơn nữa nó không thể mài ra để ăn được. Chỉ cần nửa năm đến một năm nữa thôi người Nga sẽ sáng mắt ra và sẽ có thái độ thích hợp với Putin. Một hoang tưởng nữa của Putin khi ông vẫn nghĩ rằng nước Ukraina vẫn còn là “người anh em” của ông. Hình như ông ta không xem thời sự thì phải, cuộc bầu cử quốc hội vừa rồi tại Ukraina có gần 90% cử tri Ukraina đã bỏ phiếu cho 5 đảng thân Châu Âu, chỉ có khoảng 10% cử tri chọn đảng đối lập thân Nga.

Trong bài báo “Nếu như ngày mai xảy ra chiến tranh Nga-Mỹ”  

image
Thượng tướng Nga Ivashov, chủ tịch Trung tâm phân tích địa-chính trị (từ năm 1996 đến 2001- Chủ nhiệm Tổng cục hợp tác quân sự quốc tế Bộ Quốc phòng Liên bang Nga) cũng có một cái nhìn hết sức phiến diện và lệch lạc về thế giới y hệt như ông chủ điện Kremlin. Ông tướng này cũng đã thổi phồng mối nguy cơ xâm lược và tấn công mà Mỹ và Châu Âu sẽ nhằm vào nước Nga và vì thế Nga phải chuẩn bị tâm lý cho chiến tranh. Sự ngụy biện này cũng giống như ông Putin giải thích rằng nếu nước Nga không chiếm lấy Krưm thì Mỹ cũng sẽ lấy mất!? Nếu một người bình thường thì ai cũng có thể thấy được Mỹ và EU suốt hơn 20 năm qua đã hợp tác với Nga một cách rất tích cực, từ hợp tác trong lĩnh vực vũ trụ không gian đến quân sự, các tổ hợp quốc phòng của Pháp đã nhận đóng những chiến hạm tối tân nhất cho Nga như tàu đổ bộ Mistral, Đức xây dựng các trung tâm huấn luyện và cung cấp rất nhiều trang thiết bị quân sự cho bộ quốc phòng Nga…

Trong lĩnh vực kinh tế thì đầu tư của Mỹ và EU vào Nga rất lớn và bao gồm mọi lĩnh vực từ khai thác dầu mỏ đến tài chính ngân hàng. Mỹ và EU có lợi lớn khi làm ăn với Nga vì thị trường Nga rộng lớn, tài nguyên phong phú và quan trọng hơn cả là Nga chả sản xuất được gì mà chỉ đi mua. Một nước Nga dân chủ và giàu có sẽ đảm bảo cho hòa bình thế giới và nhất là Châu Âu. Chỉ có kẻ không bình thường mới cho rằng Mỹ và Châu Âu muốn gây chiến với Nga nhất là gây chiến về quân sự. Ông tướng Nga chỉ đúng ở một điểm là nếu chiến tranh Nga-Mỹ xảy ra thì Nga sẽ thất bại.

image
Cuộc đối đầu giữa Nga và EU vẫn chưa có hồi kết dù phía Nga đã muốn EU dỡ bỏ lệnh trừng phạt. Phía EU chỉ đồng ý với một điều kiện tiên quyết và duy nhất: Nga phải rút quân đội ra khỏi vùng Donbass của Ukraina. Putin sẽ không làm điều này, vì như vậy hóa ra ông ta sai? Khi đó uy tín của ông ta đối với dân Nga sẽ mất hết. Putin đã lỡ trèo lưng cọp, giờ muốn xuống cũng không được. Nước Nga không có đối lập và dân chủ nên giờ muốn “đổi ý” cũng không có cơ sở nào.

Putin chỉ còn cách duy nhất là đâm lao phải theo lao nhưng trước viễn cảnh đồng rúp rơi tự do và kinh tế của Nga tiếp tục chìm sâu vào khủng hoảng thì không biết ông ta cầm cự được bao lâu? Tại Ukraina đồng nội tệ cũng bị mất giá 100% so với đôla nhưng tổng thống Ukraina Poroshenko vẫn có lý do để biện bạch với người dân là do chiến tranh, khủng hoảng… Nhưng tại Nga, sẽ đến lúc người dân chất vấn Putin rằng tại sao một cường quốc mà đồng tiền lại mất giá đến như vậy? Khi đối đầu với Mỹ và EU ông Putin có nghĩ đến hậu quả mà người dân sẽ phải gánh chịu hay không? Nếu không thắng được họ thì đối đầu với họ để làm gì?...

image
Như chúng tôi đã đề cập trong những bài viết trước về tình hình Nga và Ukraina, Putin đang kéo lùi nước Nga lại hàng chục năm. Những thành quả mà nước Nga có được từ khi Liên xô sụp đổ đến nay đã tan thành mây khói. Obama đã vứt bỏ mọi nghi thức ngoại giao để nói thẳng rằng Nga là mối đe dọa cho hòa bình thế giới. Tất nhiên sẽ không ai dại gì gây chiến với Nga nhưng quan hệ tốt đẹp giữa Mỹ và EU đối với Nga sẽ không bao giờ còn nữa. Putin đã tự cô lập mình và cô lập nước Nga. Putin đã bước lên đài danh vọng và đỉnh cao nhờ dầu mỏ tăng giá và giờ đây giá dầu mỏ giảm sâu sẽ đưa ông ta về vị trí đích thực và ban đầu của mình.

image
Đối với cộng đồng người Việt đang làm ăn và sinh sống tại Nga thì đây là thời điểm khó khăn nhất. Nhiều đại gia sẽ trắng tay và nhiều người sẽ mất hết tài sản gom góp được trong mấy chục năm qua. Câu nói đùa là “tiền của Nga trả lại cho Nga” đang trở thành hiện thực, một hiện thực đau xót và phũ phàng. Nên biết một điều là cộng đồng người Việt tại Nga đã đóng góp rất lớn vào nguồn kiều hối gửi về Việt Nam hàng năm, đồng tiền của người Việt tại Nga thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của mỗi người dù là doanh nhân hay công nhân, dù là chủ hay người làm thuê.

Kinh tế Việt Nam sẽ ảnh hưởng không nhỏ từ nguồn kiều hối và hàng hóa xuất khẩu của Việt Nam vào Nga từ cộng đồng người Việt nơi đây. Bài học rút ra sau cuộc khủng hoảng này là không nên đánh cược tất cả vào một cửa Nga, không nên dồn hết tiền đầu tư vào hàng hóa “đánh” vào Nga. Nên nhớ một điều rằng, dưới một chế độ độc tài thì mọi thành công (nhờ may mắn hay luồn lách giỏi) cũng chỉ là tạm thời và không bao giờ bền vững. 

image
Việt Nam cũng giống như nước Nga, những gì xảy ra ở nước Nga rồi cũng sẽ có ngày xảy ra ở Việt Nam. Hãy quan tâm nhiều hơn đến dân chủ vì chỉ có một chế độ dân chủ mới bảo vệ được tính mạng, tài sản và nhân phẩm cho mọi người trong đó có những người kinh doanh.

Việt Hoàng

thêm một bài viết về Khánh 'Li' !

----- Original Message -----
From: xuong, G Tran chuyển tiếp
Sent: Sunday, December 14, 2014 2:50 AM
Subject: Bai viết về Khánh Ly của cụ Nguyễn Ngoc Phách....Úc Đại Lợi...
 *
 
Bài viết về Khánh Ly  của cụ Nguyễn Ngọc Phách....Úc Đại Lợi....
.
Kha’nh Ly tuyên bố: Mọi người dân tỵ nạn CS không phải là người (mà là súc vật ?)
.
Không thể dùng chung cho mọi người văn nghệ sĩ nhưng có thể dùng cho từng người cho thời buổi văn minh cận đại này đó là câu :

XƯỚNG CA VÔ LOẠI.

.
Với một ca sĩ tất cả mọi người trong xã hội cận đại này không một ai chê bai bất cứ một nghề nghiệp nào vì KHÔNG CÓ MỘT NGHỀ NGHIỆP NÀO XẤU, CHỈ CÓ CON NGƯỜI XẤU MÀ THÔI.
.
Ca sĩ Khánh Ly là một người trong xã hội cận đại này là người làm xấu nghề nghiệp ca hát nói riêng và giới văn nghệ sĩ nói chung, tôi xin lỗi tất cả quý bà, quý cô khi phải phát biểu một câu mà những bậc tiền bối xa xưa đã gặp những trường hợp như chúng ta ngày nay :
ĐI TIỂU KHÔNG CAO HƠN NGỌN CỎ THÌ LÀM SAO CÓ CÁI NHÌN XA ĐƯỢC.
.
Trong xã hội văn minh, hai giới Nam và Nữ đã được tôn trọng bình đẵng như nhau, nhưng bà Khánh Ly đã từ chối cái quyền lợi dành cho phái nữ để chọn lựa Việt Nam quê hương ta đang sống quằn quại trong nỗi nhục hèn bán nước của chế độ Cộng Sản Việt Nam đã kéo nền văn minh của dân tộc miền Nam Việt Nam lùi lại cả mấy chục năm về trước; Những cái văn minh phù phiếm thì Cộng Sản Việt Nam truyền bá trong dân gian, chúng khuyến khích tuổi trẻ để làm băng hoại xã hội để dễ nắm đầu người dân; Nhưng những văn minh xây dựng xã hội, văn minh xây dựng Dân Trí thì chúng tiêu diệt hoàn toàn. Việt Nam đang bước qua năm thứ 38 xây dựng xã hội chủ nghĩa Cộng Sản, nền văn hoá, phong tục cổ truyền đang bị băng hoại; Ca Sĩ Khánh Ly đang ở vùng tràn đầy ánh sáng văn minh lựa chọn về nơi âm u như thế thì chúng ta phải hiểu ngược lại những lời phát biểu, trích :
.
" Có lẽ người nào cũng phải trở về mà thôi. Nếu không lúc này thì một lúc nào đó họ sẽ trở về để nằm xuống. Dù có muộn màng đi nữa thì ít ra được nằm lại trên quê hương của mình cũng là một điều rất tốt, là ước mơ của nhiều người. Mặc dù không phải là ai cũng sẽ sống và được như vậy nhưng nếu được thì một trong những ước mơ của những con người có một quê hương, một tổ quốc thì ai cũng ước mơ được trở về. Không có gì đẹp đẽ cho bằng sự trở về đẻ có nơi mở đầu thì xin được kết thúc tại cái nơi mở đầu đó, Đó là ước mơ, tôi hy vọng không chỉ là ước mơ của riêng tôi mà là ước mơ chung của tất cả NHỮNG NGƯỜI ĐƯỢC GỌI LÀ NGƯỜI ” hết trích.

.

Con người đấng tạo hoá tạo ra không hơn một con súc vật nhưng hơn chúng có bộ óc, biết suy nghĩ, biết tính toán và biết phải trái.
.
Bà ca sĩ Khánh Ly trong những năm tháng của 30 tháng tư năm 1975 có ai dí súng, có ai dùng dây thòng lọng tròng vào cổ kéo bà đi ra ngoại quốc? bà đã chen lấn, đã van xin để chạy thoát khỏi quê hương đang bị dép dâu, răng hô, mã tấu từ từ làm tan nát quê hương, Cô ca sĩ Thái Thanh là một bằng chứng, một nhân chứng đã từng tuyên bố : CÁI ĐAU KHỔ CỦA NGƯỜI CA SĨ KHÔNG ĐƯỢC HÁT CŨNG GIỐNG NHƯ MỘT CON CHIM KHÔNG ĐƯỢC HÓT.
.
Bà ca sĩ khánh ly trong những ngày sống trong trại tỵ nạn Fort Chaffee của thành phố Fort Smith, tiểu bang Arkansas lếch thếch một nách mấy đứa con thấy mà thương, những ngày cuối tuần trong trại tỵ nạn cũng tổ chức văn nghệ đấu tranh, văn nghệ tưởng nhớ đến quê hương điêu tàn, đến Sài Gòn hấp hối sắp bị đổi tên của một con quỷ đã chết, những giọt nước mắt ngắn, dài, những nghẹn ngào không hát nên lời,làm rung động lòng người ly hương, đấy lúc này Khánh Ly mới thật sự là một con người Việt Nam Tự Do. Sau 37 năm no cơm ấm …….. kể từ ngày cái trung tân Thuý Nga từ bên Pháp xin qua bên Mỹ cư ngụ tại Cali, từ ngày cô người mẫu Kỳ Duyên con ông Kỳ Cục bán rẻ linh hồn cho quỷ, bán rẻ anh em đồng đội, phản bội lại tập thể NGƯỜI Việt Tỵ Nạn trên thế giới, có ai nghe người ta gọi bằng Phó Tổng Thống, Thiếu Tướng hay hạ thấp xuống bằng ÔNG chưa?, hay mọi người gọi bằng một giọng khinh bỉ THẰNG, cũng kể từ ngày ấy VỢ hắn NGƯỜI khác xài, con gái kỳ cục bắt đầu học khoe mông khoe đùi rồi từ từ tiến bộ thêm được Tô Văn Lai dẫn dắt bước vào thế giới Đại Đồng; Công, Dung, Ngôn, Hạnh được thực thi ngược thay chồng như thay áo diễn tuồng, khi đã thuần thục bèn hướng dẫn ca sĩ Khánh Ly tập tành, ngượng ngập mặc áo bành tô khép nép trong khách sạn do bọn Lãnh Sự Quán San Fransico tổ chức thế là kể từ ngày đó mọi người bèn bỏ chữ mến mộ là CÔ, BÀ mà thành CON với giọng khinh khỉnh.
.
Một duộc thằng thằng, con con rủ rê nhau đi về đú đởn trên thân xác trẻ thơ, trên thân phận đoạ đầy của người Việt Nam từ Bắc vô Nam, chúng vui mừng ca hát, tổ chức hội hè tổ chức những đêm văn nghệ, trong những vũ trường nhầy nhụa thân xác tuổi trẻ Việt Nam, trong lúc mảnh đất quê hương đang mất dần vào tay kẻ thù truyền kiếp, như vậy chúng có phải là những con người mang cùng huyết thống máu đỏ da vàng cùng với chúng ta?. Chuyện trước mắt kia kìa, Duy Quang sau thời gian theo cha là Phạm Duy già dịch ngụp lặn trong XÃ HỘI CHỦ NGHĨA bây giờ THÂN TÀN MA DẠI lại bò về xứ Mỹ tại đất Cali ngửa mũ xin tiền chữa bệnh UNG THƯ, tại sao không ai chịu học? có gì là lạ đâu vì CHÚNG KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI, chúng chỉ là những con SÚC VẬT không có óc suy nghĩ, mọi người đã thấy trong sủ sách, trong kinh nghiệm cuộc sống hàng ngày: CHẤT PHẾ THẢI CỦA CON NGƯỜI THẢI RA NGOÀI RẤT LÀ HÔI THỐI NHƯNG NHỮNG CON CHÓ (một loài SÚC VẬT) "HỒ HỞI" TRANH DÀNH NHAU ĐỚP HÍT.
.
Với hy vọng một ngày đẹp trời chúng ta sẽ không phải nghe Khánh Ly quay trở lại Mỹ ngửa nón xin tièn giống tên Duy Quang bây giờ; Bên Hoa Kỳ như quý vị đã biết : chất phế thải phải ở trong cầu tiêu, của trẻ sơ sinh phải ở trong thùng rác gói chặt cấm không được làm Ô NHIỄM KHÔNG KHÍ CHUNG QUANH.
.
Nuôi vật Khánh Ly cũng có lúc mến tay, chúng ta cùng cầu nguyện thôi thì hãy ráng tạo phúc để kiếp sau không phải làm loài SÚC SANH nữa mà hãy làm người để hưởng phước. Lành thay,….Lành thay……
.
Nguyễn Ngọc Phách




Đừng có mà mơ đem ra so sánh với nước VNCS XHCN !

From: phong nguyen, G Tran chuyển tiếp. 
Sent: Saturday, December 13, 2014 2:52 PM
Subject:Tấm lòng vàng của bác sĩ Mỹ
 
Tấm lòng vàng của Bác sĩ Mỹ
BsMcKay
 McKinnon và vợ chụp ở SG (tuoitrenews.vn)
.
Ba tuần trước vào một buổi tối tình cờ bật TV đài TLC, The Learning Center, tôi xem một phim tài liệu tựa đề: “The man with the 200-lb tumor- Người đàn ông có cái bướu nặng 90 kí-lô“.  Người có cái bướu khổng lồ này là một anh Việt Nam tên là Nguyễn Duy Hải ở thành phố Đà Lạt, 32 tuổi. Lúc mới sinh ra anh ta bình thường nhưng khi lên bốn tuổi chân phải của anh to lớn khác thường so với chân trái. 
. 
Năm 1997, anh Hải đi nhà thương và nghe theo lời bác sĩ, cắt chân phải để ngăn chận sự bành trướng. Thế nhưng sau khi cắt, một cục u tiếp tục nẩy nở từ vết cắt, dần dần to lớn thành một cục bướu nặng 90 kí-lô. Vì nó quá to lớn, nặng gấp hai lần trọng lượng thân thể, anh Hải nằm trên giường trong suốt thời gian sáu năm. Qua một sự tình cờ, thân nhân của anh Hải ở Florida biết được một bà Mỹ tên Amanda Schumacher làm việc thiện nguyện. Bà này liên lạc với Bác Sĩ McKay McKinnon.

http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB1.jpg
Người đàn ông có cái bướu nặng 90 kí-lô  
.
Bác sĩ McKay McKinnon ở Chicago, Hoa Kỳ, chuyên về phẫu thuật, nổi tiếng về giải phẫu cắt bỏ bướu khổng lồ của bệnh nhân khắp thế giới. Sau khi xem video của anh Hải qua iPad và bỏ thì giờ chẩn bệnh, bác sĩ  McKinnon đồng ý tình nguyện thì giờ của mình bay sang SàiGòn vào ngày 16 tháng 11 -2012 giải phẫu miễn phí cắt bỏ cái bướu cho anh Hải. 
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB4.bmp
 
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB5.jpg

Xe cứu thương trước đó vài ngày đã chở anh Hải từ Đà Lạt vào SàiGòn đến Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM để sẵn sàng cuộc giải phẫu. 
. 
Khi nhập viện, anh Hải than khó thở, bác sĩ Việt ở Bệnh Viện Ung Bướu cho Bác Sĩ McKinnon biết nguyên do là anh Hải bị nước vào phổi (pleural effusion), và lo ngại cho anh Hải nếu bị mổ.  Bác Sĩ McKinnon nói việc ấy không có gì quan trọng, bảo nhân viên nhà thương chích rút nước ra. Bác sĩ McKinnon nghĩ rằng có lẽ anh Hải đã nằm trong suốt thời gian tám tiếng vận chuyển từ Đà-Lạt, rồi vào nhà thương cũng nằm nên nước vào phổi. Ông bảo nhân viên cho anh ta ngồi dậy thay vì nằm để tránh tình trạng nước lại vào phổi. Sau khi rút nước, anh Hải thở lại dễ dàng. 
.
Ở bên Mỹ một khi bác sĩ quyết định giải phẫu thì bệnh nhân đến nhà thương, có sẵn một đội y tá hay bác sĩ giúp bác sĩ trong khi giải phẫu (nếu trường hợp hiểm nghèo, phức tạp như trường hợp này). Bảo hiểm y tế của bệnh nhân sẽ trả tiền bác sĩ lẫn chi phí tiền nhà thương, Giám Đốc nhà thương hoàn toàn không liên hệ gì đến trường hợp mổ. Nhưng ở Việt Nam, dù rằng hội đoàn của bà Amanda Schumacher sẽ trả tiền nhà thương, Bác sĩ McKinnon phải bỏ thì giờ giải thích cho nhà thương lý do tại sao họ nên cho giải phẫu vì cần giấy phép chấp thuận của Bệnh Viện Ung Bướu. Những người ở ngoại quốc như chúng ta xem video phim tài liệu này sẽ thấy một chuyện không thể nào tin được: tuy rằng không một ai ở Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM giỏi hơn, và  có kinh nghiệm cắt bỏ ung bứu như bác sĩ McKinnon, ông ta phải giải thích cho khoảng chừng 30, 40 bác sĩ (và y tá?) của nhà thương để mong cho họ chấp thuận cho phép. Sau đó, ông ta về khách sạn đợi ba ngày để Bệnh Viện Ung Bướu quyết định! 
.
Khi trở lại Bệnh Viện Ung Bướu TP HCM vào ngày thứ ba, người bác sĩ (?) Việt Nam có quyền quyết định mà bác sĩ McKinnon gặp lại là một người lạ, không có mặt trong nhóm bác sĩ & y tá mà ông trình bày ba ngày trước. Ông bác sĩ này  viện lý do nước vào phổi (pleural effusion), bệnh nhân yếu sức, từ chối không cho giải phẫu, và cám ơn bác sĩ McKinnon đã bỏ thì giờ đến Việt Nam. Bác sĩ McKinnon trả lời rằng nêu ra “nước vào phổi” để từ chối không cho mổ chỉ là lợi dụng một lý do vô cớ. Việc quan trọng không phải là ông ta tình nguyện bỏ thì giờ đến Việt Nam nhưng việc quan trọng là ông ta phải cay đắng nhìn nhận là ông ta đã thất bại trong việc thuyết phục những người cùng nghề nghiệp với ông (ở Việt Nam) là cuộc giải phẫu sẽ thành công. Ông ta còn phải nói với bệnh nhân vì không được phép giải phẫu, anh Hải sẽ không có một cơ hội cứu sống nào khác, chắc chắn sẽ chết trong vòng một năm (tim không đủ sức nuôi cục bướu khổng lồ như vậy), tuy rằng chính anh Hải mong muốn cho ông ta cắt cái bướu của mình, mặc dù anh biết cơ hội chết trên bàn mổ có thể là 100%. 
. 
Bác sĩ McKinnon sau đó đến Bệnh Viện Ung Bướu để báo tin buồn cho bệnh nhân là nhà thương không đồng ý cho ông ta giải phẫu. Anh Hải biết là cơ hội cứu mạng sống anh ta từ Bác sĩ McKinnon bây giờ như sao chổi sẽ biến mất tuyệt dạng, nói cảm ơn: “Em rất cảm ơn tấm lòng của bác sĩ đã đến với em. Em sẽ nhớ mãi kỷ niệm em đã được gặp bác. Em cầu mong ở một đất nước xa xôi nào đó có một bệnh nhân giống em mà thể trạng của họ khỏe mạnh hơn em và chính tay của bác sĩ cầm con dao phẫu thuật giải thoát cho họ khỏi được cuộc sống chập chờn. Phần duyên số của em thì em chấp nhận như vậy, và em mong rằng một lúc nào đó khi bác sĩ hồi tưởng về Việt Nam, bác sĩ sẽ nhớ một bệnh nhân như em. Riêng em, em sẽ nhớ mãi được gặp bác sĩ. Thank you”.   
.
* Với câu trả lời: “Anh là một gương sáng cho chúng tôi nêu theo. Tôi không biết nói gì hơn là xin lỗi”, bác sĩ McKinnon rời Việt Nam trở lại Chicago với sứ mạng cắt bướu cho bệnh nhân bất thành.  
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB9.jpg

Câu chuyện tưởng đến đây là hết nhưng hai tháng sau, sau khi liên lạc với nhiều người, bà Amanda Schumacher đã  thuyết phục được bác sĩ Jean-Marcel Guillon, Giám Đốc Bệnh viện Pháp Việt (FV Hospital) TP HCM giúp Hải được giải phẫu.  
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB10.gif

Bệnh viện Pháp Việt (FV Hospital) TP HCM (nguồn:
Bệnh viện FV Hospital đài thọ một phần chi phí nhà thương, trả tiền máy bay và khách sạn, mời bác sĩ McKinnon trở lại SàiGòn làm phẫu thuật cho Hải với một đội bác sĩ y tá do Bệnh viện Pháp Việt cung ứng trong việc hỗ trợ giải phẫu.  
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB11.jpg

Ngày Thứ Năm 5 Tháng Giêng, 2012, sau gần 13 tiếng giải phẫu, bác sĩ McKinnon đã thành công cắt đứt cục bướu khỏi người anh Hải. 
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB12.jpg

http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB13.jpg

http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB18.jpg
Hải sau khi giải phẫu  
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB19.jpg

* Khi còn ở Chicago, bác sĩ McKinnon đã đồng ý giải phẫu miễn phí thêm cho hai bệnh nhân Việt Nam khác bệnh tình trầm trọng như anh Hải nên sau khi nghỉ phục sức ngày Thứ Sáu, ngày Thứ Bẩy hôm sau ông đến
Bệnh Viện Chợ Rẫy cắt những cái bướu trên mặt của cô Kiều Thị Mỹ Dung,

http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB14.jpg

Cô Mỹ Dung trước khi giải phẫu (nguồn: vnexpress)
 
 
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB15.jpg
Cô Mỹ Dung sau khi giải phẫu (nguồn: vietnamnet) 
và Chủ Nhật, cắt một số bướu của cô Thạch Thị Sa Ly. 

http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB16.jpg
 
Bác sĩ McKinnon và cô Sa-Ly trước khi giải phẫu 
http://nguyentran.org/TN/Hinh/CB17.jpg

Cô Sa-Ly trước, và sau khi giải phẫu (nguồn: vnexpress) 
 .                                                                                                 ~~~~  
- Xem xong phim tài liệu này, nếu tôi là bác sĩ McKinnon, sau khi nghe những người không giỏi bằng mình, không có kiến thức giải phẫu như mình, không có kinh nghiệm phẫu thuật như mình kết luận họ giỏi hơn mình, ngăn cấm sự giải phẫu cho bệnh nhân mà tôi đã tình nguyện bỏ mấy ngày giải phẫu miễn phí, khi tôi trở về Mỹ, tôi sẽ không bao giờ quay trở lại một lần nữa. * Thế mà chỉ hai tháng sau, sau khi bệnh viện Pháp Việt mời ông ta trở lại giải phẫu ở nhà thương của họ, ông ta nhận lời, và không những chỉ giải phẫu cho một người, mà cho đến ba người trong ba ngày khác nhau, tất cả hoàn toàn miễn phí! .   
* Bệnh Viện Ung Thư TP HCM từ chối không giải phẫu cho một công dân của chính nước Việt Nam của mình, nhưng một công dân của “đế quốc Mỹ Ngụy” và một nhà thương của “thực dân Pháp”, hai từ ngữ xấu xa mà đọc báo chí hay xem Internet lúc nào cũng thấy Việt Nam hiện thời còn dùng để chỉ Hoa Kỳ và Pháp, đã không quản ngại tiền bạc và công sức để cứu giúp một công dân của nước Việt Nam. 
Ấy là chưa nói đến hai đồng minh vĩ đại của Việt Nam, Trung Quốc và Nga-Sô, chẳng nghe nói năng gì về giúp đỡ bệnh nhân Nguyễn Duy Hải. 
* Tôi thật là may mắn được sống ở đất nước Hoa Kỳ, một quốc gia không bao giờ dùng lời đay nghiến với một nước thù nghịch, một quốc gia nơi có những người đầy lòng hảo tâm với tôn chỉ giúp đỡ  nhân loại mà  không cần biết người đó đang sống ở bất cứ nơi nào trên thế giới.
 .
Nguyễn Tài Ngọc March 2013 

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Dùng Hòa Ước Paris 1973 để Giải Quyết Tranh Chấp Biển Đông!

----- Original Message -----
From: dong phan, G Tran chuyển tiếp. 
Sent: Thursday, December 11, 2014 6:45 AM
Subject: Thượng Viện Canada Mở Hội Nghị Về Dùng Hòa Ước Paris 1973 Giải Quyết Tranh Chấp Biển Đông

Chuyen tiep den cac cu va con chau doc.
 
 
Thượng Viện Canada Mở Hội Nghị
Về Dùng Hòa Ước Paris 1973
Giải Quyết Tranh Chấp Biển Đông
 
Date: 9 décembre 2014 17:44:37 UTC+1
 


Thượng Viện Canada Mở Hội Nghị Về Dùng Hòa Ước Paris 1973 Giải Quyết Tranh Chấp Biển Đông
CANADA (Vi Anh) -- Lần đầu tiên trong lịch sử Việt Nam Cộng Hoà, sắp qua năm thứ 40 ngày Việt Nam Cộng Hoà bị CS Bắc Viết đánh chiếm, Canada, một trong mười mấy nước kỳ Hoà Ước Paris 1973, Thượng Viện Canada mở hội nghị về một giải pháp dùng Hoà Ước Paris 1973 giải quyết tranh chấp Biển Đông, trả lại công bằng cho VNCH, cho dân VN được quyền tự quyết trong cuộc bầu cử tự do có Liên Hiệp Quốc giám sát, đúng tinh thần pháp chế quốc tế và tinh thần cam kết trong hoà ước.

Sư kiện lịch sử này là do cuộc vận động kiên nhẫn và và điều hợp khéo léo của Thượng Nghị sĩ Ngô thanh Hải, một người Việt tỵ nạn CS ở Canada được công cử làm Thượng Nghị sĩ của Canada. Hội nghị này được Thượng Viện Canada bảo trợ, họp ngay trong toà nhà Thượng Viện của Quốc Hội Lưỡng Viện Canada, khu Parliament Hill, Center Block, Room 160-S, suốt ngày Thứ Năm 5 tháng 12, năm 2014.

Về phía Thượng Viện Canada có TNS Ngô Thanh Hải, TNS Lang, Chủ Tich Uỷ ban Quốc Phòng và An Ninh, TNS White Chủ Tịch UB Nội Qui, Thủ Tục và Năng Quyền Quốc Hội, TNS Andeychuk, Chủ Tịch UB Ngoại vụ và Ngoại Thương, Ngài Tim Uppal, Bộ Trưởng Bộ Đa Văn hoá của chánh quyền liên bang Canada, Ngài Deepak Obhrai, Bộ Trưởng Ngoại Vụ và Nhân quyền, Ngài David W. Kilgour, Cựu Chủ Tich Viện Dân biểu và Bộ Trưởng đặc trách Á châu và Thái bình dương của chánh quyền Canada.

Phía Việt Nam Cộng hoà có phái đoàn quân dân cán chính VNCH đến từ các cộng đồng người Canada gốc Việt trong nước Canada, các miền lớn Montreal, Toronto, Ottawa trên 20 người, trong đó có chủ tich cộng động, nhân sĩ trí thức, chuyên gia sáu bảy luật sư đang hành nghề và luật gia Canada chánh tông và Canada gốc Việt, tiêu biểu như Luật sư Lâm chấn Thọ, Ls Trịnh quốc Toàn, luật gia Benoit Bénéteau, David Lamenti, Tiến sĩ Bá ngọc Đào và Ts Nguyễn thế Bình.

Hình ảnh trong Hội nghị.


Phái đoàn quân dân, cán chính Việt Nam Cộng Hoà đến từ Mỹ có 8 người Giáo sư Nguyễn ngoc Bích, Ts Binh thế Nguyễn đến từ Miển Đông Mỹ, nhà báo Vi Anh, Cựu dân biểu VNCH, Nhạc sĩ Hồ văn Sinh, thường vụ của VNCF Foundation dến từ Miền Tây Mỹ.

Chương trình làm việc, sau phần nghi thức, giới thiệu bắt đầu hội nghi với phát biểu của TNS Ngô thanh Hải của Thương Viện Canada. Hình thức làm việc có tính liên họp giữa điều trần và chất vấn. Phái đoàn VNCH Người Việt hải ngoại điều trần, đề nghị quí vị nghị sĩ và viên chức chất vấn và giải thích liên quan đến viêc dùng Hoà Ước Paris để đem lại công bằng, chân lý cho VNCH bị TC đánh lấy đảo năm 1974 và CS Bắc Việt dành lấy VNCH ở Miển Nam và giải quyết những tranh chấp biển đảo đang xảy ra ở Á châu Thái bình dương. Trường hợp này đã có tiền lệ, thành viên Hoà Ước Paris 1973 đã triệu tập lại lên án CS Bắc Việt đã đánh chiếm Campuchia, bị các nước ký hiệp ươc này trừng phạt cấm vận và buộc phải rút quân về VN.

Những diễn giả chánh có Gs Nguyễn ngọc Bích, Ls Lâm chấn Thọ, Nữ Ts Bình thế Nguyễn đọc bức thư của Ô Lê trọng Quát, Cựu Bộ Trưởng VNCH, Cưu Chủ Tich Uỷ ban Nội vụ và Quốc Phòng Hạ Viện, VNCH. Trong điều trần, chất vấn và hội luận có hai vấn đề chánh bàn luận rất gay go, sâu sắc nhưng đa số quí vị thượng nghi sĩ chuyên trách về ngoại giao Canada, qui vị luật gia và luật sư gốc Việt có mặt có chung nhận định đều về những điểm cốt lõi sau. Chiếu hiến chương Liên hiệp Quốc, VNCH còn tồn tại trên phương diện pháp lý. Hiệp ước Paris 1973 vẫn còn giá trị, chưa có nước nào chánh thức rút ra. Các nước đã ký hãy còn trách nhiệm vói8 chánh quyền và nhân dân VNCH. TC và CS Bắc Việt tiền thân của chế dộ CSVN bây giờ đã vi phạm thô bạo hiễp ước Hoà Bình Paris 1973: TC đánh chiếm Hoàng sa của VNCH năm 1974, CS Bắc Việt đánh chiếm VNCH năm 1975.

Nhà báo Vi Anh, Cựu Dân biểu VNCH đúc kết, nói suốt gần hai một buổi thảo luận nhưng vị có thẫm quyền của Canada và những viên chức VNCH và đại diện cộng đồng, đoàn thế dân chính, chánh đảng và nhân sĩ, trí thức có mặt đã trình bày: rõ ràng TC, CS Bắc Việt đã vi phạm Hiệp ước và Đinh Ước Hoà Đàm 1973, dùng lực lương võ trang đánh chiếm lấy Hoàng sa của VNCH, chiếm lãnh thổ VNCH một cách thô bạo. Canada là một nước có ký trong hiệp ước. Vì tinh thần thượng tôn quốc tế công pháp, vì trách nhiệm và nghĩa vụ cam kết ngoại giao, vì công lý cho nhân dân VN, vì chủ quyền chánh đáng của quốc gia dân tộc VN, xin chủ toạ đoàn cho biểu quyết. Để có một văn kiện quan trọng, và long trọng trên phương diện luật pháp và thực tế để tạo một tiến trình. Hầu chánh quyển Canada có chứng cớ đặt vấn đề với các nước đã ký trong hiệp ước năm 1973. Và để người Việt hải ngoại chứng lý tiếp tục vận động các nước khác đã ký trong Hiệp ước.

Hình ảnh trong Hội nghị.


TNS Hải chủ toạ cho ngưng thảo luận và biểu quyết đồng ý hay không đồng ý trên nguyên tắc dự thảo Nghị Quyết do Ls Thọ và một số luật gia của Canada đúc kết nguyện vọng của hội nghi đã trình bày. Cả trăm vị trong chánh quyền Canada, VNCH, và quí vị có mặt trong hội nghị đồng ý chấp thuận dự thảo trên nguyên tắc, với đa số tuyệt tuyệt đối. Chủ Toạ TNS Hải còn thận trọng cho biểu quyết ngược lại, ai không đồng ý xin giơ tay: không ai giơ tay cả. Coi như tuyệt đối đồng thuận thông qua dự thảo Nghị Quyết.

Càng thận trong hơn, TNS Hải đề nghị hội trường cử ra 5 vị nhuận sách bản văn dự thảo. Hội nghi đề cử TNS Hải, Gs Bích, Ls Thọ, DB Vi Anh, Nữ Ts Bình nhuận sắc dư thảo Nghị Quyết của hội nghị để TNS Hải với tư cách là một người Việt hải ngoại và thương nghị sĩ của Canada trình bày với Thương Viện, chuyển trình Hạ Viên và những chức trách liên quan trong chánh quyền Canada- càng sớm càng tốt.

Sau đây là dự thảo đã dược 100% hội nghị biểu quyết thông qua, bản gốc bằng tiếng Anh, xin tạm dịch ra tiếng Việt như sau: “Nên những thành phần tham dự yêu cầu và kêu gọi chánh quyền Canada, thông qua Bộ Trưởng Ngoại Giao, tham khảo với các nước đã ký Định ước của Hoà Ước Paris để tìm một giải pháp để nhân dân Việt Nam Cộng hoà ở Miền Nam VN có thể thực hiện quyền tự quyết qua bầu cử tự do dưới sự giám sát của Liên hiệp Quốc; hay một giải pháp khác mà chánh quyền các nước đã ký xem là cần thiết, để triệu tập một hội nghị quốc tế về VN trong đó có mặt của các đại diện của các nước đã ký Đinh Ước, thể theo Điều VII (b) của Định Ước, để giải quyết nhưng tranh chấp Biển Nam Trung Hoa, bằng cách mời thêm một số nước có liên quan tham dư hội nghị này.”

Ngày làm việc được chấm dứt bằng một cuộc viếng thăm Quốc Hội lưỡng viện của Canada, do các phu tá và công cán uỷ viên của văn phòng TNS Ngô thanh Hải hướng dẫn. Và khoảng 8 giờ tất cả tế tựu dến Việt Nam Restaurant của Ottawa dự bữa cơm thân mật do TNS Hải khoản đãi. Còn bữa ăn trưa làm việc khi hôi nghị do Thượng Viện mời. Và đêm trước phái đoàn VN từ các công đồng Việt ở Canada và Mỹ đến thì Tiến sĩ Lê duy Cấn của Cộng đồng Ottawa khoản đãi và một số văn nghệ sĩ giúp vui chào mừng VNCH và đồng bào các nơi đến lo việc nước, chuyện dân VNCH.

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Bùi Anh Trinh – cần làm sáng tỏ một vấn đề!

Posted on Tháng Mười Hai 10, 2014 | Để lại bình luận | Sửa

MINH OAN CHO CHUẨN TƯỚNG PHẠM DUY TẤT – Bùi Anh Trinh

tuan hanh 1
 
 
Trích sách “Giải Mã Những Bí Ẩn của Chiến Tranh Việt Nam” của Bùi Anh Trinh

(1). Cáo buộc của Cao Văn Viên : “Sau khi được thăng cấp, Chuẩn tướng Phạm Duy Tất được chỉ định chỉ huy cuộc hành quân tái phối trí. Điều này giải thích tại sao Tướng Phú muốn thấy người sĩ quan tín cẩn của ông được thăng chức”. Ý của Tướng Viên là Tướng Phú lôi bè kéo cánh, năn nỉ Tổng thống Thiệu phong tướng cho Tất để Tất nắm quyền chỉ huy đoàn quân, vượt qua quyền hạn của Tướng Cẩm và Đại tá Lý.
Điều này hoàn toàn không đúng với nề nếp của quân đội VNCH và kể cả quân đội các nước Đồng Minh :
Trong bất cứ một cuộc hành quân nào của quân đội VNCH ( Hay của quân đội HK ) đều có vị trí chỉ huy tổng quát và vị trí chỉ huy trực tiếp. Người chỉ huy trực tiếp phải ở ngay tại chiến trường nhưng ngoài tầm pháo binh của địch quân, ông ta quan sát địa hình địa thế tại chỗ và ra lệnh điều quân theo biến chuyển của chiến trường. Trong khi đó ở đằng sau của người “chỉ huy trực tiếp” là người “chỉ huy tổng quát” và Bộ tham mưu của ông ta; ở cách xa mặt trận và hoàn toàn không bị chi phối bởi ảnh hưởng của chiến trận. Nhiệm vụ của người chỉ huy tổng quát là theo dõi và yểm trợ cho người chỉ huy trực tiếp, đáp ứng mọi nhu cầu đòi hỏi của chiến trường.
Tại mặt trận Quốc lộ 21 thì Tướng Phú chỉ huy tổng quát và Tướng Lê Trung Tường chỉ huy trực tiếp; còn mặt trận LTL.7 thì Tướng Cẩm là người chỉ huy tổng quát, và Tướng Tất là người chỉ huy trực tiếp.

Sách của Tướng Viên trang 147 : “Chuẩn tướng Tất được chỉ định làm Tư lệnh cuộc rút quân từ Pleiku về Tuy Hòa”. Nghĩa là Tướng Tất chỉ huy trực tiếp đoàn quân, ông phải có mặt tại chiến trường bằng cách di chuyển bộ theo đoàn xe từ Pleiku đến Tuy Hòa. Và : “Cuộc triệt thoái được đặt dưới quyền kiểm soát của Tướng Cẩm”. Nghĩa là Tướng Cẩm chỉ huy Tổng quát, tức là chỉ huy và yểm trợ cho Tướng Tất. Vì vậy Tướng Cẩm bắt buộc phải ở ngoài khu vực chiến địa, nghĩa là BCH của ông sẽ nằm tại Pleiku để “đưa” Tướng Tất, và nằm tại Tuy Hòa để “đón” Tướng Tất.
Trong khi đó cũng theo Tướng Viên : “Đại tá Lý được giao nhiệm vụ điếu khiển tất cả các đơn vị tiếp vận và Ban tham mưu quân đoàn”. Nghĩa là Tham mưu trưởng Lý thi hành mọi lệnh lạc của chỉ huy trưởng cuộc hành quân Trần Văn Cẩm. Và điều động tất cả các BCH có mặt trên Tỉnh lộ 7, kể cả BCH của Tướng Tất.
Tướng Cẩm hoặc Tuớng Tất bắt buộc phải chỉ huy các cánh quân trên LTL.7 qua Đại tá Lý, bởi vì Tướng Cẩm và Tướng Tất không thể nào biết được tại Quân khu 2 có bao nhiêu đơn vị, mỗi đơn vị bao nhiêu cây súng và bao nhiêu đạn. Đơn vị nào có phương tiện vận chuyển, đơn vị nào không; đơn vị nào có máy liên lạc vô tuyến, đơn vị nào không, và tại Pleiku còn bao nhiêu gạo, bao nhiêu đạn, bao nhiêu xe, bao nhiêu xăng dành cho công việc di tản. Những điều này chỉ có Đại tá Lý và ban tham mưu của ông ta mới biết rõ.
Ngoài ra hằng ngày mỗi đơn vị tác chiến liên lạc với Bộ tư lệnh Quân đoàn trên tần số vô tuyến nào thì đều do BTL Quân đoàn phân phối, cho nên chỉ có Bộ tham mưu của Đại tá Lý mới điều động được các đơn vị bằng hệ thống truyền tin vô tuyến của Quân đoàn. Vì vậy cho dù là “Đại tá Tất” hay là “Chuẩn tướng Tất”, thậm chí là “Thiếu tướng Tất” thì cũng phải dưới quyền chỉ huy của Chuẩn tướng Cẩm và Đại tá Lý chứ không thể nào vượt qua Tư lệnh phó hay Tham mưu Trưởng. Ví dụ như Tướng Lê Trung Trường, Tướng Phan Đình Niệm, Tướng Nguyễn Văn Lượng, Tướng Phạm Ngọc Sang, Tướng Hoàng Cơ Minh đều ở dưới quyền điều động của Tướng Cẩm và Đại tá Lý chứ không thể có chuyện vượt quyền chỉ huy hoặc ngang hàng với Cẩm hay Lý.
Vì vậy cáo buộc của Tướng Viên là hoàn toàn vô lý và đầy ác ý.

(2). Cáo buộc của Phạm Huấn : “Việc Tướng phú vội vàng gắn lon cho Tướng Tư lệnh mặt trận Kontum đã gây bất mãn cho một số Đại tá khác giữ những chức vụ quan trọng của Quân đoàn. Bởi vì ai cũng biết Đại tá Tất trước kia cùng ở Lực lượng đặc biệt, và là đàn em thân tín của Tướng Phú”. Tuy Phạm Huấn nói vòng vo nhưng người đời cũng in đậm ấn tượng là Tướng Phú chỉ nghĩ tới quyền lợi phe đảng trong khi tình hình đang nguy kịch. Một lần nữa Phạm Huấn lại đắc tội với lịch sử khi ông ta lấy lòng dạ tiểu nhân để suy đoán tâm lý của Tướng Phú.
Người ở ngoài quân đội, hoặc trong quân đội mà không rành về hệ thống chỉ huy tham mưu, đọc sách của Cao Văn Viên hay Phạm Huấn thì tin ngay rằng Tướng Phú thăng cấp cho Đại tá Tất chỉ vì phe đảng. Nhưng có một người rất rành về quân đội là Tướng Trần Văn Đôn đã nhìn sự kiện như sau : Tướng Phú xin thăng cấp cho Đại tá Phạm Duy Tất lên chuẩn tướng để chỉ huy đoàn quân đó. Ông Thiệu quay qua hỏi ý kiến ông Viên, ông Viên đồng ý : “Được, không có gì trở ngại”. Ông Thiệu nói : “Cho mang một sao để đủ uy tín chỉ huy đoàn quân” ( Việt Nam Nhân Chứng, trang 442 ).
Chỉ huy đoàn quân mà Tướng Thiệu nói tới không phải là bộ tham mưu của Đại tá Lý, mà là mấy chục ông đại tá hiện diện trong đoàn quân với 8 bộ chỉ huy hành quân khác nhau. Đó là :

1. BCH hành quân của Biệt động quân Quân khu II ( Đại tá Chỉ huy phó Cao Văn Ủy cùng một số sĩ quan tham mưu đi với Liên đoàn 23 BĐQ ở đầu đoàn di tản. Còn Tướng Tất và Trung tá Nguyễn Khoa Lộc, Tham mưu trưởng, cùng với toàn bộ tham mưu đi theo Liên đoàn 4 BĐQ ở cuối đoàn di tản ), BCH/BĐQ điều động 5 liên đoàn BĐQ mà trong đó có Đại tá Lê Tất Biên, Đại tá Đặng Hưng Long, Đại tá Vũ Phi Hùng và Đại tá Nguyễn Kim Tây.
2. BCH hành quân của Pháo binh Quân Khu 2 ( Đại tá Nguyễn Ngọc Sáu ), điều động 1 tiểu đoàn pháo binh 175 ly, hai tiểu đoàn pháo binh 155 ly và các trung đội pháo binh diện địa của Kontum và Pleiku;
3. BCH hành quân của Lữ đoàn 2 Thiết kỵ ( Đại tá Nguyễn Văn Đồng ), điều động 6 tiểu đoàn Kỵ binh;
4. BCH hành quân của Liên đoàn 20 Công binh Chiến đấu, điều động 3 tiểu đoàn Công binh trong công tác làm cầu;
5. BCH hành quân của Tiểu khu Pleiku ( Đại tá Hoàng Thọ Nhu ), điều động Liên đoàn ĐPQ thộc Tiểu khu Pleiku và các đại đội ĐPQ biệt lập chịu di tản khỏi Cao Nguyên.
6. BCH hành quân của Tiểu khu Phú Bổn ( Trung tá Lò Văn Bảo ), điều động các đơn vị ĐPQ thuộc Tiểu khu Phú Bổn đi theo đoàn di tản.
7. BCH hành quân của Liên đoàn 231 Yểm trợ, điều động các đơn vị truyền tin, quân nhu, quân cụ, quân y, quân vận, hành chánh tài chánh …;
8. BCH hành quân nhẹ của Trung đoàn 44 Bộ binh ( Trung tá Vũ Mạnh Cường ), điều động Tiểu đoàn 1 và Tiểu đoàn 2 của Trung đoàn 44 thuộc Sư đoàn 23 BB.
Tổng cộng trong đoàn quân có khoảng 20 ông đại tá. Do đó người chỉ huy không thể cũng là một đại tá. Vì vậy mà tướng Trần Văn Đôn nhìn thấy ngay sự hợp lý của quyết định thăng cấp. Và chính ông tướng số một của quân đội VNCH là Nguyễn Văn Thiệu cũng đồng ý không một chút do dự.

Ngoài ra, quyết định giao cho Phạm Duy Tất chỉ huy đoàn quân di tản thì có nghịch lý hay không? Câu trả lời là bắt buộc phải giao cho Tất chứ không còn ai khác, bởi vì trong số 8 Bộ chỉ huy hành quân có mặt trên LTL.7 thì lực lượng của 7 BCH kia chỉ có cao lắm là 1 liên đoàn không tác chiến. Trong khi đó lực lượng của Tất có tới 5 liên đoàn chiến đấu. Nếu không giao cho Tất thì giao cho ai? Và nếu đã giao cho Tất chỉ huy hơn 2 sư đoàn thì bắt buộc Tất phải là một ông tướng.
Theo đúng binh thư binh pháp thì BCH/Quân đoàn của Tướng Cẩm gồm Đại tá Lý và 13 sĩ quan cao cấp bắt buộc phải ở ngoài vùng xảy ra chiến trận, cho nên tại chiến địa phải có một người chỉ huy trực tiếp với một bộ chỉ huy di động đi theo đoàn xe. Nếu BCH di động không phải là BCH/BĐQ thì là ai?

(3). Cáo buộc của Cao Văn Viên : “Chuẩn tướng Tất thì lo cho binh lính BĐQ dưới quyền của ông. Chuẩn tướng Cẩm thì không có một quyền chỉ huy trực tiếp nào. Lệnh của ông truyền đi từ Tuy Hòa không có ảnh hưởng đối với tình thế xảy ra cho đoàn di tản”.

Tướng Tất chỉ huy Đại tá Đồng (Thiết giáp), Đại tá Ngọc (Pháo Binh), Đại tá Nhu ( ĐPQ/Pleiku ), Đại tá Liên đoàn trưởng Công binh, Đại tá Liên đoàn trưởng Liên đoàn Yểm trợ… là chỉ huy theo hàng ngang ( Chúng ta cùng tiến nhưng nhìn hiệu lệnh của tôi mà tiến ). Cho nên ông chỉ ra lệnh cho các đơn vị BĐQ trực thuộc của ông trong khi Đại tá Cao Văn Ủy, Phó của ông, chỉ huy Liên đoàn 23 BĐQ dẫn đầu đoàn di tản, còn ông đi đọan hậu cho đoàn xe với Liên đoàn 7 và Liên đoàn 4 BĐQ. Còn chỉ huy từ xa đối với đoạn đầu và đoạn giữa đã có Tướng Cẩm và Đại tá Lý “đưa” tại Pleiku và “đón” tại Phú Yên. Tướng Cẩm và Đại tá Lý chỉ huy theo hàng dọc.
Rồi mãi tới 3 giờ chiều ngày 18 đoàn quân của Tướng Tất đến Hậu Bổn mà không gặp đoàn di tản cho nên ông đâu có dịp ra lệnh cho ai ? Bất ngờ tới 6 giờ chiều thì ông nhận được lệnh bỏ tăng, bỏ đại bác, chạy tháo về Tuy Hòa, giao quyền chỉ huy lại cho Đại tá Đồng, Chỉ huy trưởng Thiết giáp Quân khu. Tướng Tất có dịp nào đâu mà “lo” cho các đơn vị khác? ( Bài viết của Trung úy D. )
Tướng Phú đã phân công cho Phạm Duy Tất chỉ huy trực tiếp đoàn quân, cụ thể là chỉ huy quân Biệt Động Quân là lực lượng chính, là cái sườn của đoàn di tản. Để thực hiện nhiệm vụ này, Tướng Tất đã giao cho Đại tá Chỉ huy phó Cao Văn Ủy đi cùng với Liên đoàn 23 trong đoạn đầu đoàn di tản, còn ông chỉ huy Liên đoàn 7 và Liên đoàn 4 BĐQ đi chặn hậu thì quá đúng với sách vở. Thế nhưng ông Đại tướng TTM trưởng lại nhắm mắt tin lời của Đại tá Lý mà cho rằng Tướng Tất chỉ biết có lính BĐQ của ông ta! Thế mới biết Đại tướng TTM trưởng Cao Văn Viên đã từng theo học một khóa Chỉ huy tham mưu cao cấp nhưng chẳng thấu hiểu được gì.

(4). Cáo buộc của Cao Văn Viên : “Đại tá Lê Khắc Lý, Tham mưu trường Quân đoàn, thú nhận ông không biết nhiều về kế hoạch của Tướng Phú”. Tướng Viên nói mà không nhớ, hoặc cố tình quên rằng: chính ông đã hai lần từ chối, không cho Tướng Phú dùng người hợp ý với mình để làm Tham mưu trưởng quân đoàn. Cuối cùng ông đã đưa tới một người hoàn toàn không ăn rơ với Tướng Phú, một điều trái khoáy trong nề nếp của quân đội.
Tệ hơn nữa, người này đã ngầm phá hoại Tướng Phú và phá hoại quân đội VNCH. Dĩ nhiên một khi ông ta đã chủ tâm phá hoại thì ông ta phải tìm hiểu tường tận kế hoạch của Tướng Phú chứ không phải là không biết.

(4). Cáo buộc của Cao Văn Viên : “Cuộc triệt thoái tự nhiên nằm dưới quyền điều khiển của vị Tham mưu trưởng Quân đoàn cho đến đoạn đường Hậu Bổn, cho dù ông ta không có trách nhiệm này”. Nhận xét của Tướng Viên đã trở thành mỉa mai sau khi CIA cho công bố tài liệu nói rõ Lý đã được một máy bay đặc biệt của CIA bốc về Nha Trang trong sáng ngày 16-3- 1975. Trong khi đó hằng ngàn lời chứng khác cho thấy Tướng Tất cùng đi với đoàn di tản từ Pleiku đến Tuy Hòa.

(5). Cáo buộc của CaoVăn Viên: “Sau cùng, sự thất bại bắt nguồn từ các cấp chỉ huy. Binh sĩ không được thông báo về cuộc triệt thoái”. Ngày 14-3 trên đường đi Cam Ranh Tướng Thiệu đã cho Tướng Viên biết vì sao không cho binh sĩ biết. Rõ ràng một khi họ biết thì sẽ loạn như đã xảy ra.
Nếu Lê Khắc Lý đừng cho Mỹ biết thì bất quá đây chỉ là một cuộc hành quân như hằng trăm hằng ngàn cuộc hành quân khác. Lúc dân chúng biết ra thì quân đội đã di chuyển súng và xe tăng về Duyên hải, quân CSVN không hơi sức đâu tấn công hay pháo vào đoàn dân di chuyển sau này. Lực lượng Địa phương quân của Phú Bổn và Phú Yên dư sức đè bẹp lực lượng du kích địa phương để bảo vệ dân chúng di chuyển trên LTL.7; chưa kể 5 Trung đoàn BĐQ, 2 trung đoàn Thiết giáp, 1 trung đoàn pháo hạng nặng.
Thực tế diễn tiến của cuộc triệt thoái cho thấy thất bại là do phá hoại của Lê Khắc Lý, người được Cao Văn Viên ép Tướng Phú phải nhận làm Tham mưu trưởng Quân đoàn II.

BÙI ANH TRINH

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Tạp ghi Huy Phương - Ân nghĩa hay nợ nần?

Ân nghĩa hay nợ nần?

Tạp ghi Huy Phương - Ngày Lễ Tạ Ơn rồi cũng đã qua đi trong bình lặng, nhưng những chùm đèn trang trí vẫn lấp lánh qua mùa Giáng Sinh và còn sáng

Tạp ghi Huy Phương -
 Ngày Lễ Tạ Ơn rồi cũng đã qua đi trong bình lặng, nhưng những chùm đèn trang trí vẫn lấp lánh qua mùa Giáng Sinh và còn sáng trong đêm qua năm mới. Tôi không biết trong những ngày qua, nhân mùa Thanksgiving ở Hoa Kỳ, bình tâm mà nói, không biết chúng ta đã nhớ đến ai, nghĩ đến ai hay đã đền được ơn ai chưa?

Những người Anh đến Tân Thế Giới (Châu Mỹ) những ngày đầu tiên, trên một con thuyền tên là Mayflower, sau này thường được gọi là “Người Hành Hương” (Pilgrims) đến Thuộc Địa Plymouth thuộc vùng Tân Anh (New England) khi mùa Đông đang đến, vì đói và lạnh, một nửa trong số họ đã qua đời vì không chịu nổi mùa Đông khắc nghiệt. Vào đầu mùa xuân, họ may mắn gặp được những thổ dân da đỏ tốt bụng giúp đỡ lương thực, dạy họ cách sinh tồn bằng cách trồng hoa màu, săn bắt để có lương thực.

Về sau khi cuộc sống đã ổn định, người Pilgrims đã tổ chức một buổi tiệc để tạ ơn Chúa Trời cũng như những người thổ dân vì đã giúp cho họ có thể sống còn đến ngày hôm nay, bằng những bữa tiệc, mà sau này đã trở thành những buổi Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) rất có ý nghĩa.

Nói chuyện mang ơn thì dễ nhưng trả ơn thì khó. Cuối cùng những thế kỷ sau, những kẻ ra ơn là những người Da Đỏ bị tập trung vào những khu dành riêng cho họ gọi là khu tập trung, và dùng nhiều phương cách để đồng hóa họ như buộc phải bỏ y phục dân tộc, cắt tóc ngắn, tập ăn muỗng nĩa, đặt tên lại theo cách của người da trắng, “văn minh hóa” bằng cách cưỡng ép trẻ Da Đỏ vào các trường nội trú, học tiếng Anh và Kinh Thánh, để cuối cùng hôm nay chúng ta thấy người Da Đỏ gần như bị diệt chủng.

Cách cư xử của 950 tù nhân nam nữ Anh quốc đi trên 11 chiếc thuyền buồm, đặt chân lên nước Úc, đã đối xử với thổ dân Úc là những người chủ nhà, cũng không khác gì hơn. Một chính sách đồng hóa và tiêu diệt thổ dân khốc liệt đã được thi hành. Từ năm 1930 đến 1970, 100,000 nghìn trẻ em thổ dân đã bị tách khỏi gia đình khi còn rất nhỏ từ tay cha mẹ, có người chỉ mới mười tháng tuổi, và đem nuôi tại khoảng 500 cô nhi viện, nhà thờ hay các gia đình trên khắp nước Úc để xóa bỏ tên tuổi, văn hóa, cội nguồn của chúng. Đó là sự kiện cố gắng diệt chủng thổ dân Úc hay là câu chuyện “những thế hệ bị đánh cắp” như lời xin lỗi được Thủ Tướng Kevin Rudd năm 2008.

Khi người ta không muốn cho mình là kẻ chịu ơn, hay không muốn trả ơn thì cho chuyện người ta đã giúp đỡ mình là vì họ nợ mình, từ những kiếp trước hay ngay nhãn tiền. Bởi vậy, thay vì ta nói, “Anh mang ơn Em!” thì chúng ta lại nói, “Anh còn nợ Em!” Trả hết nợ là xong, chẳng có ơn mà cũng không còn nghĩa!

Khi nước Mỹ mở rộng vòng tay đón người vượt biên tị nạn hay bỏ công của để điều đình với những kẻ thắng trận, cho những người tù chính trị được sang định cư tại Hoa Kỳ, thì đã có nhiều người cho rằng vì người Mỹ trước đây đã can thiệp vào chiến tranh Việt Nam, nên ngày nay phải có trách nhiệm đón người tị nạn Việt Nam vào đất Mỹ. Nói chung là Mỹ nợ người Việt Nam nên phải trả, thế thôi!

Nghĩa là sòng phẳng, chẳng ai phải mang ơn ai.

Đọc lịch sử Hoa Kỳ, mới thấy quả là người Mỹ nợ nần quá nhiều, những món nợ không trả bằng tiền bạc mà trả bằng xương máu của thanh niên nước Mỹ. Chỉ nói đến các cuộc chiến tranh lớn, trong Thế Chiến Thứ I (1914-1918) người Mỹ đã nợ gì phe Anh, Pháp, Nga, Ý để phải hy sinh 116,516 người, không kể đến số mất tích và bị thương; Đệ II Thế Chiến (1941-1945) có 405,399 binh sĩ tử trận vì chung lưng với Đồng Minh (Nga- Anh- Pháp) để chống phe Trục (Đức- Nhật- Ý); Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) Mỹ hy sinh 116,516 người, đã tiến đến sông Áp Lục để ngăn chặn làn sóng đỏ Trung Cộng; trong Chiến Tranh Việt Nam 58,209 thanh niên Mỹ hy sinh cho miền Nam trước hiểm họa Cộng Sản Bắc Việt với sự tiếp tay của Liên Xô-Trung Cộng.

Trong chúng ta, những người Việt trên đất Mỹ, đã mang ơn nước Mỹ, nhưng gần như hầu hết chúng ta đã quên hay không còn nghĩ đến.

Nếu nước Mỹ không văn minh, đạo đức, tự do và nhân đạo thì gia đình chúng ta đã không đến đây. Không nghe gia đình nào vượt biên giới phía Bắc để qua Vân Nam, Quảng Đông, cũng không nghe con tàu vượt biển nào được tàu Liên Xô vớt để đem về Mạc Tư Khoa.

Nhưng có những người mang ơn không muốn nói ra một lời cám ơn, đừng nói chi tổ chức được một ngày để tạ ơn nước Mỹ đã cho chúng ta đến đây, cơm no áo ấm, sống một cuộc đời có tự do, nhân phẩm và là nơi cho thế hệ con em chúng ta có cơ hội thăng tiến, trở thành con người hữu dụng.

Tôi không dám ngỏ một lời với tất cả người Việt hôm nay trên đất Mỹ, tôi chỉ dám hỏi số nhỏ bạn bè của tôi, những người bạn tù ngày trước, và cả cho tôi, đã có cơ hội nghìn vàng đến đây. Chúng ta còn nhớ ai đã lái chiếc xe đón gia đình trong ngày chúng ta đến phi trường John Wayne, hay một phi trường nào đó trên đất Mỹ? Ai đã đi thuê cho gia đình chúng ta cái apartment, là nơi chúng ta về trú ngụ trong những tháng năm đầu tiên ở đây? Ai là người mang chúng ta đến ngôi chợ, mua giúp cho chúng ta những món ăn để sửa soạn cho bữa ăn tự túc đầu tiên? Ai là người dẫn chúng ta đi lo những thủ tục nhập cư mà tất cả đối với chúng ta là những điều hoàn toàn lạ lẫm?

Ai là người ngồi bên cạnh chúng ta trong những ngày tập lái xe, với những bảng hiệu giao thông hãy còn lạ mắt?

Có bao nhiêu câu hỏi, nhưng chỉ có hai câu trả lời đơn giản: Có hay không!

Chúng ta đã đi qua bao nhiêu thành phố, đã trú ngụ trong bao nhiêu căn nhà, làm bao nhiêu nghề sinh sống, thay đổi bao nhiêu chiếc xe đi, gặp gỡ bao nhiêu bạn bè quen biết, nhưng tựu trung, chúng ta còn nhớ được những gì và những gì nay đã mờ nhạt trong trí nhớ.

Ngày Lễ Tạ Ơn qua đã lâu rồi, như nó đã từng đến và qua đi trong hơn hai mươi năm nay, từ ngày chúng ta đặt chân đến đây, và cùng với gia đình ăn bữa tối sum họp vào buổi chiều ngày Thứ Năm tuần thứ tư trên đất Mỹ.

Chúng ta đã từng nợ nần ai và đã từng đưa bàn tay ra cho ai vịn, giúp đỡ cho ai được một vài chuyện cần thiết? Câu chuyện không có gì là lớn lao, nhưng đôi khi chúng ta không muốn làm hay chưa làm được, vì vẫn thường nghĩ rằng nó là quá nhỏ! 

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=198978&zoneid=97#.VH7TWyLF9QE