Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

VC Xã nghĩa Hà Nội - đầu năm sớm lộ hàng !

Rầm rộ lộ hàng
Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Chưa có năm nào như năm Con Dê. 2015, mới vào quí một, đã rầm rộ lộ hàng.

Trước hết, tác giả mở đóng ngoặc để xin các em chân dài bị tật bẩm sinh hay cố tình ăn mặc cẩu thả, then cài sơ xuất, nếu liếc qua cái tựa bài, đừng hiểu lầm người mổ xúc phạm đến danh dự các em. Không, đối với kẻ hèn này, việc các em để lộ hàng trời cho của các em còn "đẹp" chán, so với không ít kẻ vải che kín bưng mấy lớp, mũ đội hia mang đàng hoàng, để lộ những thứ hàng dân chẳng ai ưa. Đó mới là những cú để lộ hàng tác giả/ đề cập đến.

Hàng bị lộ đầu năm là Nguyễn Bá Thanh nằm chờ chết hay có khi đã chết ở bệnh viện bên Mỹ rồi chở về Đà Nẵng nhưng vẫn "Tau có chi mô", như lời của ông Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Thân Đức Nam kể lại khi đến thăm ngài "Hốt Tất Liền". Rồi hết phái đoàn nọ sang phái đoàn kia do Chủ tịch nước Tư Sâu, Thủ tướng Ba Ếch, Chủ tịch Quốc Hội (chỉ thiếu Tổng bí thư Bú Lí) đến thăm “Anh ấy tỉnh táo hơn, nói chuyện rõ ràng, việc ăn uống chia làm nhiều bữa và anh thấy ngon miệng. Trông anh ấy khá hơn rất nhiều so với tối 9/1 khi vừa trải qua chuyến bay dài. Ai cũng mừng vì thể trạng của anh Thanh có dấu hiệu tốt để tiến tới điều trị tấn công”, nhưng chẳng hề có một tấm hình nào chụp bệnh nhân. Thứ hàng bô láo; đúng là "như vẹm".

Hàng bị lộ kế tiếp là Vũ Khiêu, "đương đại quốc sư " bị vạch mặt chôm nguyên vẹn một câu thơ của đại thi hào Lý Bạch trong bài thơ "Thanh Bình điệu": "Vân tưởng y thường hoa tưởng dung" để làm câu đối tặng cô hoa hậu Kỳ Duyên; và ý "nhạy cảm"của câu thơ trên lại khiến không ít người thắc mắc, tên ông là Vũ Khiêu hay là Vũ Khiêu Dâm. Món hàng mang nhãn "Quốc sư", nhưng ruột bị lộ là đồ Quốc nhục.

Quả lộ hàng thứ ba là ngai vàng tại gia của cựu cu Tổng Nông Đức Mạnh. Người ta bảo cu Mạnh là chiến lợi phẩm của cụ Hồ cùng cháu tên Ngát được bác đổi thành Trưng - hành quân trong hang Pắc Bó, chẳng biết có đúng không, nhưng thấy ông giống cha già DT ở chỗ khi nào cũng dạy dỗ cán bộ đảng viên phải cần kiệm liêm chính, nghèo cái nghèo trước của dân, đói cái đói trước của dân; dân là ông chủ bà chủ, đảng viên là anh đầy tớ, chị đầy tớ. Thế mà Tết vừa rồi có anh nhà báo trác lạc đi thăm "đầy tớ" cho biết sự tình, chụp được mấy bức hình trong nhà đầy tớ, Dân mới bật ngửa ra con "ông cụ" đúng là Nông Đức nhưng Mạnh Vàng quá xá cỡ. Mới đầu năm con Dê, mà chú Lừa Cả Đỏ đã lò mặt để lộ hàng quá sớm, làm khổ anh nhà báo chưa gì đã phải lôi vội hình ngai vàng hoành tráng của vị cựu chóp bu giai cấp "Vô Sản đoàn kết lại" mà hốt sạch của Dân; phen này lại bỏ bu anh nhà báo của nước XHCN tự do dân chủ gấp triệu lần thiên hạ.

Hàng bị lộ thứ tư làm người ta nhớ đến "trồng cây nhớ bác" năm xưa. Đó là việc đốn đồng loạt 6.700 cây trong TP Hà Nội. Cây cao bóng cả, là bóng mát khi trời nắng nóng, là ô dù lúc trời mưa, là lá phổi của thị dân đô hội, là góp công làm đẹp những con đường tình ta đi, là một phần đời gắn bó của con dân đất Hà Thành. Cây đứng đó qua bao thế hệ không phải tự dưng mà có, nhưng nhờ bao công của sức người... Bổng dưng bị người về từ rừng rú đốn chặt bạt mạng như chốn không người. Bị người Hà Nội hỏi cớ sao lại chặt, trả lời rằng cây đã già, bị lủng ruột, phải đốn đi để thay thế. Nói rỗng ruột, nhưng những thân cây bị cắt khúc chưa chở đi kịp nằm ngổn ngang kia khoanh nào cũng đẩy đà tròn trịa đỏ tía hoen màu máu đào. Hàng bị lộ, dân kêu; họp báo trả lời không được, Phó Chủ tịch TP Hà Nội bèn phải tháo chạy lấy thân con lừa...

Và còn bao nhiêu thứ lộ hàng nữa, trên sân khấu Nhà hát Búa Liềm do đám diễn viên tốt nghiệp từ trường kịch nghệ Hang Pắc Bó?


 
 
 
 

‘vấn nạn’ người Dân “bị chết” tại đồn CAND của ‘ngụy quyền’ CS Hà Nội’ !

Posted on

Ba năm, 226 người chết trong trại tạm giam, tạm giữ


index
ĐCV: Đây là số liệu của công an. Theo Bộ Công an, từ năm 2011 đến 2014, có đến 226 người chết trong các trại tạm giữ, tạm giam, ‘chủ yếu do tự sát’ và bệnh lý và ‘không có vụ bức cung nào’. Con số thực sự bị chết có thể nhiều hơn nhiều, những vụ bị báo chí phanh phui thực ra có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
———————————————————-

Hôm nay (19/3), cuộc họp đoàn giám sát “Tình hình oan, sai trong việc áp dụng pháp luật về hình sự, tố tụng hình sự và việc bồi thường thiệt hại cho người bị oan trong hoạt động tố tụng hình sự theo quy định của pháp luật” được tổ chức dưới sự chủ trì của trưởng đoàn, Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu.
Câu chuyện ông Nguyễn Thanh Chấn ôm theo 100 loại giấy tờ để được giải quyết việc bồi thường oan sai làm nóng cuộc họp khi đoàn giám sát tranh luận với các cơ quan tố tụng về trách nhiệm này.

nguyenhaiphong-vks

Đại diện Tòa án NDTC cho biết vụ việc đang được Tòa án NDTC thụ lý, đang trong quá trình thương lượng vì ông Nguyễn Thanh Chấn đòi số tiền bồi thường lớn, trên 10 tỷ đồng, nhưng giấy tờ chứng minh lại chưa rõ ràng, đầy đủ.

Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Lê Thị Nga ái ngại: Cứ thế này không biết đến bao giờ, làm sao gia đình ông Chấn tìm được những cái vé xe thăm nuôi của 10 năm trước. Bà Nga đề nghị có những thủ tục đặc biệt để khắc phục sớm nhất thiệt hại cho người bị oan.

Ông Nguyễn Hải Phong, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC, cho biết theo luật định, trách nhiệm bồi thường oan sai của mỗi khâu trong quá trình tố tụng là rất rõ ràng: sai ở khâu điều tra thì công an chịu trách nhiệm, ở khâu truy tố thì thuộc VKS, khâu xét xử là tòa án.

Nhưng ông cũng nhận định: “Có những người oan nhưng nghe đến bồi thường là chạy, vì họ cũng không muốn dây dưa”.

Phó Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Đình Quyền không chia sẻ nhận định này: Việc bồi thường thiệt hại hiện nay vô cùng chậm trễ. “Lúc làm oan người ta thì các đồng chí vô cùng hùng dũng, khi phải bồi thường thì cớ gì trì hoãn, cò cưa ít nhiều, căn ke từng tí một với người ta, việc xin lỗi, bù đắp kéo dài hàng năm trời chưa xong”.
Ngược lại, trong bồi thường oan sai cũng có hiện tượng ngược lại: Khi điều tra, bắt tạm giam, phê chuẩn, truy tố thì làm khá chặt chẽ, bài bản, nhưng khi đình chỉ và bồi thường lại rất dễ dãi.
“Trong một số trường hợp, sơ thẩm tuyên có tội, phúc thẩm chưa đủ căn cứ vẫn tuyên không có tội thế là bồi thường. Chưa đủ chứng cứ để nói nhưng tôi thấy dường như có sự không minh bạch giữa cơ quan tiến hành bồi thường và người được bồi thường”, ông Quyền nói.

Theo ông, một phần nguyên nhân là ở cơ chế: chính các cơ quan làm oan sai lại đi bồi thường thiệt hại. Thứ trưởng Tư pháp Nguyễn Khánh Ngọc đồng tình và gọi đây là “đặt vấn đề không thuận”.
Các thẩm phán, trước đây ngồi xét xử nay lại phải ngồi thỏa thuận bồi thường, khó tránh được tâm lý, khó đi đến thống nhất. Trong khi với người dân, các cơ quan tố tụng đều được hiểu chung là nhà nước. Thủ tục thì rườm rà, người có yêu cầu bồi thường lại phải có nghĩa vụ chứng minh những thiệt hại về vật chất, tinh thần và danh dự. Quy trình vẫn còn dài để người dân từ chỗ có quyết định đến chỗ nhận được tiền”, ông Ngọc nói.

Cho rằng bồi thường cho người oan sai “như cứu hỏa”, Thứ trưởng Tư pháp đề xuất có một cơ quan chuyên trách việc bồi thường, có thể đặt tại Bộ Tư pháp.

Ông Nguyễn Đình Quyền ủng hộ: Phải có một cơ quan khách quan, tập trung, vì cấp nào bồi thường cũng đều lấy từ ngân sách nhà nước. Nên đặt ở Bộ Tư pháp, cơ quan không làm ra oan sai. Còn việc xin lỗi, sửa sai vẫn là trách nhiệm của các cơ quan tố tụng. Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu cũng ủng hộ đề xuất này.

Trước đó, Tòa án NDTC báo cáo trong số 35 trường hợp kêu oan trong giai đoạn 2011-2014, đã giải quyết 22 trường hợp. Kết quả 19 trường hợp tòa xử đúng, 3 trường hợp đã kháng nghị để điều tra lại.

Không có vụ bức cung nào
Tại cuộc họp, các cơ quan tố tụng cũng báo cáo tình hình oan sai trong thẩm quyền của mình, trong đó có vấn đề bức cung, nhục hình.
Trung tướng Trần Trọng Lượng, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm, Bộ Công an, cho biết trong giai đoạn 2011-2014, có 46 đơn khiếu nại tố cáo là có bức cung, nhục hình, đã giải quyết 40 đơn (37 đơn sai, 3 đơn đúng) và đang giải quyết 6 đơn.

Ông Nguyễn Mạnh Cường, ủy viên thường trực UB Tư pháp chỉ ra: Bức cung, nhục hình chủ yếu được phát hiện khi bị can, bị cáo bị chết, khi có người khác nhận tội hoặc tìm ra được thủ phạm chính xác của vụ án.
“Bức cung nhục hình cũng là nguyên nhân quan trọng dẫn đến oan sai. Lãnh đạo Bộ Công an có nói nguyên nhân do điều tra viên nôn nóng, nhưng nguyên nhân thực sự là gì, trình độ, phẩm chất đạo đức, áp lực công việc, hay bệnh thành tích…?”, ông Cường đặt vấn đề.

Bà Lê Thị Nga thì muốn biết làm thế nào để xác định có nhục hình, bức cung khi người kêu oan nói có mà điều tra viên thì luôn phủ nhận.
Phó Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC Nguyễn Hải Phong nhấn mạnh: Với các vụ án đã xảy ra lâu rồi thì việc xác định có nhục hình, bức cung không là rất khó khăn. Khi đó, chúng tôi phải tin điều tra viên, kiểm sát viên của mình.

Có dấu hiệu lạm dụng tạm giữ, tạm giam
Một con số khác do Bộ Công an đưa ra cũng được thảo luận nhiều tại cuộc họp: Từ 2011-2014, có đến 226 người chết trong các trại tạm giữ, tạm giam.
Đại diện Bộ Công an cho biết nguyên nhân chủ yếu là do tự sát và bệnh lý, nhưng ông Nguyễn Thái Học, ủy viên UB Tư pháp, đặt câu hỏi có hay không “nguyên nhân thứ yếu”.

Ông Đỗ Mạnh Hùng, Phó chủ nhiệm UB Các vấn đề xã hội cũng muốn có số liệu cụ thể về nguyên nhân của con số này: Nếu là tự sát thì điều kiện tạm giam, tạm giữ ra sao mà tự tử được; Nếu do bệnh lý thì những bệnh như vảy nến, tim, suy nhược…, nếu không bị tạm giam thì có chết không; chết do đánh nhau cũng cần đặc biệt quan tâm.
Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Văn Hiện nhấn mạnh quyền của công dân được đảm bảo an toàn tính mạng khi bị tạm giam, tạm giữ.

Ông Nguyễn Hải Phong cam kết sẽ báo cáo chính xác vấn đề này trước QH, nhưng cũng nhấn mạnh là “các số liệu rất nhạy cảm”.

Trong khi đó, ông Nguyễn Mạnh Cường phản ánh tỉ lệ tạm giam, tạm giữ hiện đang rất cao, 60-70%, có những địa phương đến 90%. “Lạm dụng quá việc này cũng là nguyên nhân dẫn đến oan sai, vì đã lỡ tạm giam thì phải cố gắng cho ra tội”, ông Cường nói.
Bà Lê Thị Nga cũng thấy có dấu hiệu lạm dụng tạm giữ, tạm giam, thể hiện việc cơ quan điều tra chú trọng lấy cung, lời khai nhận tội, thay vì đi tìm bằng chứng buộc tội hoặc gỡ tội.

Phó Chủ tịch QH Uông Chu Lưu cho rằng không nên để các trại tạm giam, tạm giữ thuộc các cơ quan điều tra nữa, để có thêm một bên giám sát khi hỏi cung, cũng như đảm bảo có mặt luật sư và tiến tới có camera giám sát.
Ngày mai (20/3), cuộc họp sẽ tập trung thảo luận việc giải quyết một số vụ án cụ thể.

Chung Hoàng (VNN)

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Đọc Báo Vẹm! - Số lần: 417

Đọc Báo Vẹm số 417

do Nguyên-Khôi và Hoàng-Tuấn thực hiện. 

Xin mời quý vị cùng theo dõi tại đây: Đọc báo Vẹm ‘online’ : http://docbaovem.net/  


- See more at: http://www.docbaovem.net/#sthash.YLTY6B1g.dpuf

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

Ở VN Xã nghĩa, Lễ hội, vui chơi cũng dễ bị "Chết Nguội" !

Một Em Bé Bị Tử Vong Vì Lá Cờ Máu!

Xin theo dõi trên Internet (FB)
https://www.youtube.com/watch?v=56i-KFKkC2A

Tin VN mới đây, một bé trai 4, 5 tuổi bị chết thê thảm bởi con diều 'khủng', (làm theo hình dáng) lá Cờ Máu mang ngôi Sao Vàng tại khu thả diều Hóc Môn, Hồ Chí Minh.

Sau đây là một số hình ảnh trích ra trong video clip (youtube)  đính kèm ở phần trên.


Con diều 'Khủng' Cờ đỏ Sao vàng nêu trên, đã gây nên cái chết thương tâm của một em bé 4, 5 tuổi. 
Hãy truy tố kẻ cầm đầu tổ chức "đảng diều" nầy về 'tội Ngộ Sát'!



.
 

Ông Lý Quang Diệu vừa qua đời!

Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu qua đời, thọ 91 tuổi


(Chụp từ website Văn phòng Thủ tướng Singapore)

RFI – Văn phòng Thủ tướng Lý Hiển Long ra thông cáo: “Thủ tướng vô cùng đau buồn thông báo Ngài Lý Quang Diệu, Thủ tướng lập quốc Singapore, đã qua đời”, lúc 03 giờ 18 phút, (giờ địa phương) thứ Hai, ngày 23/03/2015 (tức 19 giờ 18 phút giờ quốc tế ngày 22/03/2015), tại Bệnh viện Đa khoa Singapore.

Ông Lý Quang Diệu là người có công biến đổi một thành phố cảng nhỏ bé thành một quốc đảo phồn thịnh.

Ông đã đảm nhiệm chức Thủ tướng trong 31 năm và sau đó tiếp tục làm việc trong chính phủ cho đến năm 2011.

Được đánh giá cao là người kiến tạo một nước Singapore phồn thịnh về kinh tế, ông Lý Quang Diệu cũng bị chỉ trích là đã lãnh đạo đất nước với bàn tay thép. Trong thời kỳ ông cầm quyền, tự do ngôn luận bị thắt chặt, các nhà đối lập chính trị là đối tượng trấn áp của tư pháp, toà án.

http://vi.rfi.fr/chau-a/20150322-cuu-thu-tuong-singapore-ly-quang-dieu-qua-doi-tho-91-tuoi/
.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Đọc Báo Vẹm! - Số lần: 416

Đọc Báo Vẹm số 416

do Nguyên-Khôi và Hoàng-Tuấn thực hiện. 

Xin mời quý vị cùng theo dõi tại đây: Đọc báo Vẹm ‘online’ : http://docbaovem.net/  


- See more at: http://www.docbaovem.net/#sthash.oUGcOJ17.dpuf

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2015

Thằng ăn cắp !

Thằng ăn cắp !
sống yên vui trong cái nghèo của tôi hơn là sống..
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ở một làng nào đó bên xứ Ấn Độ, có một thương gia nghèo. Ðời sống khó khăn, nạn cường hào ác bá quá đỗi lộng hành khiến bác ta sống không nổi, phải bỏ đi một xứ xa sinh sống.  Sống nơi đất khách quê người lâu ngày, lòng riêng vẫn tủi.  Lại thêm tuổi đà xế bóng, tính ganh đua, lòng ham muốn cũng mỏi mòn.  Một hôm chạnh nhớ cố hương, bác quyết định trở về.  Bán hết tài sản lấy tiền mua vàng, gói vào một túi vải giấu trong túi hành lý khoác vai, bác lên đường về quê hương.
Trong vùng quê người thương gia, giữa một cánh đồng, dân trong vùng xây một ngôi chùa nhỏ để các nông phu buổi trưa ghé vào lễ Phật và nghỉ ngơi.  Một cây bồ đề lâu năm che bóng rợp xuống một sân nhỏ lát gạch, một cái giếng khơi, nước mát và trong vắt, cũng là nơi cho khách bộ hành ghé chân nghỉ ngơi, giải khát, hoặc đôi khi ngủ qua đêm trong chùa.  Chùa không có người coi.  Phật tử trong chùa đều là nông dân.  Lúc rảnh việc thì tự ý tới làm công quả quét tước, dọn dẹp, chăm sóc cho đám cây cỏ sân chùa lúc nào cũng hương khói quanh năm.
Sau nhiều ngày lặn lội đường xa, người thương gia về gần đến làng cũ.  Trời đã xế trưa, nắng gắt.  Ði ngang qua chùa, bác ghé vào nghỉ chân dưới gốc bồ đề.  Ra giếng nước giải khát, rửa ráy sạch sẽ xong, bác vào chùa lễ Phật.  Trong chùa vắng lặng. Bác thắp hương quỳ trước bàn thờ Phật.  Ngước nhìn lên, nét mặt đức Thế Tôn vẫn trầm mặc như xưa nay, hơn mười năm qua không có gì thay đổi.  Cảnh vật như đứng ngoài thời gian.  Lễ xong, người thương gia rời chùa.  Thấy bóng chiều đã ngả, đường về còn khá xa, bác liền rảo bước, bỏ quên túi hành lý trong chùa.
Buổi chiều hôm đó, một nông dân nghèo khổ trở về làng sau một ngày làm việc ngoài đồng.  Ngang qua chùa, ngày nào cũng vậy, bác ghé vào lễ Phật trước khi trở về nhà.  Lễ xong, bác trông thấy một túi vải to để gần bàn thờ.  Bác ta nghĩ thầm: “Không biết túi vải của ai đi lễ đã bỏ quên.  Nhỡ có người tham tâm lấy mất thì tội nghiệp cho người mất của.  Âu là cứ mang về nhà rồi bảng thông báo để trả lại cho người ta.”
Về đến nhà, bác nông dân gọi vợ con ra, trỏ vào túi vải, nói:
- Ðây là vật người ta bỏ quên trong chùa.  Nay mình cứ tạm kiểm kê rõ ràng, đầy đủ, mai mốt có người đến nhận đúng thì trả lại cho người ta.
Giở ra xem, thấy có gói vàng to, người nông dân nghiêm giọng dặn vợ con:
- Vàng của người ta là một vật rất nguy hiểm.  Nó làm nảy lòng tham.  Mọi điều bất chính, bất lương, mọi sự đau khổ cũng từ đó phát sinh.  Mẹ con mày chớ có dúng tay vào mà khốn!
Bác cất cẩn thận vào rương, khóa lại.
Người thương gia rảo bước về gần đến làng, nhìn xa xa ráng chiều êm ả, những làn khói bếp vương vấn trên rặng tre quen thuộc.  Cảnh xưa vẫn còn trong trí bác so với nay như không có gì thay đổi sau hơn mười năm xa cách.
Vừa đến cổng làng, người thương gia mới sực nhớ đã bỏ quên túi hành lý ở chùa.  Lo sợ, hốt hoảng, bác vội quay lại con đường cũ, vừa chạy vừa kêu:
- Khổ thân tôi! Thế là tôi mất hết cả sản nghiệp dành dụm từ hơn mười năm nay!  Bao nhiêu công lao trôi sống trôi biển cả rồi! Khổ thân tôi chưa!
Người đi đường ai thấy cũng ngạc nhiên.
Tới chùa thì cảnh vẫn vắng tanh, bên trong chỉ có một cụ già đang lễ Phật.  Người thương gia vội túm lấy cụ già, hốt hoảng hỏi:
- Túi đồ của tôi đâu? Vàng của tôi đâu?
Cụ già ngạc nhiên:
- Túi đồ nào của bác? Vàng nào của bác?
- Thì cái túi hành lý tôi để quên hồi xế trưa trong chùa này!
Cụ già vẫn bình thản:
- Quả thật lão không thấy túi đồ của bác. Lão đã sống thanh đạm cả đời, nỡ nào trong chốc lát vứt bỏ lương tâm mà tham của người.  Bác cứ bình tĩnh. Của mất, có duyên còn có ngày lấy lại, vô duyên thì của cầm trong tay cũng mất. Túi đồ của bác đã thất lạc, bác lại mất luôn cả cái tâm công chính, đỗ vấy cho người là cớ làm sao?
Gần đây có một xóm làng, buổi chiều nông dân thường lễ Phật trước khi về nhà. Bác thử tới đó hỏi xem. Thói thường, thấy vàng là tối mặt lại. Nhưng cũng còn tùy. Cũng còn có nhiều người tốt.
Người thương gia nghe ra, nhận thấy mình vô lý, bèn xin lỗi cụ già rồi theo lời chỉ dẫn, tiếp tục đi tìm. Tới làng, ông ta hỏi nhiều người mà không ai biết. Nghĩ rằng sản nghiệp dành dụm trong mười năm của mình nay phút chốc như chiếc lá vàng rơi theo gió đưa, biết đâu là bờ bến mà tìm! Ðành phó mặc cho bước chân tình cờ may rủi. Khi tới cuối làng, giữa vườn cây cối um tùm có một căn nhà lá nhỏ tồi tàn. Trước cửa treo một tấm bảng đen, với hàng chữ trắng viết to: “Tôi có nhặt được một túi vải bỏ quên trong chùa. Ai là chủ xin tới nhận lại.”
Người thương gia mừng quýnh đập cửa, gặp anh nông dân ra mở hỏi:
- Bác là chủ túi đồ bỏ quên trong chùa?
- Vâng, chính tôi. Tôi đã để quên trong chùa hồi xế trưa nay. Xin cho tôi nhận lại.
- Nếu đó là của bác thì bác phải nói xem túi đồ của bác như thế nào? Trong đựng những gì?
Người thương gia trả lời:
- Ðó là túi vải, trong đựng một ít lương khô đi đường.
Người nông phu nói:
- Thế thì không phải túi đồ của bác.
- Thú thật với bác, cũng còn một số vàng trong một gói vải khác màu đỏ.
Người nông phu nghe tả đúng các đồ vật và số lượng vàng đựng trong túi vải, biết chắc người tới hỏi là chủ nhân bèn mở rương ra, nói với người thương gia:
- Quả thật đó là túi đồ của bác. Xin mời vào nhận.
Người thương gia nhận đủ số vàng, lòng vui khôn tả. Bác thấy cảnh nhà người nông dân nghèo nàn mà lại không có lòng tham, để tỏ lòng biết ơn, bác chia đôi số vàng gói vào một miếng vải đưa cho người nông dân. Bác nói:
- Vàng của tôi tưởng đã mất, may sao lại gặp tấm lòng quý của bác. Tôi xin biếu bác một nửa để tỏ lòng thành thật biết ơn.
Người nông dân ngạc nhiên:
Trả lại món vật không phải của mình chỉ là một việc bình thường, có ơn gì mà được đền?
- Bác đã làm một điều thiện. Ðược đền ơn là đúng lẽ.
Làm việc thiện là nghĩa vụ tự nhiên. Đạo lý xưa nay vẫn dạy như vậy. Đó không phải là cái cớ để đòi hay nhận tiền thưởng. Vàng của bác do công sức làm ra thì bác hưởng. Tôi có góp công lao gì vào đó mà chia phần? Thôi, xin bác hãy để tôi được sống yên vui trong cái nghèo của tôi hơn là sống giàu có nhờ vào của cải người khác. Như thế cũng là một cách ăn cắp.
Người thương gia không còn lý lẽ gì để nói thêm bèn khoác hành lý lên vai, bất thần vất gói vải đựng nửa số vàng lên bàn rồi bỏ chạy. Ý định của ông ta là bắt buộc bác nông dân phải nhận sự đền ơn, nhưng bác vội nhặt gói vàng rồi đuổi theo, miệng hô hoán:
- Bớ người ta, thằng ăn cắp! Bắt lấy thằng ăn cắp.
Dân trong làng nghe tiếng hô hoán liền đuổi theo bắt được người thương gia dẫn trở lại trước mặt bác nông dân, hỏi:
- Hắn đã ăn cắp vật gì của bác?
Hắn định ăn cắp cái tâm công chính và chân thật mà tôi có được từ ngày tôi học Phật!
Những người làm việc công mà đòi trả ơn, làm việc thiện chỉ do tư lợi, làm việc nước cốt vì quyền hành địa vị… thảy đều không hiểu chuyện nầy!!
(Chưa biết tên người kể.  Bớ người ta!  Bắt giùm tôi người kể chuyện này, để tôi kính lễ tri ân bài học “Ngàn Vàng” cho mọi người) 
.